Dư âm Mùa Giáng Sinh



Thế là những sinh hoạt của ngày lễ Giáng Sinh cũng đã kết thúc tốt đẹp. Năm nay nhà thờ mình có thêm nhiều người đến mừng lễ Giáng Sinh, đa số là người bên Phật. Những người Công giáo thì cũng không khác trước đây bao nhiêu. Có những gia đình năm thuở mười thì mới đi nhà thờ một lần, một trong những dịp họ đến nhà thờ là vào ngày lễ Giáng Sinh. Năm này có thêm các bạn trẻ Việt Nam từ Nong Bua Lamphu và từ Udon Thani đến để mừng Giáng Sinh ở nhà thờ mình, trong đó có các bạn sinh viên đang du học tại Thái Lan.

Không khí lễ và tiệc Giáng Sinh năm này khá nhộn nhịp, đặc biệt là do vì có trò chơi trúng thưởng với những món quà khá hấp dẫn. Người chơi mua vé 10 baht và sẽ trúng một món quà, món to có, món nhỏ có, tùy hên xui. Có người chỉ trúng cây bút chì, nhưng có người lại trúng nồi cơm điện. Cái vui không phải là có trúng hay không, vì vé nào cũng có quà, nhưng không biết mình sẽ trúng món quà nào.

Trò chơi này vừa vui vừa gây quỉ cho nhà thờ. Nó gây quỉ được là do hầu hết các món quà đều được người này người kia cúng biếu rồi đem ra làm quà thưởng. Chứ nếu nhà thờ phải bỏ tiền ra mua hết các món quà thì sẽ rất lỗ vì tổng cộng giá trị quà sẽ nhiều hơn tổng số tiền thu được từ việc bán vé rất nhiều.

Đây là cái giáng sinh thứ tư của mình tại NBL. Nhìn lại thì hình như năm nay các sinh hoạt Giáng sinh qui mô nhất và đạt được kết quả tốt đẹp nhất. Các chương trình vui Giáng Sinh mà nhà thờ tổ chức cho các học sinh, các tù nhân, người già, v.v. cũng như các sinh hoạt của nhóm giới trẻ cả Thái lẫn Việt đều tốt đẹp. Ngoài ra, nhóm giới trẻ VN còn có được một ngày tĩnh tâm Mùa Vọng rất ý nghĩa.

Khi nhìn lại những gì đã xảy ra trong những tuần qua, mình không thể không thấy vui và tạ ơn Chúa vì ngài đã chúc lành cho tất cả những sinh hoạt của nhà thờ. Mặc dù những việc mình làm không gì to tác, nhưng Chúa vẫn yêu thương và ban xuống hồng ân của Ngài để mọi việc đều diễn ra tốt đẹp. Hồng ân và tình thương của Chúa cũng đã được chia sẻ với nhiều người ở nhiều hoàn cảnh khác nhau.

Sau lễ Giáng Sinh, mình đã xuống Bangkok họp với HHCGVN về các mục vụ cho lao động di dân VN tại Thái Lan. Mình cũng đã dùng hai ngày qua để nghỉ ngơi và lấy lại sức trước khi trở lại với nhà thờ và với các mục vụ đang chờ mình trong năm mới sắp đến.

Bangkok, ngày 28.12.2011

Tĩnh tâm giới trẻ Việt Nam tại Bangkok






Ngày 11 tháng 12 vừa qua, Hiệp hội Công giáo Việt Nam tại Thái Lan đã tổ chức chương trình tĩnh tâm Mùa Vọng cho các bạn trẻ Việt Nam tại Bangkok tại trường học Quốc tế, Dòng Chúa Cứu Thế Thái Lan. Đây là lần đầu tiên có một ngày tĩnh tâm dành cho người Việt Nam tại Thái Lan. Ông Nguyễn Trọng, chủ tịch của HH chia sẻ, “Đây là lần đầu tiên trong 40 năm ở Thái Lan mà tôi được tham dự một chương trình tĩnh tâm dành cho người Việt.”

Tuy nhiên số các bạn trẻ đến tham dự hơi ít vì nhiều người đã về Việt Nam từ hai tháng trước sau khi xảy ra nạn lũ lụt tại Bangkok dẫn đến việc làm của đại đa số các bạn bị ảnh hưởng. Một số khác thì ở quá xa hoặc do vướng công việc nên không thể đến được. Tuy thế, với 50 bạn trẻ đến tham dự trong tinh thần cởi mở và chia sẻ, chương trình tĩnh tâm đã diễn ra rất tốt đẹp. Cha Giuse Trọng, đến từ GP Sài Gòn và hiện đang học tại trường đại học Assumption, BKK đã có những bài chia sẻ rất sâu sắc và bổ ích cho các bạn, nhằm giúp các bạn nhận ra ý nghĩa của việc trông chờ Chúa đến trong bối cảnh của người Do Thái ngày xưa, cũng như trong hoàn cảnh sống của các bạn trẻ ngày nay. Cha Lê Đức, SVD và các Seour Dòng Mân Côi đã tạo ra những sinh hoạt cả vui nhộn lẫn có ý nghĩa để giúp làm cho không khí ngày tĩnh tâm thêm thân mật và mọi người xích lại gần nhau hơn trong bầu không khí mát dịu của tháng 12 tại Bangkok.

Có lẽ vì thế mà các bạn đã rất cởi mở và mạnh dạn trong việc chia sẻ về đời sống tâm linh của mình, không chỉ trong nhóm nhỏ mà còn trước mọi người. Có bạn đã cho những chứng từ về đức tin một cách rất cảm động, chứng tỏ rằng hồng ân của Chúa luôn theo sát chúng ta qua mọi hoàn cảnh sống, và nhờ hồng ân đó mà chúng ta mới có thể vượt qua tất cả những thăng trầm mà mình phải trải nghiệm. Hồng ân của Chúa đã tràn đầy các bạn trẻ trong ngày tĩnh tâm vì các bạn đã có cơ hội nhìn lại đời sống của mình, nhìn lại mối tương quan với Thiên Chúa và với tha nhân, tham dự bí tích hòa giải, và đã ghi xuống những quyết tâm cho đời sống tâm linh của mình trong suốt Mùa Vọng cũng như những ngày tháng sắp tới.

Kết thúc ngày tĩnh tâm, có bạn nói, ước gì ta có tĩnh tâm khoảng 3 tháng một lần thì tốt. Trước sự khao khát đó, mặc dầu HH còn quá nhiều khó khăn, nhưng chắc chắn sẽ cố gắng tổ chức tĩnh tâm nhiều hơn nữa để đáp ứng nhu cầu thăng tiến tâm linh cho những bạn trẻ đang mong mõi tìm ra một lối đi đúng đắn cho đời sống của mình.

Bangkok, ngày 12.12.2011

Làm sao Noel



Mình không thích làm gì vào giờ chót vì không thích cái cảm giác "nước tới chân mới nhảy". Vì thế mình chưa bao giờ nộp bài trẻ khi còn đi học. Giờ làm linh mục thì mình cũng dường như không bao giờ soạn bài giảng vào giờ chót. Điều này không nghĩa là chuẩn bị bài giảng sớm đồng nghĩa với một bài giảng hay, nhưng dù sao đi nữa thì chắc cũng không đến nỗi tệ.

