Hôm nay mình đi dâng lễ cho nhóm các bạn trẻ Việt Nam tại huyện Petriu, tỉnh Chachaeongsao, cách Bangkok khoảng 60 km. Mình đã từng đến đây dâng lễ vài lần. Ở đây có một nhóm các bạn trẻ Việt Nam sinh sống. Vì có lòng đạo đức nên các bạn thường tổ chức các Thánh lễ tiếng Việt cho nhóm với chủ tế là các cha đến từ Thái Lan cũng như các linh mục từ quê nhà qua thăm viếng. Mình đã từng đến đây dâng lễ vài lần. Trước lễ, mình ngồi giải tội cho các bạn. Trong khi đang ngồi giải tội, mình nhìn lên bàn thờ thì thấy không có sách lễ. Mình liền hỏi bạn Trung, một trong những người lãnh đạo trong nhóm xem có sách lễ không thì được cho biết là nhóm chưa có sách lễ. Đúng là vậy. Những lần trước đây mình đến dâng lễ cho nhóm cũng không có sách lễ. Lần trước mình đồng tế với cha Toàn thì cũng dùng cái Samsung Note của cha Toàn. Nhưng hôm nay khi rời khỏi nhà mình quên hẳn về chuyện này vì thời gian này, tất cả các nhóm nơi mình đi dâng lễ đều có sách lễ của nhóm. Tuy nhiên, vì nhóm các bạn ở Petliu chỉ là một nhóm mang tính “tự phát” nên các bạn chưa có đầy đủ những “dụng cụ” cho việc tổ chức thánh lễ.
Với tình huống như thế thì chỉ có một cách – dùng Ipad. Nhưng tiếc thay, trong số bạn trẻ đến tham dự lễ không có ai mang theo Ipad. Trung nói với mình là có thể dùng điện thoại. Màn hình không to lắm, nhưng cũng đủ to để đọc. Thế là lần đầu tiên trong đời mình dâng Thánh lễ Chúa Nhật mà những sách dùng trong lễ là những chiếc điện thoại di động có nối kết mạng để tải các phần cần thiết cho Thánh lễ. Chiếc Samsung dùng cho nghi thức Thánh Lễ. Đối với các lời nguyện trong Thánh lễ mình lại dùng chiếc điện thoại LG của mình. Còn bài Tin Mừng thì được chuẩn bị sẵn trong chiếc Iphone của một bạn khác. Thế là toàn bộ Thánh lễ được phụ vụ bằng ba chiếc điện thoại Samsung, LG và Iphone.
Tuy thiếu phần long trọng vì không có những quyển sách lễ hẳn hoi, nhưng mình và các bạn trẻ cũng đã có một Thánh lễ sốt sắng. Trong nghi thức Thánh thể, tất cả các bạn trẻ đã quay quần xung quanh bàn thờ để được gần gũi với Chúa Giêsu trong Bánh và Rượu Thánh. Và trong kinh Lạy Cha, các bạn đã nắm tay nhau để đọc lên lời nguyện mà Chúa Giesu đã dạy cho chúng ta để thể hiện tình liên đới là những người anh em trong cùng một đức tin. Đa số các bạn trẻ đã được chịu lễ trong Thánh lễ hôm nay. Thật vậy, cho dù mọi sự không được như ý muốn, nhưng đó cũng chỉ là những phương tiện. Điều quan trọng là ta sẵn sàng nâng tâm hồn lên tới Chúa và mở lòng để đón nhận Ngài vào trong cuộc sống của mình. Tuy nhiên, sau kinh nghiệm lần này thì các bạn trong nhóm cũng đã nhất trí sẽ phải "sắm" cho mình một bộ sách lễ để tránh phải quá lạm dụng kỹ thuật số ngày nay.
Bangkok, ngày 21.9.2014
Showing posts with label mục vụ truyền giáo. Show all posts
Showing posts with label mục vụ truyền giáo. Show all posts
Khép lại một câu chuyện
Cuộc hành trình đi thăm gia đình các nạn nhân đã kết thúc. Đêm nay là đêm cuối cùng của mình ở GP. Vinh. Chuyến đi 10 ngày khắp Hà Tĩnh và Nghệ An đã đưa mình đến hết 14 gia đình các bạn trẻ đã thiệt mạng hoặc bị thương trong vụ tai nạn giao thông tại Thái Lan vào đầu tháng sáu vừa qua. Đến từng nhà mình không lưu lại được lâu vì thời giờ không cho phép. Nhưng mình tin rằng sự hiện diện của mình cùng với cha Giuse Ngợi, vị quản xứ đầy nhiệt huyết của giáo xứ Trại Lê đã mang lại phần nào niềm an ủi cho các gia đình. Mặc dầu vụ tai nạn đã qua đi, nhưng nỗi đau mất mát người con, người chồng, người mẹ thì vẫn con đó. Đối với hai bạn còn sống thì vết thương tích trong tâm hồn cũng như thể xác vẫn chưa phai. Có lẽ còn rất lâu thì nỗi buồn mới tan đi cho dù nó cũng đã phần nào nguôi ngoai.
