Chuyện nhặt rác



Cứ mỗi lần có Thánh lễ lớn cho cộng đoàn di dân Việt Nam tại Thái Lan thì sau lễ luôn có rác xung quanh khuôn viên nhà thờ vì không phải ai cũng ý thức để bỏ những chai nước hay những thứ rác khác vào trong bao rác đã có sẵn. Thánh lễ càng đông người thì lượng rác bị quăng không đúng nơi càng nhiều hơn.

Hôm qua là Thánh lễ mừng Đức Mẹ hồn xác lên trời, một dịp lễ lớn trong cộng đoàn Việt Nam tại Bangkok. Sau khi lễ đã kết thúc, mình huy động các bạn trẻ đến tham dự Thánh lễ giúp nhau nhặt rác “vì môi trường xanh, sạch, đẹp”.  Như mọi khi sự kêu gọi bằng lời nói trên loa nhà thờ dường như không mấy hiệu quả vì đa số các bạn trẻ chỉ biết đứng tụm thành nhóm để gặp gỡ và trò chuyện với nhau.

Với phương châm “hành động lớn hơn lời nói,” mình bắt đầu nhặt rác bỏ vào bao nylong. Nhiều bạn trẻ đang đứng xunh quanh khi thấy mình nhặt rác thì bắt đầu nhảy vào cùng nhặt vì không thể để cho cha tự nhặt rác được.

Thế là mình vừa đi vừa nhặt rác vừa kêu gọi những người đứng gần đó cùng giúp nhặt. Việc nhặt rác trở nên một sinh hoạt vui vẻ và nhanh chóng, chẳng có gì nặng nề hoặc khó khăn.

Thế nhưng vừa khi mình đi đến khu vực bên hông nhà thờ, thấy một nhóm bạn gái xinh đẹp đang đứng đó, mình cũng vui vẻ bảo: - Các bạn giúp nhặt rác ở đây nhé. Bên kia có nhiều rác kìa.

Nhóm bạn gái xinh đẹp dường như không nghe mình nói. Không ai phản ứng gì cả. Có người chẳng thèm nhìn mình.

Mình nghĩ các bạn gái xinh đẹp không nghe nên nói thêm lần nữa, nói vui vẻ: - Mọi người giúp làm sạch môi trường cho xanh, sạch, đẹp nhé.

Không phản ứng. Không một lời nói “vâng”, “dạ”. Không có câu đáp: “Con ăn mặc đẹp thế này mà bảo con nhặt rác sao được.”

Mình thầy các cô gái không nhúc nhích, không hề màng tới lời nói của mình, nên mình nói tiếp: - Các bạn không muốn nhặt thì để cha nhặt vậy.

Mình cúi xuống nhặt những mảnh rác gần nơi nhóm bạn gái xinh đẹp đang đứng. Nhặt xong mình nhìn về phía họ thì phát hiện rằng cử chỉ, dáng đứng và thai độ vẫn không hề thay đổi. Họ vẫn đứng với nhau, vẫn làm như không thấy mình, vẫn làm như không nghe mình.

Mình đi về phía sau nhà thờ và tiếp tục nhặt rác.  

Bangkok, ngày 15.8.2016


Hy vọng mong manh ở Thakhek, Lào







Đã hơn ba ngày rồi từ khi sự cố sập hầm muối xảy ra gần thành phố Thakhek, Lào. Đến bây giờ thì trong ba nạn nhân chỉ có một bạn tên Điệp là đã được đưa về quê hương để an táng. Hai người còn lại, một bạn tên Trang, một bạn tên Hội thì vẫn đang bị chôn sâu 150 mét dưới hầm mà chưa tìm ra được. Gia đình và bạn bè của hai bạn trẻ dường như đã hết hy vọng. Họ tổ chức cầu nguyện và thắp nhang ngay ở hiện trường. Tai nạn xảy ra đã làm cho họ đau khổ, nhưng việc chưa tìm được người càng làm sự việc thảm khốc hơn.

Một người bạn của Trang chia sẻ dòng trạng thái: “Bạn đi đâu rồi sao không nói gì hết vậy. Mới kêu tui về chơi đó mà sao ai cũng đăng ảnh lên tìm bạn thế. Thật sự thì tui không tin được mà.  Đừng để gia đình bạn bè buồn chứ. Tỉnh dậy về đi được không bạn. Mình còn nợ bạn mà..không phải ai cũng hi vọng mong bạn trở về đó sao..Lạy Mẹ xin cầu bầu cùng Chúa ban phép lành cứu rỗi bạn của chúng con.”

Vụ tai nạn thương tâm này làm cho mọi người nhớ lại rằng cuộc sống của những lao động Việt Nam tại Lào không hề dễ dàng. Tôi đã từng đến Thakhek hai lần để dạy học trong Đại Chủng Viện của Lào. Trong những lần này tôi đã có nhiều cơ hội để gặp gỡ và trò chuyện với anh chị em lao động ở đây.  Vào ngày Chúa Nhật tôi cũng dâng lễ cho họ ở nhà thờ lớn trong thành phố.

Có một điều tôi nhận thấy khi ngồi trên cung thánh nhìn xuống là hầu hết những người đi lễ là thanh niên, có rất ít đàn bà con gái. Đa số những người làm việc tại Lào làm nghề xây dựng hoặc là thợ mộc nên việc đàn ông con trai chiếm đa số là hiển nhiên. Phần lớn đến từ Nghệ An. Số ít là người Nam Định hoặc đến từ các tỉnh miền bắc khác.