Vì thế nên mình cũng chuẩn bị cho lễ Giáng Sinh sớm. Bây giờ trước nhà thờ đã có cây Noel và một số đèn trang trí. Các bạn trẻ trong giáo xứ cũng đã bắt đầu làm sao bằng tre để trang trí khuôn viên nhà thờ. Hôm qua, nhân dịp ngày sinh nhật Vua của Thái Lan, là ngày lễ ở đây, nên các bạn trẻ hô hào nhau đến nhà thờ để làm sao. Từ sáng cho đến tối, các bạn cũng đã làm được vài chục cái sao với tất cả những giai đoạn như chẻ tre, vuốt tre, thắt lại và gián giấy màu lên cho thành ngôi sao.

Phần tiếp theo là bắt những bóng điện cho ngôi sao được "tỏa sáng". Hôm nay mình đi siêu thị để mua những dụng cụ cần thiết cho việc này. Tiếc là cái bóng điện mua hơi bị lớn nên chưa thể làm được. Phải đem bóng điện đi đổi để lấy loại nhỏ hơn, như thế mới bỏ vào sao được. Noel năm này hứa hẹn sẽ có rất nhiều ngôi sao treo lơ lững trong khuôn viên nhà thờ.

Nong Bua Lamphu, ngày 6.12.2011


Mừng lễ các Thánh tử đạo Việt Nam trên đất Thái Lan



Hôm nay trên cả nước Thái Lan có hai Thánh Lễ Việt Nam để mừng kính các Thánh tử đạo Việt Nam. Một thánh lễ diễn ra tại thành phố du lịch Pattaya, nơi có một số lao động di dân Việt Nam đang làm việc. Thánh lễ thứ hai diễn ra tại tỉnh Udon Thani. Nhưng thánh lễ ở Udon Thani có phần khác ở Pattaya vì ở đây không chỉ có các bạn trẻ lao động di dân Việt Nam đến tham dự mà còn có nhiều người Thái gốc Việt cũng đến tham dự. Các cô bác còn nấu các món ăn như xôi, chả, gỏi mang đến đễ đãi mọi người sau Thánh lễ.

Lễ diễn ra tại nhà thờ Ban Chic, một ngôi nhà thờ nhỏ trong tỉnh, nơi mà hàng tháng mình vẫn đến đó để dâng lễ bằng tiếng Việt. Thường thì dâng lễ vào tối Chúa Nhật cuối tháng, nhưng vì hôm nay là lễ đặc biệt nên dâng vào ban chiều. Lý do tổ chức lễ vào buổi chiều là vì muốn tạo điều kiện cho một số người ở xa có thể đến tham dự. Hôm nay có một số bạn trẻ đến từ Khon Kaen, cách Udon Thani hơn một trăm cây số. Một số cô bác đến từ huyện Thabor, Sri Chiangmai, tỉnh Nong Khai, cũng cách Udon hơn một trăm cây số.


Trong ngôi nhà thờ nhỏ bé này, tinh thần đồng bào dân tộc được thể hiện một cách rõ rệt. Mặc dầu nhiều thế hệ khác nhau, mặc dầu hoàn cảnh sống rất khác nhau, nhưng trong thánh lễ hôm nay, mọi người đã hiểu được rằng, tất cả đều là con cháu của các Thánh tử đạo Việt Nam. Nhờ các ngài mà chúng ta đã thừa hưởng một gia sản đức tin thật quý báu. Trong bài giảng của mình hôm nay, mình cố gắng nhấn mạnh cho mọi người ý thức được giá trị của gia sản to lớn đó, và tìm cách bảo vệ và phát triển nó trong bất cứ mọi hoàn cảnh sống.


Nong Bua Lamphu, ngày 27.11.2011

Trổ lá trong mùa đông




Ở Thái Lan thời tiết không được lạnh như ở các nước khác, vào mùa thu, lá không đổi màu vàng màu đỏ, nhưng thường thì lá khô đi rồi rụng xuống đất để lại những thân cây và nhành cây thưa thớt hơn so với mùa mưa. Nhìn trong khuôn viên của nhà thờ thì thấy một số cây đã bớt lá rất nhiều, ngay cả cây hoa đại cũng ít hẳn lá đi.

Sáng hôm qua mình đi qua nhà sơ đễ dâng lễ buổi sáng thì phát hiện một cây trong vườn có tính cách rất lạ. Những ngày cuối mùa thu và thời tiết chuẩn bị bước qua mùa đông, lá cũ đã rụng gần hết. Nhưng không hiểu vì lý do gì mà cái cây này đã trổ nụ. Những lá non mọc đầy cây, trong khi trên nhành chỉ còn lại một ít lá cũ. Chúng nó đã rụng hết rồi. Thế là cây này nó rất hiên ngang. Chuẩn bị bước vào mùa đông mà nó không hề quan tâm, cứ thản nhiên trổ lá như thế đang chuẩn bị sang xuân.

Hai ngày hôm nay thời tiết hơi âm u. Nắng ít, gió nhiều. Trời như chuyển mưa, mặc dầu mùa mưa thì đã chấm dứt từ cách đây hơn một tháng. Mình đi Chiang Mai về thì bị cảm vì lên vùng núi thì giá rét, xuống đồng bằng thì nóng, làm cho thân thể không kịp thích nghi. Nhưng khi đi bộ ngang nhìn cây đang trổ lá trong mùa đông, mình bổng nhiên cảm thấy thật vui và thích thú. Hôm qua trong giờ sinh hoạt với bệnh nhân HIV, mình cũng đã kể cho họ nghe về cây này. Nó cũng là một điều nhắc nhở cho chúng rằng, cho dù ở hoàn cảnh nào trong cuộc sống, cho dù ở môi trường nào đi chăng nữa, có khi ta phải chủ động mang lại hạnh phúc cho chính mình, cho dù điều đó khiến ta phải đi ngược dòng với mọi thứ xung quanh ta.



Nong Bua Lamphu, ngày 24.11.2011

Nhật ký trên đồi



Chalom đi ngang qua cánh đồng lúa của ông ngoại vừa mới gặt xong.


Chuyến đi Chiangmai không được êm xuôi như những lần đi xe đò khác vì xe vừa ra khỏi tỉnh Leuy thì gặp phải sự cố. Phía trên xe nơi dành cho những hành lý sách tay phát ra nhựng tiếng kêu thật lớn nghe như tiếng mày cày. Mới đầu mình tưởng đó là tiếng từ loa am thanh vì nhà xe đang cho khách xem một bộ phim hành động với nhiều cảnh bắn nhau thật ngoạn mục.

Nhưng hoá ra không phải là âm thanh từ phim nhưng là từ hệ thống máy lạnh trong xe. Lơ xe tìm cách khắc phục nhưng không hiệu quả. Một phút sau thì thấy khói bốc ra từ trên trần xe và có mùi cháy, mọi người trên xe ngồi bật lên vì tưởng đâu xe cháy. Xe không bị cháy, nhưng đó cũng là dấu hiệu cho biết chuyến đi này sẽ không có máy lạnh. Cũng may là do thời tiết mát mà lại đi vào ban đêm nên việc không co máy lành cũng không mấy bất tiện cho hành khách. Tuy nhiên với loại xe chất lương cao mà bị những sự cô như thế này thì thật là không vui cho khách hàng.