Mình đến với các gia đình với một thông điệp rất đơn giản, đó là họ không đơn độc trong biến cố thảm thương này. Phía sau họ còn có các cha, các seour, các vị ân nhân, và còn nhiều người khác nữa đang quan tâm và cầu nguyện cho họ. Cho dù không phải lúc nào họ cũng nhận được sự khích lệ cần có từ mọi người để vượt qua thử thách quá lớn lao này, nhưng chắc chắn họ cũng không phải đương đầu với nó một cách đơn phương độc mã. Trên hết, họ còn nhận được lòng thương xót của Chúa vì mặc dầu Ngài đã không làm cho sự thật về vụ tai nạn thay đổi, biến nó thành một giấc mơ mà khi thức giậy thì mọi sự hoàn toàn không giống như những gì trong cơn ác mộng; nhưng Ngài đã ban những ơn cần thiết để giúp cho sự đau khổ dễ chịu đựng hơn và cây thập giá dễ gánh vác hơn cho những người còn sống. Mình và cha Ngợi đã đi hàng chục, hàng trăm cây số đến từng gia đình một để thể hiện và nói lên điều đó với mọi người. Mình tin chắc rằng họ đã cảm nhận được điều mà mình muốn nói.
Thông cảm
Một
ngày sau khi vụ tai nạn xảy ra, mình gọi cho một giáo dân tên Chaweewan ở
Hatyay, miền nam nước Thái và nói rằng:
-
- Chị
ơi, chương trình hành hương Việt Nam
tháng bảy này tôi phải hủy vì cha Giacôbê đã qua đời trong vụ tai nạn. Giờ tôi
không thể tổ chức đi được nữa.
Cô
Chaweewan nói: - Tôi cũng đã xem tin tức về vụ tai nạn. Tôi xin thành thật chia
buồn với cha. Tôi cũng đang nghĩ là cha có thể sẽ hủy chuyến tour. Nhưng cha
hay khoan quyết định đã nhé. Để xem sau vài bữa nữa như thế nào. Ở đây mọi người
đang rất trông chờ chuyến đi này với cha đó.
-
Tôi
cảm ơn chị nhiều, nhưng có lẽ sẽ rất khó để tiếp tục tổ chức được. Bây giờ tôi
không còn thời giờ hoặc tâm trí để làm bất cứ việc gì khác. Số tiền mà tất cả mọi
người đã đặt cọc cho chuyến đi tôi sẽ hoàn trả lại. Còn số tiền mà quý anh chị
đã bỏ ra để mua vé máy bay từ Hatyay lên Bangkok, tôi cũng sẽ đền cho anh chị
nhé. Xin cho tôi một ít thời gian, khi tôi lo xong chuyện ở đây thì tôi sẽ giải
quyết vấn đề này.
- Cha đừng suy nghĩ nhiều.
Chúng tôi hiểu tâm trạng của cha trong lúc này. Dù cha quyết định như thế nào
chúng tôi cũng sẽ thông cảm. Cha hãy lo việc của cha cho xong trước đã.
Cô Chaweewan
là người mà năm ngoái đã cùng tham gia chương trình hành hương đi Việt Nam vào
dịp Mùa Vọng do mình tổ chức với cha Giacobe. Trong chuyến đi đó, cô đã rất ấn
tượng, vì thế sau khi trở về Thái Lan, cô đã gọi điện thoại cho mình và yêu cầu
tổ chức một chương trình hành hương đi La Vang cho một nhóm giáo dân ở miền nam
nước Thái. Trong nhóm của cô có cả thảy 13 người. Tuy nhiên, mình sẽ phải tìm
thêm người từ Bangkok để đủ số lượng 35 khách. Điều đó cũng không khó vì cũng
có không ít người muốn được đi hành hương La Vang.
Nhưng cuối
cùng thì chương trình hành hương đã phải hủy bỏ sau khi vụ tai nạn xảy ra vào đầu
tháng sáu. Không thì hôm nay, ngày 24 tháng 7 sẽ là ngày đầu tiên của chương
trình hành hương đi miền trung Việt Nam kéo dài 5 ngày 4 đếm do mình và cha
Giacobe dẫn dắt. Còn số tiền mà những người giáo dân đã bỏ ra để mua vé máy bay
từ Hạtya den Bangkok thì họ cũng không đòi phải đền bù. Họ nói: - Cha cứ xem
như chúng tôi làm phúc vậy.
