"Tin vịt Vs. Truyền thông vì hòa bình"








Tuần này mình tham dự Hội nghị của tổ chức truyền thông Công giáo Signis Á Châu. Signis là một tổ chức truyền thông xã hội có thành viên trên khắp thế giới, trong đó có nhiều quốc gia tại Á Châu. Từ “Signis” được chế rà từ hai từ “Sign” (dấu chỉ) và “Ignis” (tiếng Latin, lửa).

Năm nay Hội nghị của Signis được tổ chức tại Thái Lan với chủ đề “Tin vịt vs. Truyền thông vì hòa bình.” Địa điểm là ở Trung tâm dòng San Gabriel tại đường Thong Lo, thủ đô Bangkok. Trong số những tham dự viên có các linh mục, tu sĩ, cũng như giáo dân là thành viên của tổ chức. Mình tham dự Hội nghị trong vai trò là thành viên của Signis Thái Lan và là thành viên của Ban Kỹ Thuật số, là ban mới nhất mà tổ chức Thành lập để hoạt động về truyền thông Công giáo trong thời kỳ kỹ thuật số.

Sáng nay Hội nghị đã khai mạc với một Thánh lễ được chủ tế bởi ĐGM Prathan, chủ tịch của Ủy ban truyền thông xã hội thuộc Hội đồng Giám Mục Thái Lan. Ngài cũng là Giám mục GP. Surat thani. Hội nghị sẽ diễn ra một tuần với những phiên họp cũng như giờ hội thảo về các đề tài liên quan đến chủ đề.

Trong số các tham dự viên có hai cha là người Việt Nam, trong đó cha Vinh thuộc Giáo phận Phú Cường mình đã từng gặp trong một chuyến đi Philippines. Trước đây ngài từng học về truyền thông xã hội tại thủ đô Manila và cộng tác với đài Radio Chân Lý Á châu. Và đó chính là nơi mình đã gặp ngài.

Trong số người đến tham dự có khá nhiều đến từ Ấn Độ và có thể nói phái đoàn đến từ đất nước này là những người khá hoạt bát và hay phát biểu quan điểm. Chắc chắn trong những ngày tới sẽ có nhiều giờ thảo luận sôi nổi, không phải chỉ vì những con người làm truyền thông thì thường rất hoạt bát, mà vì chủ đề liên quan đến vấn đề rất thời thượng và ảnh hưởng nhiều về xã hội ngày nay cũng như tương lại của Giáo hội Công giáo trên khắp toàn cầu.

Bangkok, ngày 13.8.2018

Nhật ký Rô-ma 9: Trải nghiệm ở Ý



 Chương trình tổng tu nghị đã trải qua gần ¾. Chỉ còn hơn một tuần nữa là đến ngày bế mạc. Hôm qua cha Tân Tổng Quyền đã được bầu xong. Phó tổng quyền và các thành viên trong hội đồng tổng quyền sẽ lần lượt được bầu trong những ngày tới đây. Bên cạnh việc bầu cử còn có nhiều vấn đề trong hội dòng được thảo luận một cách sôi nổi trong nhóm nhỏ cũng như trong phòng họp lớn. Vì tổng tu  nghị chỉ diễn ra mỗi 6 năm một lần nên đây là dịp quan trọng để nêu lên những vấn đề quan trọng nhất đối với hội dòng trong hiện tại cũng như tương lai.

Vì chương trình họp và sinh hoạt mỗi ngày khá nhiều giờ nên mình cảm thấy may mắn khi tổng tu  nghị lần này trùng với giải bóng đá thế giới. Ít nhất sau một ngày họp hành thì buổi tối anh em trong dòng từ khắp nên trên thế giới có thể xem bóng đá để thư giản. Đối với một hội dòng quốc tế thì không khí xem bóng đá trong phòng luôn luôn vô cùng nhộn nhịp. Trong dòng có cha Alehandro là người Brazil nên mỗi lần đội Brazil thi đấu là ngài đem trống đem cờ ra không khác gì đi xem thi đấu tại sân vận động. Cha Eugene, bề trên của tỉnh dòng Nhật là người gốc Ba Lan nên khi hai đội này đá với nhau thì ngài không biết phải cổ võ cho đội nào.

Chương trình tổng tu nghị diễn ra tại trung tâm Ad Gentes của dòng, nhưng vì có quá nhiều thành viên về họp nên trong trung tâm không đủ phòng ngủ cho mọi người. Ban tổ chức đã phải thuê phòng của hai hội dòng khác gần đó cho anh em ở lại. Mình được bố trí cho phòng ngủ ở nhà của các seour dòng Mercedarie. Nemi là một thành phố nhỏ ở vùng núi cách Rô-ma 30km. Tuy nhiên, trung tâm Ad Gentes thì ở nơi cao hơn nên mỗi ngày mình phải leo núi để lên họp. Tối thì thong thả cuốc bộ về. Ngày nào lười đi bộ thì có thể leo lên xe đưa đón để đi lên đi xuống.

Phòng ngủ của mình nhìn xuống con đường nhộn nhịp nhất trong khu phố cổ một bên hồ nước Nemi. Thành phố này có tuổi khoảng 1.500 năm. Nhà cửa ở đây có lẽ không có tuổi đó, nhưng nhìn vào cũng thấy rất lâu đời. Con đường không có trải nhựa mà lót đá như những con đường xưa tại Ý. Mỗi tối ở trong phòng ngủ mình có thể nghe tiếng bọn con nít nô đùa bên dưới. Ngoài ra còn nghe tiếng những người đi ăn tối ở trong các nhà hàng hoặc đi quán bar hay quan kem. Ở Ý người ta đi ăn tối rất muộn. Các nhà hàng thường nhộn nhịp từ 10g tối trở đi. Người Ý nói chuyện lớn tiếng không thua gì người Việt hay người Hoa, vừa nói bằng miệng vừa dùng ngôn ngữ hình thể. Vì thế nên người Ý có phong cách khá phóng khoáng so với người từ các nước Âu châu khác.