Mình đến Chiangmai vào lúc 5 giờ sáng. Chalom ra bến xe đón mình, và sau đó cả hai đều lên đừong về nhà của em ở làng Huay tong ở trên đồi. Nhưng việc đi lại không hề đơn giản. trước tiên môt người bà con của Chalom đang làm việc tại Chiangmai chở mình ra trạm xe lam để đón xe đi đến một huyện cách thành phố khoảng 30km. Từ đó Chalom lấy xe máy chở về nhà nằm ở trên núi, khoảng 30km nữa. Mình hỏi Chalom xe máy của ai. Em trả lời là của cha xứ. Hôm qua em mượn xe cha xí7 để đI đón mình. Cha xứ đã đồng ý. Nhưng cha không có ở nhà. Tuần nay cha đi tĩnh tâm.

Con đường lên làng Huay tong khá tốt vì đả trãi nhựa, ổ gà cũng không nhiều. Hai bên đường có nhiều loại cây rừng và nhiều loại hoa đẹp. Đường đi có đi qua một số địa điểm dành cho khách du lịch cởi voi và chơi water rafting. Đến một nơi Chalom rẽ vào con đường đất và nói: - Cuối con đường này là tới nhà con.

Em gái của Chalom ăn cơm trước khi đi học. Ngày thứ sau, học sinh phải mặc trang phục truyền thống của dân tộc.

Nhà của Chalom làm bằng gỗ, tuy đơn sơ nhưng chắc chắn và rộng rãi. Có hai tầng, phía dưới để sinh hoạt chung, và tầng trên để ngủ. Trong nhà không có gì ngoài một cái Tivi hiệu LG, và một cái nệm. Trong góc nhà có chất những bao bố chứa đầy lúa, kết quả của vụ gặt vừa qua. Làng này mọi người đều theo Công giáo, do công sức của các nhà truyền giáo người Pháp. trong làng có hơn 100 hộ. Điểm nổI bật nhất ở đây là dự án trồng rau theo mô hình của nhà Vua Thái, giúp cho đời sống người dân có phần tốt hơn. Ngôi nhà thờ Công giáo là trung tâm đời sống văn hoá và tâm linh của người dân làng.



Mộc góc nhìn của làng Huay Tòong và cộng trình trồng rau được khởi xướng bởi hoang gia Thái.

Thời tiết vùng núi rất mát mẻ, ban sáng và tối thì lạnh. Ngủ phải mặc áo ấm và đắp nhiều chăn. Thời tiết như thế này người ta cũng rất làm biếng tắm nêu không có nước nóng. Mùa lạnh có nhiều hoa nở trên lưng đồi, đặc biệt là hoa màu vàng, tiếng Thái gọi là bùa tòong, nhìn như hoa mặt trời nhưng nhỏ hơn. Ở nhiều nơi, người ta gặt mùa màng xong, nhường chỗ lại cho hoa bùa tòong tung hòanh mọc lên và nở rộ. Năm ngoái đi Chiang Mai, nhìn cảnh hoa bùa tòong nở trên lưng đồi thật sặc sở và đẹp, mình rất ấn tượng nên tìm loại hoa này trồng ở nhà Welcome House, bây giờ cũng đang ra hoa.


Người vùng Pakinyo chất phác và hiền lành và cũng rất hiếu khách. Bà con họ hàng Chalom rất đông, có ông bà ngoại và nhiều cô cậu. Bên nộI của Chalom thì ở một tỉnh khác khá xa. Nghe nói có linh mục tới, nhiều người ghé tới thăm, đặc biệt ông ngoại bửa ăn nào cũng qua ăn chung, và con mang rượu trắng qua đễ đãi mình. Ông nói không biết là mình sẽ đến nên không chuẩn bị rượu tốt hơn, có nghĩa là rượu đã nấu và đề một thời gian tương đối lâu để có độ nồng cao hơn.

Ông bà ngoại và Mẹ của Chalom. Chalom đã mất bố sau khi ông ta bị căn bệnh ung thư.

Tối qua mình ngủ trên lầu hai, có một phòmg riêng để ngủ. Mình ngủ khá ngon mặc dầu phải nằm trên sàn nhà và chỉ có một tấm nệm mỏng đề lót phía dưới. Có lẽ do tối trước ngồi xe không ngủ được nhiều và đI cả ngày nên cũng mệt. Chiều nay mình đã trở lại Chiangmai, hẹn đI ăn tối với mấy anh chị của Chalom, và bây giờ thì đang ngồi trên xe đề về lại NBL. Xe vẫn đang còn ở bến, mặc dầu đã quá giờ ấn định. Thế mà mình phải tất tưởi chạy ra bến xe không kịp ăn cho đàng hoàng. Cuối cùng thì cũng chỉ ngồi chờ. Đời thì cứ trớ trêu như thế đấy. Dù Sao đi nữa thì mình cũng đã có một chuyến đi bổ ích và ý nghĩa.

Chiangmai, ngày 18.11.2011

Đi Chiangmai

Hôm nay mình quyết định đi Chiangmai hai ngày để thăm một bạn trẻ người dân tộc Pakinyo cũng như thăm gia đình của em vì bạn trẻ ấy muốn tìm hiểu ơn gọI dòng NgôI Lời. NgườI bạn trẻ này tên Chalom, hiện đang học lớp 12 và chuẩn bị ra trường vào năm tới. Chalom la người đã đích thân gọI điện thoại cho mình cách đây 4 tháng và thờI gian qua mình đã nhiều lần nói chuyện với em qua điện thoại cũng như đã gặp em tại Sampran nơi hiện nay em là tiểu chủng sinh trong dòng Thánh Tâm. Lý do Chalom liện lạc với mình là vì có một người bạn đã giớI thiệu. Dân tộc Pakinyo là một dân tộc thiểu số tại Thái Lan, sống ở vùng miền núi, thuộc vùng mà ngườI at gọi là vùng sâu vùng xa. Tuy thế, nơi dân tộc này đã xuất phát nhiều ơn gọi cho Giáo hội Thái Lan. Người Pakinyo được cho là hiền lành, chân thật và xiêng năng. Qua nhiều lần nói chuyện với Chalom trên điện thoại cũng như gặp trực tiếp mình có ấn tượng tốt về em, và hy vọng rằng Chalom sẽ là ơn gọi đầu tiên mình thu gặt được cho Hội dòng. Hôm qua Chalom gọi điện thoại cho mình bảo rằng đã về tới nhà vì ở Sampran đang lụt lộI nên trượngnhoc chưa mở. Cha bề trên cho tiều chỉng sinh về nhà chờ khi nào hết lũ thì quay trở lại. Mình mời em đến thăm mình ở NBL và nói sẽ lo tiền xe cho em. Em cũng muốn đI nhưng chưa biết có đI được không. Mình e rằng nó ngại cho nên hôm nay nhìn lại thời khoá biều thì thấy tuần này mình không quá bận rộn. Thế là quyệt đinh gọi cho bề trên va báo sẽ đI Chiangmai để làm việv về ơn gọi. Bề trên ủng hộ quyết định này. 