Không đi hành
hương được, nhưng do vé máy bay đi Bangkok đã mua rồi, nên cô Chaweewan và một
số người khác vẫn quyết định đi Bangkok. Trưa nay, họ mời mình đi ăn trưa để có
dịp gặp gỡ. Bữa ăn trưa thật vui vẻ và ấm cúng. Trong bữa ăn, cô Chaweewan nói:
- Chúng tôi sẽ đợi khi nào cha hồi phục và có thời giờ để tổ chức lại thì chúng
tôi sẽ đi. Hy vọng năm sau cha sẽ làm được.
- Tôi sẽ cố gắng.
– Mình nói. – Tôi rất cảm ơn sự thông cảm và giúp đỡ của quý anh chị. Chuyện buồn
xảy ra và mang lại cho chúng tôi những mất mát ngoài sức tưởng tượng. Tuy vậy
chúng tôi cũng nhận ra rằng Chúa đã an ủi và ban cho chúng tôi rất nhiều ơn
lành. Tôi xin chân thành cảm ơn quý vị.
Đúng vậy. Cho
dù có hoạn nạn nhưng luôn có người nâng đỡ. Cho dù có đau khổ nhưng cũng không
thiếu hồng ân. Cho dù mất mát nhiều, nhưng cũng đã nhận được rất nhiều. Đó là cảm
nhận của mình đối với tất cả những gì đã xảy ra trong thời gian vừa qua.
Bangkok, ngày
24.7.2014
Chuyện từ một bài giảng
Từ tuần trước, mình bắt đầu dạy tiếng Thái cho các sinh viên
từ Hoa Kỳ vừa đến Thái Lan trong chương trình du học ngắn hạn. Nhóm sinh viên
có 40 người, đến từ trường đại học Loyola tại tiểu bang Maryland. Đây là một
trường đại học thuộc dòng Tên tại Hoa Kỳ. Đa số các sinh viên là người Công
giáo. Mặc dầu chỉ là chương trình du học nửa năm, nhưng vì cha James Kelly là
người phụ trách chương trình muốn họ có một trải nghiệm sâu sắc hơn trong thời
gian ở Thái Lan nên đã mời mình dạy khóa tiếng Thái nói trên.
Hôm nay, sau giờ học, một bạn nam sinh viên tên R. đến nói với
mình: - Thưa cha, cho con gặp cha một chút được không?
Mình nói được, trong đầu nghĩ có lẽ R. muốn hỏi gì về nội
dung của bài học ngày hôm nay. Nhưng hóa ra đó không phải là lý do em muốn gặp
mình.
R. nói: - Thưa cha, trong bài giảng Thánh Lễ Chúa Nhật hôm
qua, cha kể câu chuyện về người mẫu cho họa sỹ Leonardo Davinci. Người mẫu ông
ta dùng để vẽ Chúa Giê-su cũng chính là người mẫu mà sau này ông ta dùng để vẽ
Giu-đa, kẻ phản bội Chúa. Anh ta đã thay đổi từ một người điển trai với khuôn mặt thánh
thiện để trở thành một con người với khuôn mặt hung dữ và đáng sợ. Câu chuyện
này đã thật sự đánh động con bởi vì con thấy mình cũng đang thay đổi. Tuy
nhiên, con đang thay đổi ngược lại. Trước đây, khi còn học trường phổ thông thì
con là một người rất manh động, cộc tính, và hay bốc đồng với người khác. Nhưng
sau khi tốt nghiệp trường trung học và vào đại học, thì con đã có những thay đổi
để trở nên con người hiền hòa và tốt hơn. Con thấy tính cách của nhân vật trong
câu chuyện hình như có những điểm tương đồng với bản thân con trước đây. Con cảm
ơn cha đã kể câu chuyện đó cho con nghe và giúp con có thêm nghị lực để tiếp tục
thăng tiến.
Trong căn phòng có hàng chục sinh viên khác đang đứng trò
chuyện với nhau, mình thật bất ngờ và cảm động khi một bạn sinh viên trẻ đến
chia sẻ với mình những điều thật riêng tư. Mình nói:
Cha rất vui khi nghe những lời chia sẻ của con. Cha nghĩ rằng
mọi người đều trải qua những kinh nghiệm trong cuộc sống. Có những kinh nghiệm
vui buồn và đau khổ. Có những kinh nghiệm không hay ho mà chúng ta muốn quên đi
hoặc che dấu. Nhưng tất cả chúng ta đều được kêu gọi để hoàn thiện bản thân bằng
chính nỗ lực cá nhân và ơn lành đến từ Thiên Chúa.