Những tuần qua các nhà hàng trong phố có thêm khách từ các cha thầy dòng Ngôi Lời tới họp tổng tu  nghị. Trong phố cổ có một nhà hàng khá lớn, có ba tầng nên các cha hay đến đó. Thật ra thì trong trung tâm đã có thức ăn ngày ba bữa. Tuy  nhiên, tối nào cũng có một số các anh em hẹn nhau ra ngoài ăn để thay đổi không khí. Có khi là các anh em gốc Ba Lan hẹn nhau đi ăn. Có khi thì các cha thầy đang làm việc tại Châu Phi tổ chức đi ăn với nhau. Tối hôm kia, nhân dịp lễ Quốc Khánh của Hoa Kỳ, các anh em đang phục vu trong tỉnh dòng Ngôi Lời tại Hoa Kỳ hoặc có quốc tịch Hoa Kỳ cũng hẹn nhau ra ngoài ăn mừng. Có ngày mình cũng xuống phố đi dạo, uống nước hoặc ăn kem. Kem tại Ý rất nổi tiếng và được người Ý cũng như du khách rất ưa chuộng.

Tại Ý ngoài có nhiều quán kem thì còn có nhiều quán bar. Người Việt Nam nghe tới quán bar thì có lẽ hình dung đến những nơi ăn chơi sô bồ với nhạc cực mạnh và còn có những thứ khác không đàng hoàng. Tuy nhiên, ở Ý quán bar đơn thuần chỉ là một quán nước, mà một trong những loại nước có bán là bia rượu. Vì thế người ta có thể thấy quán bar ở trong hẻm, ở ngoài công viên, bên lề đường, thậm chí bên cạnh một vương cung thánh đường hoặc một tu viện. Việc dùng bia rượu là điều rất bình thường trong lối sống của người Ý nên ở đâu có bán nước đều có bán hai thứ này.

Những ngày qua ở Ý mình rất thích thú với những trải nghiệm lớn bé. Ngoài việc đã có dịp đến thăm viếng các vương cung thánh đường và đi hành hướng đến những nơi vô cùng quan trọng đối với người Công giáo, mình còn được thưởng thức một văn hóa rất nghệ thuật và lãng mạn. Mặc dầu là một chuyến đi công tác, nhưng mình không chỉ tới để họp hành mà còn tới để hành hương, để học hỏi thêm về lịch sử Giáo hội, để cảm nhận được giá trị tâm linh và nghệ thuật của những gì thuộc về Giáo hội Công giáo, và để nối kết tình thân ái với những người anh em Ngôi Lời đang phục vụ ở khắp năm châu bốn bễ.

Nemi, Ý ngày 6.7.2018

Nhật ký Rô-ma 8: Các nhà truyền giáo Ngôi Lời Việt Nam


Trong tổng tu nghị lần này có một số linh mục Ngôi Lời người Việt Nam. Cha Đinh Đức Quang và cha Minh Hùng là giám tỉnh của hai tỉnh dòng Ngôi Lời—Chicago, Hoa Kỳ và Việt Nam. Ngoài ra có cha Nguyên là đại diện cho tỉnh dòng Việt Nam và mình là đại diện cho tỉnh dòng Úc. Ba cha SVD còn lại là cha Sâm, cha Trọng và cha Bảo là những người có chức vụ ở cấp tổng quyền hoặc có vai trò trong khâu tổ chức tổng tu nghị.

Có lẽ đây là lần đầu tiên trong tổng tu nghị của hội dòng có sự tham gia của các thành viên Việt Nam nhiều như thế. Điều này phần nào nói lên sự hiện diện và đóng góp của các nhà truyền giáo Ngôi Lời gốc Việt trong hội dòng ngày càng gia tăng. Hiện nay các nhà truyền giáo Ngôi Lời Việt Nam đang phục vụ trên khắp năm châu, ở những quốc gia phát triển như Hoa Kỳ, Hà Lan, Nhật bản cũng như ở những nơi xa xôi, hẻo lánh và nghèo khó như Zimbabwe, Togo... Các nhà truyền giáo Ngôi Lời nói nhiều ngôn ngữ khác nhau, cả các ngôn ngữ phổ biến như tiếng Anh, tiếng Hoa, tiếng Tây ban nha, lẫn các ngôn ngữ thổ dân nhỏ bé ít ai biết đến—tuỳ theo nơi từng người được sai đến để phục vụ. 

Sẵn sàng được sai đi, học hỏi, hội nhập văn hoá và dấn thân trong sứ vụ truyền giáo là lý tưởng và lối sống của mỗi nhà truyền giáo Ngôi Lời bởi vì “Sự sống của Ngài là sự sống của chúng ta; Sứ vụ của Ngài là sứ vụ của chúng ta.” Đó là viễn tưởng mà mỗi chủng sinh trong hội dòng được đào tạo để thấu hiểu và mỗi nhà truyền giáo Ngôi Lời phải hiện thực hoá trong đời sống và công việc phục vụ của mình.

Nemi, Ý, ngày 28.6.2018