Mình gọi cho Cha Trực hỏi rằng có thể giúp làm lễ cho mình hai buổ không. Cha Trực đồng ý giúp. Thế là mình lái xe tới bến xe của tỉnh, mua vé đi chiều tới lúc sáng. Mình gọi cho Chalom bảo rằng sẽ lên thăm, em nói sẽ đến Chiangmai đón mình. Đó là lý do tại Sao bây giờ mình đang ngồI ở bến xe đề viết những dòng nhật ký này. 

Một chuyến đi rất đột ngột, nhưng với mục đích rất thiết yếu. Đó là tìm ơn gọi địa phương để phát triển hội dòng và tìm thêm nhà truyền giáo cho giáo hội. Mình hy vọng rằng với ơn Chúa, sẽ có được kết quả tốt đẹp.

Nong bua lamphu, ngày 16.11.2011

Đám cưới Đại Sương



Sau khi trải qua những thử thách thì cuối cùng lễ đám cưới cho hai bạn trẻ tên Đại và Sương cũng đã diễn ra trong thánh lễ ngày Chúa Nhật mỗi tháng một lần tại nhà thờ thánh Gerard ở tỉnh Khon Kaen. Sau giải quyết những vấn đề liên quan đến hành vi không đúng đắn và thiếu trưởng thành của hai bạn, có dịp tiếp cận với bố mẹ của hai bạnh ở bên Việt Nam, mình cũng đã tiến hành việc làm lễ cưới cho hai bạn trong một Thánh lễ có sự hiện diện của khoảng 100 các bạn trẻ lao động di dân.

Đại và Sương có phần đầu tư vào đám cưới của mình nhiều hơn một số đôi bạn trẻ khác mà mình đã từng biết tại Thái Lan. Hai đứa đã bỏ tiền ra thuê đồ cưới, trang điểm, và mở tiệc ngọt mời mọi người sau thánh lễ, và mở tiệc mặn ở một nhà hàng để mời các bạn bè thân quen cũng như "họ hàng" hai bên.

Vì lễ đám cưới của hai đứa trùng với lễ tiếng Việt hàng tháng ở Khoen Kaen nên số người đi tham dự khá đông và dĩ nhiên là có phần long trọng hơn. Không khí trong nhà thờ cũng rất vui nhộn. Đại và Sương cũng mời mình đi tham dự tiệc tại nhà hàng vào 6 giờ tối. Mới đầu mình định từ chối vì ngoài mình ra còn có một số bạn trẻ đi theo mình từ Nong Bua Lamphu. Mình sợ rằng nếu đi tham dự thì dĩ nhiên các bạn phải đi theo, và như vậy sẽ thêm phần tốn kém cho hai đứa. Nhưng Đại và Sương nói là chuyện đó không thành vấn đề, và cũng muốn mời các bạn đến từ NBL. Thế là mình quyết định đi.

Hai đứa đặt tiệc ba bàn ở một nhà hàng trong phố. Nhà hàng thuộc loại bình thương, nhưng cũng có một căn phòng tương đối sạch sẽ với giàn máy âm thanh cho khách có thể xử dụng. Nhưng ba bàn đó đã trở thành 6 bàn vì số người đến dự đông hơn dụ định. Có lẽ một số bạn bè kéo nhau đi nên con số tăng gấp đôi. Khi vào nhà hàng, mình thấy các bạn không có người nào đứng ra để điều khiển buổi tiệc nên mình đã chủ động hỏi nhân viên nhà hàng xem có dụng giàn máy âm thanh được không? Nhân viên nói là được, và kêu người gắn máy vào cho minh. Thế là mình tự chỉ định mình làm M.C. của buổi tiệc cưới của hai đứa để giới thiệu cô dâu chú rể, gia đình "hai họ," cũng như khuấy động bầu không khí cho buổi tiệc được thêm hào hứng bằng những tiết mục hát hò và những trò chơi với cô dâu và chú rễ. Và như thế một bữa tiệc cưới tưởng đâu sẽ rất đơn giản và bình thường đã trở nên một "sự kiện" rất tuyệt vời cho hai bạn. Những anh em của hai đứa đến nới với mình, "Hôm nay không ngờ là vui và tuyệt với đến thế. Mặc dầu là không được đầy đủ như ở Việt Nam, nhưng phải nói vở Việt Nam thì có lẽ sẽ không có cha xứ đến tham dự tiệc cưới, mà còn có vị linh mục làm M.C. nữa."

Riêng hai em Đại và Sương, sau khi bị mình "làm khó dễ" mấy tuần qua sau sự việc trốn trại đi uống rượu và bỏ về thì cũng đã đến cám ơn và một lần nữa nói lời xin lỗi đối với những gì đã xảy ra. Sau hai em làm sai và đã làm những gì mình yêu cầu để đến đáp hành vi sai lầm, mình đã làm những gì có thể để giúp cho hai em có một ngày lễ cưới có ý nghĩa và đáng nhờ trong đời sống, cho dù điều kiện ở Thái Lan thì bị hạn chế ở nhiều mặt.

Khi lái xe về nhà, thằng Thắng là một bạn trẻ ngồi trong xe với mình nói một câu mà có thể rất chính xác để "minh oan" cho mình. Em nói rằng, "Sau ngày hôm nay có lẽ các bạn ở Khon Kaen đã hiểu cha nhiều hơn." Đúng vậy, trong nhà thờ, trong các buổi sinh hoạt, mình luôn tỏ ra rất nghiêm khắc với cán bạn ở đây. Nhưng rồi các bạn cũng sẽ thấy, bên cạnh sự nghiêm khắc là một sự hòa đồng và "chịu chơi" không kém gì các bạn trẻ. Và hơn thế nữa, mình sẵn sàng làm những gì có thể để mang lại điều tốt nhất cho các bạn. Có lẽ những ngày qua, khi mình "giam" hồ sơ đám cưới của Đại và Sương, tụi nó cũng rất bực bội, và có những lời nói không tốt về mình sau lưng mình. Nhưng sau ngày hôm nay, mình tin chắc rằng hai đứa cũng đã cảm nghiệm được rằng, hóa ra ông cha này rất là quan tâm đến mình và đã làm điều cho mình một cách rất bất ngờ. Việc mình đã lên xe, nỗ máy để ra về, nhưng Đại vẫn đến đứng một bên, nói lời xin lỗi thâm lần nữa, làm cho mình nghĩ em đã ngộ nhận ra điều đó. Và mình cảm thấy rất vui. Không phải vui vì có ai đó đến xin lỗi mình, vì họ thừa nhận mình đúng họ sai. Nhưng mình vui vì cuối cùng "tình yêu đã chiến thắng." Tình yêu bằng sự nghiêm khắc khi tình huống đòi hỏi sự nghiêm khắc. Tình yêu bằng sự hòa đồng và thông cảm khi hoàn cảnh cần đến sự hòa đồng và thông cảm. Mình đã thể hiện tình yêu và sự quan tâm đối với hai đứa. Cuối cùng thì tụi nó cũng đã nhận ra điều đó.