Mình đang nói chuyện với R. thì có một vài bạn sinh viên
khác đến đứng gần. Mình nghĩ lúc này không mấy thuận tiện để nói nhiều nên mình
nói với R. rằng:
- Suốt thời gian con học tại đây, nếu con muốn gặp cha để chia
sẻ bất cứ điều gì, cần có người lắng nghe thì cứ gọi điện thoại cho cha nhé.
Chúng ta có thể gặp gỡ và trò chuyện với nhau.
- Vậy thì tốt lắm. – R. đáp.
- Vậy nhé. Cha sẽ viết số điện thoại của cha xuống cho con. Rồi
khi nào cần thì con gọi cho cha.
Mình đưa cho R. mảnh giấy có ghi số điện thoại của mình. R.
cầm lấy rồi bỏ vào túi sau khi nói lời cảm ơn.
Mình rời phòng học trong lòng dâng trào niềm hạnh phúc vì
bài giảng lễ của mình đã đánh động vào một bạn trẻ đang cố tìm cho mình một lối
đi trong cuộc sống. Có khi mình giảng lễ, cứ tưởng chừng như không ai nghe, cứ
tưởng chừng như chỉ là nước chảy lá môn, cứ tưởng chừng như vào tai này rồi ra
tai kia. Nhưng trên thực tế không phải vậy. Có rất nhiều người đang muốn nghe một
lời nói liên kết thực trạng cuộc sống với Lời Chúa, một lời nói cảm thông, một
lời nói thách đố, một lời nói chất chứa Tin Mừng của Chúa. Họ muốn nghe những
điều đó từ một vị linh mục giảng lễ, và họ sẵn sàng đón nhận khi nó được nói
lên một cách chân thành và nghiêm túc. Có những khi mình làm biếng soạn bài giảng
vì nó phải mất nhiều thời giờ mới có được một bài giảng hay và sâu sắc. Nhưng
hôm nay, R. đã nhắc nhở mình rằng sự hy sinh và cố gắng đó là đích đáng, vì
trong những hàng ghế giáo dân tham dự lễ, còn có nhiều người đang chờ đợi và lắng
nghe những điều mà vị đại diện của Chúa muốn nói với họ.
Bangkok, ngày 21.7.2014
Tiến tới
Thế mà cũng
đã đúng một tháng từ ngày biến cố kinh hoàng đó xảy đến cho mình và những người
thân yêu của cha Giacôbê và các bạn trẻ trên chuyến xe đi tham dự đại hội giới
trẻ lần thứ IV. Ba lần trước tổ chức không được rầm rộ, không được đông đảo
tham dự viên, nhưng mọi việc đều trôi chảy. Năm vừa rồi cái vấn đề lớn nhất xảy
ra là có một nhóm thằng con trai trốn ra ngoài giữa đêm nên sáng hôm sau bị mình
giảng cho một bài trước khi cho phép trở lại sinh hoạt. Ngoài ra không có gì
nghiêm trọng. Giờ chia tay, ai nấy bùi ngùi vì không muốn rời xa nhau. Con Ngọc
là người khóc nhiều nhất. Cái hình chụp nó khóc được đăng khắp nơi trên
facebook. Nhưng nó không mắc cở vì đó chỉ là những giọt nước mắt hạnh phúc. Năm
này nếu chương trình được thực hiện như dự định thì có lẽ nó cũng sẽ khóc nhiều
như thế.
Nhưng chương
trình đã không diễn ra như dự kiến. Vụ tai nạn thảm khốc đó xảy ra chỉ cách địa
điểm tổ chức đại hội 100 km đã làm cho mọi thứ phải dừng lại. Những bài giảng
mà các cha đã chuẩn bị không được chia sẻ. Những bao gạo thơm hôm trước mình
lái xe đi mua không được đem ra nấu. Những trò sinh hoạt Hoàng Anh đã chuẩn bị
kỹ lưỡng không được đem ra chơi. Những cái pháo hoa thằng Thắng mua để đốt vào buổi
tối thứ nhì của chương trình nằm yên trong phòng để đồ. Và thay vào những giọt nước
mắt bùi ngùi giờ chia tay là những tiếng khóc nức nở và đau thương của những
người mẹ, người cha, người vợ, người chồng, bạn bè thân thương…khi biết người
thân của mình đã gặp phải tai nạn chết một cách thương tâm mà có nằm mơ cũng không nỗi nào hình dung ra được.
Một tháng đã
trôi qua. Những gì cần làm để giải quyết các vấn đề dường như đã được thực hiện.
Có lẽ ở địa điểm xảy ra tai nạn giờ đây cũng đã trở lại bình thường sau những
cơn mưa mùa vừa qua. Nếu còn thì cũng chỉ những mảnh vãi áo quần của cha
Giacôbê và các bạn bị cháy dỡ dang còn xót lại nằm rải rác trên thảm cỏ dại bên
đường.