Một điều khác tôi đã nhận ra làm tôi nhớ mãi là khi trao Minh Thánh Chúa trong nghi thức rước lễ, tôi nhìn vào những bàn tay đưa ra nhận bánh thánh thì thấy có rất nhiều bàn tay chai sạn do lâu ngày làm những công việc nặng nhọc. Có những bàn tay bị trầy xước hoặc còn dín những vết sơn rửa chưa sạch.

Những bàn tay đó giúp cho tôi hiểu rằng cuộc sống mưu sinh của họ ở đất Lào khó nhọc như thế nào. Tuy nhiên, vào ngày Chúa Nhật họ gác tất cả mọi việc qua một bên, đặt xuống những đồ nghề máy móc họ sử dụng hằng ngày để đến nhà thờ với Chúa. Và với những bàn tay chai sạn đó, họ đưa ra để đón nhận tấm Bánh Thánh trắng tinh nhỏ bé nhưng chứa đầy hồng ân và sức mạnh của Ngài, để qua thứ lương thực thiêng liêng đó, họ có thêm tinh thần và nghị lực để tiếp tục phấn đấu thêm một tuần lễ nữa trong đời sống và công việc.

Tôi chưa bao giờ được gặp ba bạn trẻ xấu số tên Điệp, Trang và Hội. Nhưng nhìn vào hình của họ và vào trang facebook cá nhân của họ thì không thể không cảm thấy đau nhói trong lòng và nuối tiếc cho những tương lai đã bị vụt tắt quá đột ngột. Cuộc sống của họ khó nhọc thật, nhưng đó vẫn là cuộc sống chất chứa nhiều niềm vui và hạnh phúc. Họ ra đi có gia đình thương tiếc, có bạn bè nhớ mong, và đối với hai bạn vẫn đang bị chôn dưới hầm, có nhiều người vẫn đang trông mông đợi chờ. Cho dù ở hiện trường đã có những que nhang được thắp lên để tưởng nhớ về họ, nhưng vẫn có những ai đó đang nuôi hy vọng, cho dù thật mong manh, là sẽ có phép mầu xảy ra, để hai người bạn trẻ tên Hội và tên Trang ấy lại trở về từ lòng đất.

Bangkok, ngày 27.7.2016

Đi gia hạn visa




Hôm nay mình đi gia hạn visa tại sở di trú ở Udon Thani. Cán bộ phục vụ mình là một người đàn bà chừng 35 tuổi. Cô mở hồ sơ của mình ra xem, thấy visa của mình thuộc visa truyền giáo (tiếng Thái dịch nguyên văn là rao truyền đạo). Cô cán bộ hỏi: - Anh làm việc ở Thái bao lâu rồi?

Mình trả lời: - Gần 10 năm rồi.

Cô vừa nói vừa cười: - Anh muốn thành người Thái hả?

Mình trả lời: - Có người nói tôi nhìn cũng giống người Thái đó mà.

Cô cán bộ mở hộ chiếu mình ra thấy quốc tịch Hoa Kỳ nên thắc mắc: - Vậy anh là người có dòng máu Mỹ hay chỉ là quốc tịch Mỹ thôi.

- Tôi là người gốc Việt, nhưng tôi sống ở Hoa Kỳ.

- Uhm. Nhìn anh giống người Việt hơn.

Cô cán bộ bắt qua chuyện công việc: - Vậy tổ chức của anh có trả thuế không?

- Điều đó tôi cũng không biết nữa. Tôi làm việc trong tổ chức tôn giáo, nhưng vấn đề điều hành không phải là trách nhiệm của tôi nên tôi không rõ lắm.

-Thế anh có lương cao không?

- Tôi không có lương nào cả. Tôi là tu sĩ làm việc không lương.

- Vậy làm sao anh có tiền để chi tiêu?

- Bề trên cung cấp cho tôi những nhu cầu cần thiết cho cuộc sống hằng ngày.

- Thế anh đi chơi thì sao?

-Khi tôi cần đi lại để họp hành, hoặc thỉnh thoảng có kỳ nghỉ phép thì tôi xin phép bề trên và tổ chức của tôi giúp tôi những chi phí cần thiết.

Cô cán bộ sở di trú không hỏi gì thêm nữa, chỉ tập trung vào làm hồ sơ của mình. Sau khoảng 15 phút việc gia hạn visa của mình đã hoàn tất. Cô đóng dấu vào hộ chiếu gia hạn visa đến ngày 16.7.2017. Một điều vô cùng may mắn cho mình là cô không bắt mình phải trở lại sau một tháng mới đóng dấu như theo luật hiện hành. Đúng theo quy tắc của việc làm visa truyền giáo thì người xin gia hạn visa chỉ được đóng dấu một tháng, sau đó trở lại mới được đóng một năm. Nhưng điều này mình đã không phải làm mà đã được đóng dấu một năm ngay từ lần đầu. Điều này quả là may mắn vì phải trở lại sau một tháng có nghĩa là phải đi thêm một chuyến từ Bangkok đến Udon Thani để lo công việc. Chi phí đi lại để làm visa còn cao hơn chi phí visa gấp mấy lần.

Thế là vấn đề thủ tục đã hoàn tất cho thêm một năm phục vụ tại Thái Lan. Xong visa tâm trạng thoải mái hơn. Và mình có thể chuẩn bị cho những sinh hoạt sắp tới, đặc biệt chuyến đi Hàn Quốc vào tháng 8 để tham dự chương trình hội thảo về truyền giáo. Khi chào ra về, cô cán bố sở di trú nói: - Chúc anh đi Hàn Quốc vui vẻ nhé.

Nong Bua Lamphu, ngày 7.7.2016