Nong Bua Lamphu, ngày 13.11.2011

Nhóm Hy Vọng




Sau khi mình trao đổi và chia sẻ với Sr. Tum về nhu cầu của các bạn trẻ Việt Nam tại Udon Thani cần địa điểm để sinh hoạt vào mỗi tối Chúa Nhật, Seour Tum cũng đã thông cảm và nói là vui lòng cho các bạn đến sinh hoạt tại nhà thờ Ban Jic như cũ. Tối hôm qua mình đến sinh hoạt với các bạn và đã nhắc nhở các bạn về những điều mà mình phải chấp thuận và thi hành trong khi đến sinh hoạt tại nhà thờ, như là phải kiểm soát tiếng nói, nơi đậu xe máy, xe đạp, v.v. Các bạn có lẽ cũng đã hiểu được việc mình phải làm và sẽ cố gắng duy trì nhóm sinh hoạt để các bạn có nơi đến để gặp gỡ.

Bình thường các bạn sinh hoạt trong nhà thờ, nhưng tối hôm qua mình thử nghiệm việc xử dụng ngoài trời. Mặc dầu bị bất tiện về một số vấn đề như không có điện và quạt để đuổi muổi, nhưng nói chung cũng nơi thuận tiện. Chỉ với ba cây nến trên sàn gạch xung quanh cột cờ của trường tiểu học và ánh trăng trên trời cũng đủ làm cho mọi người cảm thấy gần gũi và thân mật. Đặc biệt tối hôm qua các bạn đã chia sẻ rất cảm động. Một bạn trẻ tên Cương, từ ngày đến sinh hoạt với các bạn bên giáo đã khẳng định rằng bạn đã bắt đầu tin có Chúa, điều mà trước đây bạn chưa bao giờ nói ra với ai. Bạn ao ước có sách Kinh Thánh để đọc, và sau đó thì bạn Thắng đã nhường sách của mình lại để cho Cường có sách đem về đọc.

Một bạn trẻ khác tên Tính mới 18 tuổi cũng chia sẻ rằng, nhiều khi trong cuộc sống cảm thấy buồn chán. Công việc nặng nhọc và cũng không ít khi gặp phải rắc rối liên quan đến việc làm, có những lần nghỉ rằng sẽ đi nơi khác để kiếm việc làm. Nhưng cân nhắc qua lại rồi cũng không thể nào rời khổi Nong Bua Lamphu, nơi bạn đang sinh hoạt trong nhóm Hy Vọng, được ở gần nhà thờ, gần cha và gần các bạn. Được đi lễ và sinh hoạt trở nên yếu tố quan trọng trong đời sống của bạn, làm cho bạn không thể nào rời khỏi nơi đây để đi kiếm một công việc khác với đồng lương cao hơn và có thể nhẹ nhàng hơn.

Nghe lời chia sẻ của các bạn làm cho mình cảm động và thêm nghị lực để tiếp tục dấn thân phục vụ cho các bạn trẻ Việt Nam. Thật ra cũng có nhiều lần mình cảm thấy buồn với các bạn, vì chúng nó thiếu ý thức và thiếu tôn trọng với mình. Cũng có những lúc mình muốn buông thả không dấn thân với các bạn nữa. Nhưng rồi mình nghe được những lời chia sẻ như thế thì không thể nào dừng chân được. Thế là phải tiến tới trên con đường mục vụ, phục vụ tha nhân, truyền giáo cho người Thái và đào tạo, giúp đỡ các bạn trẻ Việt Nam. Đây là sứ mệnh của mình trên vùng đất Thái này.

Nong Bua Lamphu, ngày 7.11.2011

Chuyện thằng Đại con Sương


Đáng ra là mình đã làm lễ cưới cho thằng Đại với con Sương. Cả hai đứa đang làm việc tại tỉnh Khon Kaen. Thằng Đại quê Nghệ An còn con Sương thì quê Hà Tỉnh. Tụi nó cần đám cưới gấp vì gặp phải sự cố. Nó liên lạc với mình cách đây khoảng gần hai tháng và mình cũng đã tìm cách giúp tụi nó bằng cách dạy giáo lý hôn nhân cho hai đứa nhanh nhất và vắn tắt nhất có thể. Cũng tội nghiệp tụi nó vì dại dột và không có ai dạy bảo nên mới rơi vào tình trạng như thế. Tụi nó phải ngồi xe hơn 100 km để đến học giáo lý hôn nhân với mình. Con Sương thì lại đi xe không được, nôn lên nôn xuống, nhưng tụi nó cũng phải chấp nhận tại vì ở Khon Kaen chẳng có ai giúp nó được cả.

Sau khi dạy xong trong vòng hai tuần, mình đưa ra thêm một yêu cầu cho hai đứa là hai đứa phải đi tham dự chương trình họp trại giới trẻ Việt Nam được tổ chức vào ngày 21-23 tháng 10 để trau dồi thêm tâm linh tại vì tụi nó còn quá non nớt. Nhưng đến gần ngày họp trại thì tụi nó dỡ chứng. Mình bảo thằng Tăng gọi điện thoại cho nó bảo là phải đi, nếu không thì cha không làm đám cưới cho nó. Cuối cùng tụi nó cũng đến tham dự họp trại, nhưng chưa chịu đóng tiền trại. Tụi nó đến với thêm một thằng tên Bảo, và tham dự chương trình cho đến sau giờ chầu. Sau đó mọi người phải về nơi nghỉ ngơi. Nhưng tụi nó không đi, mà lại trốn qua quán nơi thằng Từ làm việc để uống bia uống rượu, và sáng hôm sau là tự giác lên xe về lại Khon Kaen, không hề nói với mình một tiếng.

Sáng đó, mình gọi điện thoại cho thằng Đại. Mình hỏi nó đang ở đâu. Nó trả lời đang ở quán thằng Từ. Mình hỏi tại sao ở quán thằng Thằng Từ. Nó nói là nó không ở lại tham dự trại được, nên qua đây ngủ để mai lên xe về. Mình hỏi việc không ở lại được thì liên quan gì đến việc trốn ra ngoài chơi suốt đêm mà không hề xin phép xin tắc gì một tiếng. Nó không có câu trả lời. Mình mắng nó là coi mình như hạt cát và bảo nó cứ về đi. Còn việc đám cưới của nó thì mình không thể lo cho nó nữa, rồi cúp điện thoại. Nó vẫn lên xe về.

Sau đó tụi nó điện thoại cho mình. Mình không thèm bắt điện thoại. Cha Nam đến từ VN để giúp mình làm chương trình bảo đừng bắt. Nhắn tin cũng đừng có trả lời. Mấy trường hợp như thế này cha cũng đã trải qua nhiều, đừng để cho tụi nó nghỉ nó làm gì cũng được. Nhưng sau nhiều lần gọi thì mình cũng đã quyết định bắt điện thoại. Nhưng có khi nó gọi đến, mình đang bận việc, đang đi bên ngoài đường, hoặc đang họp thì mình cũng bắt cho nó gọi lại. Nhưng khi nói chuyện với nó thì mình cũng chỉ nói vắn tắt trên điện thoại. Mình bảo hai đứa phải đến gặp mình trực tiếp, đem theo cả thằng Bảo và thằng Từ, là hai đứa cùng đi chơi và uống bia rượu với nhau rồi hãy giải quyết. Chừng nào chưa gặp cả bốn đứa thì mình không thể làm gì hơn.

