Chuyện 2 bà bán quán, 4 quả trứng và 20 baht




Ở gần nhà cộng đoàn có hai bà người Thái mở quán bán hàng. Quán trước nhà bán bánh trái và tạp hóa. Quán phía sau nhà bán thức ăn và tạp hóa. Hai bà tuổi tác cũng khoảng như nhau, nhưng tính cách bán hàng thì khác nhau.

Bà quán trước rất sẵn sàng cho nợ tiền. Không phải mình không có tiền trả phải mua thiếu mà vì có khi đi ra trước nhà thấy nải chuối ngon bổng dưng muốn mua. Bà chủ quán luôn vui vẻ bảo cứ lấy về đi rồi khi nào đem tiền tới trả cũng được. Có khi mua nải chuối còn được khuyến mãi thêm trái ổi hoặc cái bánh nếp.

Nhưng bà chủ quán sau nhà thì không mấy chiều khách. Trưa hôm trước mình muốn nấu mì tôm mà trong tủ lạnh không có trứng nên tới quán bà ta mua trứng. Mình mua 4 quả hết 20 baht. Mình đưa cho bà 100 baht nhưng bà không có tiền thối. Mình nói vậy để tôi lấy trứng về rồi lát nữa tôi mang 20 baht ra trả cho. Bà chủ quán bảo không được, nếu lấy trứng về thì phải để tờ 100 baht lại cho bà rồi lúc khác trở lại lấy tiền thối. Mặc dầu mình đã mua thức ăn của bà nhiều lần và bà biết nhà mình chỉ cách quán bà vài chục mét, thế mà bà sợ mình quỵt tiền bà.

Thấy thái độ của bà chủ quán thiếu tin tưởng mình nổi lòng tự ái nên bảo, “Nếu bà không tin tôi sẽ trở lại trả tiền cho bà thì tôi xin trả trứng lại vậy.” Bà chủ quán chấp nhận lấy lại 4 quả trứng.

Thế là mình đi tay không về nhà. Trưa hôm đó đành phải ăn mì tôm với rau mà không có trứng.

Bangkok, ngày 19.10.2018

Đi “xe hộp”




Từ ngày chuyển nhà cộng đoàn về đường Ekkachai tương đối xa trung tâm thành phố, mình ngày càng thường xuyên sử dụng phương tiện xe công cộng để đi lại, đặc biệt khi phải vào khu vực trung tâm nơi thường xuyên xảy ra ùn tắc cũng như khó tìm chỗ đậu xe. Thái Lan có rất nhiều phương tiện xe cộng cộng—xe điện, taxi, thuyền, xe buýt, xe du lịch 16 chỗ ngồi, xe tuk tuk, xe ôm, xe song thaeo và xe krapong.

Nhiều người dân ở vùng đường Ekkachai đi lại bằng xe ôm và xe krapong. Mình chỉ thỉnh thoảng ngồi xe ôm, nhưng xe krapong thì mình đi nhiều vì nó vừa tiện lợi vừa rẻ. Với giá cho mỗi lượt đi bất kể dài ngắn chỉ 7 baht mà lại có rất nhiều chuyến nên mình ít khi phải đợi lâu để được lên xe (đó là khi không đụng vào giờ cao điểm khi xe ít khi có chỗ trống). Tuyến xe mình đi là số 15 bắt đầu từ trung tâm mua sắm Big C  ở hẻm 65 cho tới chợ Talat Phlu, một quãng đường dài khoảng 10km.


Mình không hiểu lý do tại nào xe này mang tên là xe krapong. Từ “krapong” có nghĩa là “cái lon” trong khi nhìn cái thùng xe thì có vẻ giống như một cái hộp hơn. Trong cái hộp phía sau đó ngồi tối đa được 10 người. Nếu tài xế chở 10 người từ đầu tuyến tới cuối tuyến thì sẽ thu được 70 baht. Nếu có người lên người xuống thì được nhiều hơn. Nhưng cũng có khi thấy xe trống trơn không có khách, đặc biệt là vào những giờ thời tiết nóng nực ít có người đi lại. Có những lần mình ra đầu hẻm lên xe đi một quãng đường dài mà không thấy có thêm khách thì bắt đầu cảm thấy áy náy và thương hại cho tài xế.

Mặc dù đi xe bình dân, nhưng không có nghĩa cả tài xế lẫn khách không có văn hóa. Thường thì xe không có người thu tiền. Khi xuống xe, mỗi người khách tự động đi tới phía trước để trả tiền cho tài xế. Không có trường hợp leo lên xe rồi xuống mà bỏ trốn không trả phí. Vào những giờ cao điểm khi khách nhiều hơn xe thì mọi người phải ý thức xếp hàng ở các trạm một cách trật tự.