Có khi thời gian
một tháng hay thậm chí một năm trôi qua rất hờ hững. Người ta chẳng thấy có gì
thay đổi. Họ chỉ sống, làm việc, ăn, ngủ, nghỉ, giải trí. Mọi thứ xem ra rất
bình thường và không có gì đáng chú ý. Bản thân họ cũng không thay đổi là bao. Nhưng
một tháng qua đối với mình và với rất nhiều người là một bước ngoạch thật lớn.
Mọi điều xảy ra đòi hỏi mình phải tìm ra câu trả lời cho những câu hỏi đầy tâm
huyết: Thánh ý Chúa là gì? Chúa muốn gì nơi mình? Mình có đủ nghị lực và quyết
tâm để tiếp tục hay không? Bổn phận của mình đối với những người đã mất và những
bạn trẻ còn lại là gì?....
Cả
tháng qua, giữa khi phải đương đầu với biến cố lớn lao này, mình cứ tưởng như mọi
thứ xung quanh mình chậm lại. Cái náo nhiệt của đường xá, xe cộ và cuộc sống hiện
đại không còn thấy ồn ào như trước. Những điều thường dễ làm cho mình bị kích động
cũng không ảnh hưởng mình nhiều như trước. Những điều trước đây làm cho mình
băn khoăn nao núng cũng không ám ảnh mình quá mức. Mọi thứ như lặng xuống và trầm
tĩnh hơn, cứ tưởng như mình đang cách ly với thế giới thật. Nhưng không phải thế.
Chính trong khoảng không gian nửa mơ nửa tỉnh đó, khi mình phải đương đầu với
thực trạng xảy đến, khi mình suy gẫm về những câu hỏi hiện ra trong tâm trí và
chất vấn lương tâm, mình dường như đã nghe được tiếng Chúa thì thầm trong tai: “Chính
Thầy đây, đừng sợ!” Và như thế, mình lại bắt đầu một tháng mới, một giai đoạn mới,
và một chặng đường mới trong cuộc hành trình phục vụ trong niềm tin và phó
thác.
Bangkok, ngày 2.7.2014
Nhìn lại một biến cố
Hôm qua về lại căn phòng trọ mở máy nhắn tin ra nghe. Có cả
thảy hơn 20 tin nhắn, hầu hết đến từ mẹ và bố đỡ đầu ở bên Mỹ. Những nhắn tin đầu tiên là chúc mừng ngày kỷ niệm
8 năm trong đời sống linh mục. Những nhắn tin tiếp theo đều có nội dung liên
quan đến vụ tai nạn thảm khốc tại Thái Lan. Mẹ không biết rằng cái điện thoại
đó nằm cố định trong phòng trọ của mình. Còn vụ tai nạn thì xảy ra cách Bangkok
đến 450 km. Nếu mình không có ở nhà thì không thể nào mở ra nghe được. Thế mà
mẹ gọi mỗi ngày để lại những nhắn tin chia sẻ nỗi đau cũng như lời cầu nguyện
và khích lệ để mình có thể vượt qua cái thử thách quá lớn đến với mình chỉ sau dịp
kỷ niệm 8 năm là một nhà truyền giáo ít ngày. Thật vậy 8 năm làm linh mục, làm
một nhà truyền giáo Ngôi Lời tại Thái Lan, phục vụ người Thái có, người Việt
có, nhưng chưa bao giờ mình chuẩn bị tinh thần và tâm lý để đối phó với một sự
việc khó khăn và đau khổ như thế này. Nhưng với ơn Chúa, với lời cầu nguyện và
sự nâng đỡ tinh thần đến từ gia đình, người thân, đến từ các bạn trẻ, và đến từ
chính thân nhân của những nạn nhân, mình đã có đầy đủ nghị lực để thực hiện nhiệm
vụ mà Chúa đã giao phó cho mình trong những ngày qua.
Giờ đây công việc đã tạm ổn. Mình trở lại Bangkok, trở lại với
cuộc sống hằng ngày, trở lại với những trách nhiệm đang có hoặc đang chờ đợi
mình. Mình biết là mọi thứ sẽ phải tiếp tục. Trái đất vẫn xoay tròn. Công cuộc
của Chúa vẫn tiếp diễn. Trách nhiệm của mình vẫn tồn tại. Nhưng trông lòng
không khỏi cảm thấy một chút trống trãi. Mình biết rằng từ này trở đi mỗi khi
mình đứng ở ban-công nhìn trộm xuống tu xá của dòng Đa-minh sẽ không còn nhìn
thấy hình bóng cha Giacôbê ngồi trên sân thượng vừa hút thuốc vừa nhắn tin với
các bạn trẻ trên facebook nữa. Từ này trở đi thằng Trung sẽ không còn thỉnh thoảng
tối thử bảy bắt xe từ Sriracha lên Bangkok để thăm mình và đi lễ tiếng Việt
ngày Chúa Nhật nữa. Từ này trở đi mình không còn được hỏi thằng Anh lúc nào nó
mới chịu cắt cái đuôi tóc của nó nữa. Và mình cũng sẽ chẳng còn cơ hội để chọc
ghẹo con Ngọc nữa.