Sau đó ít ngày, tụi nó hẹn lên gặp mình. Mình hỏi có thằng Bảo không? Nó nói là nó sẽ cố gắng nhưng không biết thằng Bảo có chị đi không? Mình nói vậy thì không cần lên. Hai ba hôm sau, tụi nó lại gọi và hẹn lên gặp mình. Mình hỏi có cả 4 đứa không? Con Sương trả lời thằng Bảo nói là nó không lên được tại vì nó phải đi làm, không có thời giờ để đi. Mình nói, nếu mấy đứa có giờ để rủ nhau trốn trại để đi uống bia với nhau được thì cũng có thể tìm giờ để đến gặp mình. Còn không thì miễn lên.

Cuối cùng thì cả bốn đứa cũng đã đến gặp mình sáng hôm qua. Mình dạy bảo tụi nó về hành vi và thái độ của tụi nó. Mình hỏi tụi nó là mình có làm quá đáng với những yêu cầu của mình không, đối với việc học giáo lý và tham dự trại so với những yêu cầu mà chúng nó phải đáp ở Việt Nam để được đám cưới? Tụi nó nói không? Mình hỏi đối với yêu cầu mình đưa ra sau khi tụi nó phạm lỗi so với những gì mà các cha bên Việt Nam sẽ làm thì có quá nặng không? Tụi nó trả lời không? Mình hỏi nó có ý thức được về những lỗi lầm của nó không? Tụi nó trả lời là có. Cả bốn đứa lần lượt nói lên lời nhận lỗi và xin lỗi.

Cuối cùng thì mình cũng đã quyết định không “giam” quá trình làm lễ hôn nhân cho tụi nó nữa và đã liên lạc với cha xứ ở bên Việt Nam để cho ngài biết về quyết định của mình. Phần cha xứ bên Việt Nam cũng “giam” khi nghe mình kể về hành vi của các em.

Trong tháng 11 này, mình sẽ làm lễ cưới cho tụi nó. Không biết tụi nó có ý thức được thực sự về lỗi lầm của mình chưa. Dù sao đi nữa, mình cũng phải khắt khe một chút để răn đe những đứa khác, tại vì các bạn trẻ lao động ở đây rất kém về ý thức cũng như đạo đức. Đào tạo cho tụi nó phát triển về những chiều kích này quả thật là một quá trình gian nan.

Nong Bua Lamphu, ngày 4.11.2011

Giải quyết khó khăn với mục vụ giới trẻ VN


Sáng nay mình gọi điện thoại cho Sơ Tum, là một sơ thuộc dòng Mến Thánh Giá tại Thái Lan. Sơ cũng là hiệu trưởng của trường tiểu học của giáo phận tại phường Ban Jic. Nhà ở của các seour chăm sóc trường học nằm ngay bên cạnh nhà thờ Ban Jic, một nhà thờ rất nhỏ bé được chăm sóc bởi cha John Tabor. Đây cũng là địa điểm mà hơn ba năm qua, cứ mỗi tối Chúa Nhật cuối tháng là có thánh lễ bằng tiếng Việt cho các bạn trẻ lao động di dân Việt Nam.

Từ tháng tư cho đến nay thì vào các tối Chúa Nhật thì cũng cò một số bạn trẻ đến để cầu nguyện và chia sẻ Lời Chúa, từ 7h30 cho đến 9h tối. Nhưng cách đây vài tuần, mình nhận được một cuộc điện thoại từ cô Đào Rường, là cô giáo dạy giáo lý tại nhà thờ và là người trợ giúp đắc lực cho Cha John. Cha John, tuy trông nom nhà thờ Ban Jic, nhưng ngài lại ở tại nhà dành cho các linh mục cách đó khoảng bốn cây số. Cô Đào Rường trên điện thoại cho hay, Seour Tum không hài lòng với việc các bạn trẻ đến sinh hoạt tại nhà thờ vào giờ tối, vì nó ảnh hưởng đến thờ gian nghỉ ngơi của các seour. Ngày thứ hai các seour còn phải đi dạy học. Nhưng các bạn trẻ thì sinh hoạt khuya, Seour đề nghị các bạn trẻ đi tìm một nơi khác để sinh hoạt.

Khi mình nghe cô Đào Rường nói như thế trên điện thoại thì mình đã rất bất bình với những gì mình nghe, vì xem ra seour Tum không mấy thông cảm cho hoàn cảnh của các bạn trẻ, và không muốn ủng hộ sinh hoạt bổ ích mà các bạn trẻ làm, đó là tù tập để cầu nguyện và chia sẻ Lời Chúa. Trong thời buổi này, khi giới trẻ ngày càng thơ ơ với việc đạo đức, thì các linh mục tu sĩ đáng ra phải ủng hộ và tạo điều kiện cho các bạn trẻ có cơ hội để sinh hoạt, cho dù mình phải hy sinh một chút nghỉ ngơi.

Mình dự định viết cho seour một lá thư để bày tỏ suy nghĩ, cũng như gởi lá thư ấy đến ĐGM để ngài cũng được biết vấn đề. Nhưng trước khi viết thư, sáng nay mình đã gọi điện thoại cho seour để nói chuyện với seour trực tiếp, để tìm hiểu suy nghĩ của seour xem thực hư như thế nào. Trên điện thoại thì seour Tum lại nói rất tử tế. Seour nói rằng seour chỉ muốn biết giờ giấc sinh họat rõ ràng của các em, cũng như đề nghị nên có linh mục hay tu sĩ ở đó để quản lý các em. Ngoài ra, seour cũng trình bày việc các bạn không ý thức trong việc giữ yên lặng khi ra về, nhiều khi rú xe máy to tiếng.

Mình cũng trình bày với seour về việc tại sao các em phải tụ hợp tại nhà thờ vào giờ hơi khuya, cũng như bày tỏ sự thông cảm với các seour vì sự thiếu ý thức của một số bạn làm cho seour không hài lòng. Mình cũng hứa sẽ dạy dỗ các bạn thêm để các bạn ý thức về hành động của mình.

Sau cuộc nói chuyện đó thì mình cũng đã phần nào giải bày những suy nghĩ của mình, cũng như giúp cho seour giải tỏa một số vấn đề mà seour cảm thấy chưa hài lòng. Rốt cuộc mình cảm thấy không cần phải viết thư cho seour nữa, và seour cũng nói rằng, seour sẵn sàng cho các bạn đến sinh hoạt tại nhà thờ vào giờ tối, với điều kiện các bạn được quản lý tốt hơn để tránh khỏi những hành động gây ảnh hưởng đến người khác.

Việc đào tạo các bạn trẻ là thế đó, rất khó khăn. Đôi khi có người thông cảm, nhưng cũng nhiều khi không tìm được người thông cảm. Trên thực tế thì nếu các seour không muốn cho sinh hoạt tại nhà thờ thì cũng đã có một giáo dân sẵn sàng cho các bạn trẻ đến sinh hoạt ở nhà mình. Đó là một điều tốt. Nhưng thiết nghĩ, tại sao các bạn trẻ Công giáo lại không thể sinh hoạt ở nhà thờ mà phải đi một nơi khác. Đó chưa phải là phương pháp tốt nhất. Điều tốt nhất là mọi người phải ý thức, phải hy sinh, và phải chỉ bảo lẫn nhau, để mục vụ cho giới trẻ và mục vụ cho người di dân được diễn ra trong các nhà thờ Công giáo của chúng ta.