Mặc dầu mình có xe ô-tô để đi lại, nhưng mình thấy việc di chuyển bằng các phương tiện công cộng, đặc biệt là để làm những công việc hằng ngày như đi mua sắm, đi tập thể dục…thuận tiện và tiết kiệm hơn. Hơn thế nữa đây cũng là cách mình giúp giảm bớt việc làm ô nhiễm môi trường bằng một hành động thiết thực và cụ thể.

Bangkok, ngày 18.10.2018

Đi Xã Đoài



Ngày 2-3 tháng 10, mình và cha Piyachat Chaiyadet, đặc trách mục vu của Hội Đồng Giám Mục Thái Lan đến Xã Đoài, GP Vinh để chuẩn bị cho chuyến đi của phái đoàn linh mục thuộc TGP Bangkok đến thăm và tìm hiểu về sinh hoạt mục vụ của Giáo phận vào tháng 11 tới đây. Mục đích của chuyến đi là để giúp cho các linh mục thuộc TGP Bangkok tìm hiểu và học hỏi kinh nghiệm cũng như cơ cấu làm mục vụ từ các giáo hội địa phương khác. Giáo Phận Vinh là một Giáo phận lớn ở Việt Nam nên việc đến đây là một lựa chọn đúng đắn. Bên cạnh đó, tại Thái Lan hiện nay có nhiều con em thuộc GP Vinh đang sinh sống và làm việc nên đây cũng là một dịp thuận lợi cho các linh mục Thái Lan được biết nhiều hơn về quê hương và cuộc sống của những người giáo dân Việt Nam trong giáo xứ của các ngài tại Thái Lan.

Để chuẩn bị cho chuyến đi này, thời gian qua, mình đã đại diện cho TGP Bangkok để liên lạc với Tòa Giám Mục Gp Vinh để lên chương trình. Chuyến đi của mình và cha Piyachat về Việt Nam hai ngày qua cũng nhằm mục đích trao đổi cụ thể hơn với cha thư ký TGM Vinh để ấn định các sinh hoạt nhằm đáp ứng mục đích của chuyến đi một cách tốt đẹp.

Cha Piyachat và mình đã rất hài lòng với kết quả của chuyến đi chuẩn bị này. Ngoài việc được gặp gỡ ĐC Phao-lô Nguyễn Thái Hơp và trình lên ngài kế hoạch chuyến đi, mình và cha Piyachat cũng đã được cha Hồng Ân, thư ký TGP sắp xếp cho giờ làm việc với ngài để lên chương trình cách chi tiết. Mình tin rằng nếu thực hiện theo chương trình một cách chu đáo thì sẽ mang lại rất nhiều điều rất bổ ích cho các linh mục Thái Lan có tham gia chuyến đi này.

Mặc dầu là một chuyến đi làm việc khá cập rập, nhưng mình cũng đã tận dụng thời gian để thăm hỏi và gặp gỡ một số người mình quen biết trong Giáo phận. Mỗi chuyến đi xa đều có những vất vã của nó, nhưng sự mệt nhọc sẽ được bù đắp bằng nhiều niềm vui lớn nhỏ. Nhìn lại chuyến đi đến GP Vinh nhanh như chong chóng vừa rồi, mình thấy có những niềm vui như sau:

1) Được cha Hồng Ân thư ký Tòa giám Mục Vinh đón tại sân bay và sắp xếp cho chương trình làm việc chu đáo.

2) Gặp lại một số bạn trẻ ở gần Xã Đoài từng sinh hoạt với mình ở tỉnh Nong Bua Lamphu 5-10 năm về trước khi còn làm cha xứ ở vùng Isan.

3) Dâng lễ ở nhà thờ Gx. Trung Hậu và gặp lại những khuôn mặt thân quen ở đây nơi mình đã từng tới thăm cách đây 5 năm.

4) Được thầy sáu Thi làm hướng dẫn viên đưa đi những nơi cần thiết để chuẩn bị cho chuyến thăm Gp. Vinh của phái đoàn linh mục TGP. Bangkok vào tháng 11.

5) Được thấy cảnh cha Peter, đặc trách mục vu HĐGM.TL học cách dùng điếu cày từ các cha ở Xã Đoài.

6) Được mẹ của bạn Thuyên ở Gx. Phương Mỹ làm thịt con gà trong nhà cho bữa trưa.

7) Được ăn hai quả trứng vịt lộn ở Quán 86 tại Quán Hành.

Bangkok, ngày 4.10.2018