Biết là mất rất nhiều, nhưng cũng được nhiều niềm an ủi.
Mình biết xung quanh mình có rất nhiều người yêu thương và nâng đỡ mình. Mình
biết rằng không có thử thách gì Chúa gởi tới mà Ngài không ban những ơn cần thiết
để đối phó và vượt qua nó. Mình đã nhận ra rằng chính trong sự đau khổ thì sự
hiện diện của Chúa lại càng nhìn thấy rõ nét hơn. Nhận thấy sự hiện diện và đồng
hành của Chúa nên mình mới can đảm để thực hiện bổn phẩn của một người mục tử.
Những ngày qua mình buồn thật nhiều, khóc thật nhiều, tự chất vấn bản thân thật
nhiều. Nhưng mình vẫn tin. Tin rằng Chúa sẽ đón nhận cha Giacôbê và các bạn trẻ
như những của lễ toàn thiêu mà cộng đoàn Công giáo tha phương tại Thái Lan dâng
hiến ngài. Đã nhiều lần mình nói với các bạn trẻ Việt Nam rằng, chúng ta đừng
nghĩ rằng mình đến Thái Lan là chỉ để mưu sinh hoặc học tập. Trên đất nước này,
hàng trăm năm qua, người Công giáo Việt Nam đã đến đây để xây dựng Giáo hội,
đóng góp cho việc rao giảng Tin Mừng trên đất nước Phật giáo. Khi chúng ta đến
đây, chúng ta có bổn phận và trách nhiệm phải tiếp tục sứ vụ đó bằng cách trở
nên những chứng tá cho Đức Kitô qua lối sống đạo đức và trung thành với Ngài.
Các bạn trẻ Việt Nam đã đáp lại lời mời gọi sống chứng tá cho Chúa bằng cách đi
tham dự Đại hội Giới trẻ với chủ đề “Yêu Như Giêsu” mà mình và cha Giacôbê đứng
ra tổ chức. Các bạn trẻ đã hy sinh thời giờ, công ăn việc làm và tiền bạc để có
được những ngày gần gũi Chúa và sống trong những giây phút tràn ngập ân sủng.
Cho dù cha Giacôbê và các bạn trẻ trong vụ tai nạn đã không đi đến điểm hẹn của
chương trình đại hội, nhưng mình tin rằng Chúa đã đón nhận họ vào vòng tay ân sủng
của Ngài một cách trọn vẹn. Trong sự hy sinh của họ, họ đã làm chứng về đức tin
của mình và của các bạn trẻ Việt Nam tại Thái Lan. Họ đã tiếp nối nhiều thế hệ
người Công giáo Việt Nam trên đất Thái loan báo Tin Mừng qua lối sống biết đặt
những giá trị tâm linh trước những nhu cầu vật chất và thể xác. Mình tin rằng đó
là lý do tại sao khi mình trở lại hiện trường một tuần sau vụ tai nạn, trong những
trang giấy Kinh Thánh trải dài khu vực xảy ra tai nạn, trang giấy Kinh Thánh đầu
tiên mình nhìn vào là trang giấy có nội dung “Dụ ngôn người đầy tớ trung tín”.
Bangkok, ngày 28.6.2014
Thiên Chúa Thử Thách (tiếp theo)
Suốt 8 năm trong đại chủng viện, trong đó có 4 năm học thần
học, chẳng có một môn học nào dạy cho mình biết nên làm gì khi phải đối phó với
tình trạng một linh mục bạn và 11 bạn trẻ của mình thiệt mạng trong một
tai nạn giao thông khủng khiếp đến nỗi cả thảy bị thiêu rụi mà không nhận ra
hình dạng. Khi mình tới cái chùa nơi người ta mang xác của các nạn nhân đến,
mình không thể tin vào điều mình thấy. Những khuôn mặt tươi vui mình mới gặp gỡ,
mới trêu chọc, mới đùa giỡn giờ chẳng khác gì một đống than.