Nong Bua Lamphu, ngày 1.11.2011

Thái Lan bị lụt




Mấy tuần qua Thái Lan bị lụt to, đặc biệt ở các tỉnh thành ở vùng miền bắc nước Thái. Và nước lũ đã chảy xuống vùng thành phố thủ đô Bangkok và các tỉnh lân cận gây nhiều thiệt hại về mùa màng, của cải, cũng như mạng sống. Hàng trăm người đã mất mạng sống và nhà cửa của hàng trăm ngìn hộ dân bị hư hại nặng nề. Chính phủ cố gắng tìm cách không cho nước chảy vào trung tâm thành phố Bangkok vì sợ sẽ gây thiệt hại nặng nề đến kinh tế, nhưng chuyện gì phải đến thì cũng đã đến. Khắp thành phố Bangkok, việc nước lũ vào chỉ lạ vấn đề sớm hay muộn chứ dường như không thể tránh nỗi. Cơn lũ lớn nhất trong vòng 100 năm đã làm cho các lãnh đạo thiếu kinh nghiệm của Thái Lan phải choáng váng vì không biết tìm cách nào để khắc phục vấn đề.

Cách đây vài ngày, chuyến bay của mình từ Bangkok trở lại NBL cũng đã bị hủy vì sân bay nội địa đã bị ngập nước và không thể tiếp tục hoạt động. Giờ đây chỉ còn sân bay quốc tế thì có thể hoạt động được và số lượng khách gia tăng đột biến do có quá nhiều người tìm cách trốn lũ bằng cách rời khỏi thành phố để đi tạm trú tại các tỉnh khác không gặp phải hoạn nạn. Cũng may là tỉnh NBL của mình nằm trong vùng không phải đương đầu với nước lũ này.

Nói về việc làm ăn thì ai cũng bị ảnh hưởng. Giờ đây các lao động di dân Việt Nam mà mình quen biết tại Bangkok cũng đã lần lượt trở về quê vì không còn việc để làm. Các nhà hàng, quán xá đóng cửa chờ lúc nào nước xuống thì chỉ có nước trở về quê. Chứ còn ở lại Bangkok không có việc làm, không có thức ăn thức uống, và không có tiền thì rất khó khăn. Mới hôm nay đã có ba bạn ghé qua chỗ mình trên đường trở về Hà Tỉnh. Còn có những đứa khác tại BKK cũng đã nói với mình, "Nếu lũ đến thì con sẽ lên chỗ cha để trốn." Tụi nó nói đùa nhưng e rằng cũng có thể trở thành sự thật. Ở Bangkok không có việc làm, ở tầng dưới thì ngập nước tới đầu, ở tầng trên thì không có thức ăn và nước uống. Đường nào cũng nguy cả.

Ở đây mình không bị nước ngập, nhưng chắc chắn mùa màng bị thiệt hại trầm trọng thì giá cả thức ăn thức uống sẽ phải gia tăng làm cho chi phí sẽ lên cao hơn, đặc biệt là giá gạo và hoa quả. Cũng đành phải chịu. Giờ đây mọi người chỉ biết nói chuyện về lũ lụt. Xem tin tức cũng chỉ thấy họ nói về vấn đề này. Vào xe taxi cũng chỉ nghe radio về nó. Và dĩ nhiên đề tài đang chiếm hết tâm trí của người dân cũng chỉ là thế. Nghe đâu nước sẽ tồn tại tới một tháng trời. Thời gian sắp tới, người dân Thái Lan, đặc biệt ở Bangkok và các tỉnh thành bị ảnh hưởng bởi lũ lụt sẽ ăn, ngủ, và nói chuyện về sự kiện to lớn này.

Nong Bua Lamphu, ngày 29.10.2011

Họp trại giới trẻ Việt Nam tại Thái lần thứ I


Thế là chương trình họp trại lần đầu tiên dành cho giớI trẻ Việt Nam đang làm việc và học tập tại Thái Lan cũng đã kết thúc tốt đẹp ngoài sự mong chờ. Số lượng các bạn trẻ đến tham dự vượt chỉ tiêu và chương trình phong phú, vui nhộn đã làm cho mọi người ấn tượng và có nhiều bạn không muốn ra về sau khi chương trình trại đã bế mạc. Trên đường chở một số bạn ra bến xe, một bạn trẻ nói, "Ước gì có thêm vài ngày nữa thì ngon cha hè?"

Mình hỏi lại: - Chứ không phải chiều thứ sáu lúc mới tới thì đòi về cơ mà. Giờ sao lại đòi thêm vài ngày?

- Đó là tại vì con nghe nói hai vợ chồng phải ngủ riêng. Cha biết tụi con mới cưới nhau mà.

- Trời ơi. Tao bó tay với hai tụi mày luôn. Yêu nhau tới mức độ xa nhau một vài đêm không được hay sao?

Trong lần họp trại này có các bạn trẻ đến từ rất gần cũng như rất xa. Xa nhất là từ thành phố Bangkok cách NBL tới 600Km. Các bạn phải ngồi xe đò khoảng 12 giờ đồng hồ mới đến nơi. Tưởng đâu đến sẽ mệt quá và không thể tham gia hết mình được. Thế nhưng nhóm BKK đã thể hiện sự quyết chí trong việc kết thúc trại thì thấy rằng đội BKK dẫn đầu bảng điềm thi đua trong ba ngày trại.

Sự hiện diện của Cha Nam đến từ Việt Nam với phong cách phóng khoáng và dịu dàng của Ngài đã làm cho giớ trẻ rất mến ngài. Với một giọng hát thu hút cha Nam cũng làm cho các bạn trẻ rất hâm mộ không it. Cha Nam vì là một người bạn của mình nên ngài đã giúp hết mình làm cho nhiều mục thêm phong phú và thực sự đánh động các bạn trẻ đến tham dự.

Dĩ nhiên không phải mọi điều đều xảy ra như ý muốn, do ý thức của nhiều bạn còn quá kém, đặc biệt là việc tuân thủ các kỷ luật trại như không được đi ra ngoài nếu không có phép hoặc cấm hút thuốc trong thời gian tham dự trại. Có một vài bạn tự ý rời trại mà không hề xin phép ai cả. Một số bạn cho dù lòng thì muốn nhưng do hoàn cảnh nên không thể tham dự trại cách trọn vẹn mà phải xin phép đến trể hoặc ra về sớm. Mặc dầu thế, nhưng từ những ý kiến trong phần lượng giá cũng như những chia sẻ cá nhân đã cho thấy không ít bạn đã được cảm hoá sau khi đến tham dự trại. Có bạn nói, bây giờ về mà bị đuổi việc vì bỏ đi cắm trại cũng sẵn sàng. Câu nói này chứng minh rất nhiều vì trong thời gian kêu gọi các bạn đi tham dư trại, một trong những câu trả lời được nghe nhiều nhất là, không biết có đi được không vì nghỉ việc không được. Cuối cùng thì co bạn cũng đã nhận ra rằng, trên đời này còn có những điều quan trọng hơn cả việc đi làm kiếm tiền.

