Nhật ký tại sân bay

Hôm nay mình và các anh em trong Dòng Ngôi Lời dâng Thánh lễ mừng sứ vụ truyền giáo ở một giáo xứ nhỏ tỉnh Nong Khai, vùng Đông bắc Thái Lan. Nhà thờ được quản bởi một thành viên trong dòng là người Ấn độ. Mình được giao trách nhiệm chủ tế và giảng lễ. Cũng nhiều năm rồi mình không dâng lễ tiếng Thái ở vùng miền quê Thái Lan này. Người ở đây rất chất phác và hiền lành. Lâu lắm rồi mình  mới chứng kiến lại cảnh giáo dân xếp hàng để dâng lên những của lễ mộc mạc như trái dứa hoặc vài trái thanh long mà họ tự trồng trong vườn. Sau Thánh lễ, cha Raja tổ chức cho các trẻ em chơi bóng đá và treo giải thưởng là một thùng bánh qui và 500 baht. Mình hỏi cha Raja sao giải thưởng có vẻ nhỏ vậy thì ngài bảo có một chút cho vui thôi. 
Bây giờ mình đã ra sân bay tỉnh Udon Thani để làm thủ tục về lại Bangkok. Có nhiều công việc đang chờ mình ở đó, đặc biệt là một số trách nhiệm mình đã được giao liên quan đến chuyến tông du của Đức Giáo Hoàng Phanxico vào tháng 11 sắp tới. Mình đang chuẩn bị bước vào một tháng 11 với thật nhiều sinh hoạt: một kỳ học mới tại Đại chủng viện sắp bắt đầu mà mình phải dạy ba môn học; những cuộc hội thảo mà mình phải tham dự tại Thái Lan cũng như ở nước ngoài; và trên hết là chuyến tông du của ĐTC đến Thái Lan. 
Bốn ngày qua mình đi tham dự các sinh hoạt của dòng ở vùng quê thấy cuộc sống ở đây yên bình biết bao. Mới bảy tám giờ tối mà mình có cảm giác như rất khuya. Lúc cha Vinh chở mình từ tỉnh Nong Khai về Udon đi ngang qua những cánh đồng thanh vắng trong những giấy phút chập tối làm cho trong lòng có cảm giác buồn khó tả. Nhiều người đến Thái Lan tiếp cận với lối sống sô bồ ở Bangkok có thể nghĩ rằng đất nước Thái Lan rất phức tạp. Nhưng đó cũng chỉ là một phần của xã hội. Thái Lan còn có những môi trường thật đơn sơ, giản dị và thanh bình như bao nhiều vùng quê khác.  
Đã đến lúc mình phải chuẩn bị lên máy bay để trở về với thành phố thủ đô, trở về với những con đường rực rỡ ánh đèn và đông đúc xe cộ, trở về với công việc bận rộn mà mình đang đảm trách. Nhân viên hãng hàng không đang thông báo để khách chuẩn bị xếp hàng lên máy bay. Mình cũng sẽ xếp hàng với họ. Trong số những người xếp hàng có người đi, có người về. Mình có cảm giác như mình đi mãi mà chưa thực sự được về. 
Udon Thani, ngày 27.10.2019

Chết bởi Whatsapp



Báo chí tại Ấn độ đưa tin có hai chàng thanh niên đi du lịch bằng xe ô-tô. Họ lái vào một làng nhỏ. Ở đó, họ gặp thấy một số trẻ em nên muốn chụp hình lưu niệm với chúng. Để lấy lòng các em nhỏ, họ cho các em những viên kẹo mà họ có mang theo. Tình cờ, có một người trong làng nhìn thấy hai người thanh niên lạ mặt cho kẹo các trẻ nên chụp ảnh sự việc và gửi vào Whatsapp của những người khác trong làng kèm theo thông tin, “Trẻ em làng đang bị người lạ mặt dùng thủ đoạn để bắt cóc!” Thế là trong chốc lát, thông tin đó được truyền đi khắp làng. Mọi người ùa nhau đến nơi đang xảy ra sự cố. Họ túm lấy hai chàng thanh niên và đánh tơi bời khiến cả hai đã tử vong. Báo chí đưa tin đã đặt tít cho sự việc nói trên là, “Chết bởi Whatsapp”.

Trong thời kỳ kỹ thuật số, những sự cố tai hại xảy ra cho xã hội không khác gì một thảm họa cháy rừng. Khi lửa đã bén, có gió mạnh thì những ngọn lửa lan nhanh và bùng phát dữ dội mà không ai có thể kiềm chế được. Đến khi vụ cháy đã được khắc phục thì đã có thiệt hại vô cùng nặng nề về tài nguyên, tài sản, môi trường và mạng sống con người.

Những “đám cháy kỹ thuật số” cũng có sức lan nhanh và gây thiệt hại cho con người và xã hội không kém. Khi chúng ta cẩu thả trong việc truyền tải thông tin hoặc thiếu khôn ngoan trong việc tiếp nhận và xác định tính chân thực của thông tin, chúng ta có thể trở nên nguyên do gây ra những đám cháy kỹ thuật số rất khủng khiếp.

Trong thời kỳ kỹ thuật số, mặc dầu những thôn tin và hình ảnh mà chúng ta truyền tải qua mạng Internet được số hóa với vỏn vẹn hai con số 1 và 0, nhưng hậu quả có thể gây ra thì không bằng các con số vô hình vô cảm, mà bằng máu, bằng thịt, bằng nước mắt, bằng cả mạng sống con người.

Bangkok, 27.9.2019

Tuổi thọ của kiến thức (The Longevity of Knowledge)


Theo các nhà khoa học, tính đến năm 1900 thì lượng kiến thức của nhân loại được nhân đôi mỗi 100 năm. Vào thời điểm 1980 thì lượng kiến thức được nhân đôi mỗi 12 tháng. IBM ước tính vào năm 2020, lượng kiến thức sẽ được nhân đôi mỗi 12 giờ đồng hồ!

Cùng một lúc lượng thông tin càng ngày càng gia tăng với tốc độ khủng khiếp thì “tuổi thọ” của kiến thức lại ngày càng thuyên giảm. Nếu như cách đây 100 năm, để cho 1/2 vốn kiến thức của một kỹ sư trở nên lạc hậu hoặc bị loại bỏ phải mất tới 35 năm thì hiện nay, quãng thời gian đó chỉ còn 2,5-5 năm.

Thực trạng này cho thấy đừng ai nghĩ rằng những gì mình biết là đúng mãi mãi, là đủ và không cần học hỏi gì thêm. Bởi lẽ kiến thức, giống như chất phóng xạ, cũng có chu kỳ nửa phân rã. Và kiến thức lạc hậu và lệch lạc, cũng như chất phóng xạ, có thể gây vô số tác hại cho con người và xã hội.

****

According to scientists, up to the year 1900 it took a century for human knowledge to double. By 1980, the doubling rate was approximately every 12 months. However, IBM estimates that the doubling rate by the year 2020 will only be 12 hours!

At the same time that there is exponential increase in knowledge, the "longevity" of knowledge has been decreasing. 100 years ago, in order for 1/2 of the knowledge of a well-trained engineer to be disproved or replaced by new knowledge took about 35 years. However, presently the amount of time is estimated to only be between 2.5 and 5 years.

This reality shows that no one should feel that whatever he/she knows is always going to be right, and his/her knowledge is adequate. Knowledge, like radioactive matter, has been proven to also have a half-life. And like radioactive matter, outdated and inaccurate knowledge can cause all sorts of damage for the individual and for society.

Bangkok, 25.09.2019