Trên đường đến hiện trường, mình và chị Fốn đã liên lạc với cha xứ ở nhà thờ thánh Gerard Khon Kaen, xin ngài tiếp nhận những thi hài ở nhà thờ của ngài. Mình cứ nghĩ rằng sau khi làm những thủ tục như đưa xác vào bệnh viện rồi thì sẽ liệm xác vào quan tài, rồi đưa quan tài về nhà thờ để dâng lễ. Ai ngờ, chuyện trở nên phức tạp ngoài mức tưởng tượng. Vì là một tai nạn liên quan đến nhiều người nước ngoài nên cảnh sát phải vào cuộc để điều tra. Việc hộ chiểu của tất cả những người thiệt mạng đã bị cháy làm cho cảnh sát có nhiều câu hỏi. Việc có tới trên 60 người Việt Nam trong một chuyến đi lại làm cho cảnh sát còn có nhiều câu hỏi hơn.
Mình và chị Fốn cùng với cha Kriangkray (cha xứ ở gần nơi xảy ra tai nạn) được mời về bệnh viện để làm việc với viện trưởng và cảnh sát. Họ đưa ra nhiều câu hỏi mà không thể trả lời ngay lập tức. Thậm chí tên của người nạn nhân trong bệnh viện là gì cũng chưa thể xác định được vì đang nằm trong tình trạng hôn mê.
Mặc dầu trời nóng và bác sĩ nói rằng phải tranh thủ đưa thi thể các nạn nhân về bệnh viện Sriranakharin ở Khon Kaen để xét nghiệm ADN kẻo xác sẽ bị phân hủy, nhưng cuộc họp cứ như kéo dai giẳng. Từ Chaiyaphuum đến Khon Kaen là một quãng đường xa khoảng 100 km, thế mà ông viện trưởng lại hỏi nhiều câu hỏi mà không thể nào trả lời ngay lập tức được. Mình ngồi tham dự cuộc họp mà trong lòng cứ thấp thỏm và băn khoăn không biết lúc nào họ mới chịu đưa xác đi. Nghe nói là ở nơi trung tâm xét nghiệm thì 3h30 chiều là hết tiếp nhận thi thể. Nhưng cuối cùng thì cũng đã có đầy đủ công văn để có thể đưa xác về Khon Kaen. Lúc ấy thì các bạn trẻ Việt Nam đã tập họp lại cả thảy ở nhà thờ của cha Kriangkray.
Sau khi rời khỏi bệnh viện, mình và chị Fon trở lại cái chùa nơi người ta đã mang thi thể tới. Cha Kriangkrai là người lái xe. Khi đến nơi thì thấy nhân viên bắt đầu đưa thi thể lên một chiếc xe tải lớn để đưa đi Khon Kaen. Mình, cha Kriangkray và chị Fốn đọc kinh để tiễn đưa mọi người lên đường. Ở đó các bác sĩ sẽ xét nghiệm ADN để xác nhận danh tánh.
Trên đường đến hiện trường, mình và chị Fốn đã liên lạc với cha xứ ở nhà thờ thánh Gerard Khon Kaen, xin ngài tiếp nhận những thi hài ở nhà thờ của ngài. Mình cứ nghĩ rằng sau khi làm những thủ tục như đưa xác vào bệnh viện rồi thì sẽ liệm xác vào quan tài, rồi đưa quan tài về nhà thờ để dâng lễ. Ai ngờ, chuyện trở nên phức tạp ngoài mức tưởng tượng. Vì là một tai nạn liên quan đến nhiều người nước ngoài nên cảnh sát phải vào cuộc để điều tra. Việc hộ chiểu của tất cả những người thiệt mạng đã bị cháy làm cho cảnh sát có nhiều câu hỏi. Việc có tới trên 60 người Việt Nam trong một chuyến đi lại làm cho cảnh sát còn có nhiều câu hỏi hơn.
Mình và chị Fốn cùng với cha Kriangkray (cha xứ ở gần nơi xảy ra tai nạn) được mời về bệnh viện để làm việc với viện trưởng và cảnh sát. Họ đưa ra nhiều câu hỏi mà không thể trả lời ngay lập tức. Thậm chí tên của người nạn nhân trong bệnh viện là gì cũng chưa thể xác định được vì đang nằm trong tình trạng hôn mê.
Mặc dầu trời nóng và bác sĩ nói rằng phải tranh thủ đưa thi thể các nạn nhân về bệnh viện Sriranakharin ở Khon Kaen để xét nghiệm ADN kẻo xác sẽ bị phân hủy, nhưng cuộc họp cứ như kéo dai giẳng. Từ Chaiyaphuum đến Khon Kaen là một quãng đường xa khoảng 100 km, thế mà ông viện trưởng lại hỏi nhiều câu hỏi mà không thể nào trả lời ngay lập tức được. Mình ngồi tham dự cuộc họp mà trong lòng cứ thấp thỏm và băn khoăn không biết lúc nào họ mới chịu đưa xác đi. Nghe nói là ở nơi trung tâm xét nghiệm thì 3h30 chiều là hết tiếp nhận thi thể. Nhưng cuối cùng thì cũng đã có đầy đủ công văn để có thể đưa xác về Khon Kaen. Lúc ấy thì các bạn trẻ Việt Nam đã tập họp lại cả thảy ở nhà thờ của cha Kriangkray.