Những bài hát sinh hoạt, những trò chơi vui nhộn, những bài chia sẻ thực tế phù hợp với giớ trẻ, va những giờ chầu Thánh thể, hoà giải, và Thánh Lễ đã quyện vào nhau trở thành một kinh nhgiệm thật giá trị trong đời sống của các bạn trẻ Việt Nam trên đất khách quê người.

Nongbualamphu, ngày 26 tháng 10 năm 2011

Đức Khâm Sứ đến thăm nhà thờ mình


Ngày 19 tháng 10 vừa qua Đức Khâm Sứ Giovanni Daniello, trong chuyến đi thăm chính thức giáo phận Udon Thani đã đến thăm nhà thờ của mình cũng như làm quen với các giáo dân ở đây. Hôm nay mình đã nhận được hình ảnh mà một giáo dân chụp. Xem hình ảnh cũng cảm thấy rất tự hào về những gì giáo dân của mình ở đây đã làm được trong dịp đặc biệt này. Trong lời phát biểu của ngài, ngài đã tỏ ra rất ấn tượng với những gì ngài nghe và thấy được tại đây và ngài khuyến khích mọi người hãy đắc lực hơn nữa trong việc phục vụ giáo hội và tha nhân.

Nong Bua Lamphu, ngày 24.10.2011

Mình làm M.C.

Vừa qua một người bạn chọc ghẹo mình là mình thật là người đa nghề, nào là làm cha xứ, thầy giáo dạy học, hướng dẫn viên dụ lịch, rồi con thông dịch viên và M.C. nữa. Nghĩ lại mình cũng thấy hay thật, dạo này sao mình lắm trò quá. Tối hôm nay mình được bổ nhiệm việc làm M.C. cho buổi tiệc tiếp đón Đức Khâm Sứ đến thăm giáo phận Udon Thani. Mới đầu mình cảm thấy bất ngờ tại sao ĐGM lại nhờ mình làm việc này. Hỏi rỏ mới biết là tại vì ĐGM cần người M.C. phải nói được cả tiếng Thái lẫn tiếng Anh. Dĩ nhiên nếu chỉ có tiếng Thái thì trong giáo phận không thiếu những tay nghề hoặc những "con người nói". Nhưng ĐGM nhờ mình là do cộng thêm cái mảng tiếng Anh thì dường như không còn mấy ai, hoặc là mấy ai chịu làm. Thế là ĐGM phải hy sinh cái phần tiếng Thái để được cái phần tiếng Anh, vì tiếng Thái của mình thì "giỏi" đối với một người nước ngoài đến sinh sống tại Thái Lan, nhưng làm sao giỏi so với các cha người Thái được.

Hôm qua mình nhận được chương trình của tiệc, bao gồm những phần phát biểu và một số mục trình diễn đến từ các trường học trong Giáo phận. Mình nghĩ cũng đơn giản. Để nói tiếng Anh thì cũng không gì quá khó. Mình còn viết thêm một lời chào mừng Đức Khâm Sứ bằng tiếng Anh để nói lúc đầu tiệc. Mình nghĩ thế là xong.

Chiều hôm nay, sau khi làm chương trình về Phá thai cho các trại sinh của trại hè giới trẻ Công giáo Thái Lan xong, mình đem chương trình ra xem lại thì mới phát hiện ra mình phải nói cả hai thứ tiếng. Mà những từ tiếng Thái thật là dài và khó đọc vì nó dùng toàn những từ cao siêu, đặc biệt là từ Đức Khâm Sứ, nói mỏi cả lưỡi cũng không xuông được. Rồi mình phát hiện ra mình phải có những lời cảm ơn các ĐGM và các quan khách bằng hai thứ tiếng. Thế là mình bắt đầu ngồi chuẩn bị các lời phát biểu và giới thiệu bằng hai thứ tiếng. May là chiều hôm nay có các thầy đại chủng viện đến giúp chương trình trại giới trẻ giúp mình viết, không thôi cũng nguy.

Chuẩn bị xong các lời phát biểu, mình lái xe hơn 100 km từ tỉnh Khon Kaen đến khách sạn Jarern Hotel tại tỉnh Udon để chuẩn bị cho bữa tiệc. Mình là người đến khách sạn đầu tiên. Mình tìm một góc trong khách sạn để đánh vào cái máy Ipad những lời phát biểu bằng hai ngôn ngữ đến xử dụng trong buổi tiệc. Thế là xong. Buổi tiếc bắt đầu sau khi tất cả các ĐGM và quan khách đã đến. Mình cảm thấy rất hồi hộp vì phải đọc mấy cái chữ dài dẳng bằng tiếng Thái. Cha Kung, cha xứ nhà thờ chánh tòa thấy mình căng thăng nên tới trấn an nói, "Đừng có căng thẳng. Không phải lo gì đâu." Cha Thau, tổng quản lý tới nhắc mình ăn đi, không cần phải đứng chuẩn bị. Ngài hỏi mình có muốn uống rượu chát không? Mình nói có. Cha cho nhân viên mang tới cho mình một ly rượu chát. Mình uống thật nhanh rồi sau đó đến xem lại những lời phát biểu. Thật ra mình không sợ mấy cái lời phát biểu mà mình đã soạn. Chỉ cần phải đọc, dù có vấp tí xíu cũng chẳng sao. Cái sợ nhất mà mình mới được cho hay trong lúc tiệc bắt đầu là mình phải thông dịch bài phát biểu của ĐGM và Đức Khâm Sứ từ tiếng Anh qua tiếng Thái.

- Cái gì? Phải dịch bài phát biểu à? - Mình hỏi cha thư ký.

- Cha dịch vắn tắt cũng được. Không cần dịch nguyên văn đâu. - Cha thư ký trả lời.

Mình lật đật xem bài phát biểu của ĐGM và ĐKS mới vừa trao cho mình. Được rồi, dịch vắn tắt chắc không đến nỗi. Nhưng chỉ có bài của ĐGM Udon Thani thì mình được dịch vắn tắt. Còn khi ĐKS lên thì Ngài lại cho mình dịch từng ý một của Ngài. Mà Ngài không chỉ nói những gì trong tờ giấy đưa cho mình, mà còn nói thêm những lời không soạn trước nữa. May là có hai ly rượu chát, nên lúc đó cũng đã đỡ hồi hộp. Bình tĩnh hơn và làm được trách nhiệm của mình tương đối ổn.

Sau tiệc mình nhận được nhiều lời khen, "Cha dịch giỏi quá". Mình chỉ biết cám ơn lia lịa, vừa mừng vừa nhẹ người. Trên đường về nhà, mình vừa lái xe vừa cảm tạ Chúa. Thật là nhờ có sự hỗ trợ của Ngài mình mới làm được việc này. Đứng ra làm M.C. và thông dịch viên trước các quan khách của giáo phận không phải là một chuyện đơn giản, đặc biệt là khi phải nói hai thứ tiếng. Có lẽ mình cũng đã làm tốt, vì trên đường về, mình lại nhận được điện thoại từ cha thư ký nói rằng, "ĐGM mới vừa nói là nói cha tối thứ năm, mời cha đến tham dự tiệc tiễn ĐKS. Vì trong tiệc này cũng phải cần có thông dịch viên." Chắc đây là một sự khởi đầu cho một đường hướng mới chăng?

Nong Bua Lamphu, ngày 18.10.2011