Sau khi rời khỏi bệnh viện, mình và chị Fon trở lại cái chùa nơi người ta đã mang thi thể tới. Cha Kriangkrai là người lái xe. Khi đến nơi thì thấy nhân viên bắt đầu đưa thi thể lên một chiếc xe tải lớn để đưa đi Khon Kaen. Mình, cha Kriangkray và chị Fốn đọc kinh để tiễn đưa mọi người lên đường. Ở đó các bác sĩ sẽ xét nghiệm ADN để xác nhận danh tánh.

Và thế là các người thân từ khắp nơi phải đổ về Khon Kaen để bắt đầu một qúa trình đây đau khổ và phức tạp. Đó là làm việc với cảnh sát, với bệnh viện, và với tổng lãnh sứ quán Việt Nam để đưa người thân về quê hương để chôn cất. Và mình là người phải điều phối tất cả những công việc này. Trong đại chủng viện, người ta dạy cho mình phải soạn một bài giảng như thế nào. Họ dạy cho mình phải hiểu Thánh kinh như thế nào. Họ dạy cho mình cách làm lễ như thế nào cho đúng với phụng vụ. Nhưng chẳng có một môn nào dạy cho mình phải làm gì khi có tình huống như thế này xảy ra. Họ chẳng dạy cho mình làm như thế nào để có thể giữ bình tình để dâng lễ cho những người thân yêu của mình mà không bị xúc động. Họ chẳng dạy cho mình làm như thể nào để giữ bình tĩnh điều phối công việc khi chính mình lại đang đau khổ vô cùng trước sự mất mát này.
Khon Kaen, ngày 9.6.2014
Thiên Chúa Thử Thách
Sáu ngày đã qua, hình như đây là tối đầu tiên từ khi xảy ra
vụ tai nạn thảm khốc ấy mình mới có một khoảng thời giờ yên tĩnh. Giờ đây mình
đang ngồi trong phòng ngủ, không phải là phòng của mình, mà là phòng khách ở
nhà thờ thánh Gerard tại Khon Kaen. Đáng ra giờ này mình phải ở Bangkok và chuẩn
bị cho những sinh hoạt của ngày Chúa Nhật mừng Chúa Thánh Thần Hiện Xuống. Theo
lịch được phân chia thì mình sẽ dâng lễ cho nhóm các bạn trẻ Việt Nam tại
Bangskae.
Thế nhưng mọi sự đã thay đổi. Mọi sự đã thay đổi từ khi nhận được cuộc điện thoại của thằng Trung lúc 6h sáng báo cho mình cái hung tin là một trong 5 chiếc xe chở cha Hanh và các bạn trẻ đến từ Bangkok đã gặp tai nạn và bốc cháy thiêu rụi những con người đang ngồi trên xe, ngoại trừ 3 người đã được đưa đi bệnh viện cấp cứu.
Khi nghe tin, người mình lặng đi, rồi bắt đầu run rẫy. Mình không hiểu xe bốc cháy, và người trên xe bị cháy là như thế nào. Mình không hiểu có cái tai nạn gì mà làm cho tới 13 người phải bị thiêu rụi. Mình không hiểu tại sao cái tai nạn đó lại đến với cha Hanh và những bạn trẻ thân yêu của mình.
Mình gọi điện thoại cho cô Fốn, một nhân viên của trung tâm Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp: - Chị Fốn ơi, có tai nạn xảy ra. Xe các bạn trẻ Việt Nam trên đường đến tham dự đại hội gặp phải tai nạn. Xe bốc cháy. Người cháy luôn. Chết hết 12 người rồi!
Chị Fốn vừa mới ra khỏi giường khi nhận được điện thoại của mình. Chị nói chị sẽ đến nhà thờ ngay. Mình nói: - Chị mau lên nhé. Em phải đi tới hiện trường ngay bây giờ.
Mình ngồi sững sờ nơi cái ghế trước nhà xứ. Mình gọi điện thoại cho cha Hoàng để báo tin. Lúc ấy cha Hoàng vẫn đang ở bên Lào và chuẩn bị qua Thái Lan để giúp cho chương trình. Thằng Thắng và Hoàng Anh cũng đã thức giậy. Thằng Thắng không biết nói gì. Nó chỉ biết rên: “Trời ơi là trời!”
Mãi một lúc sau cô Fốn mới tới nhà thờ. Có thêm anh Boonklang nữa. Anh Boonklang lái xe đưa mình, chị Fốn và thằng Thắng đi tới Chaiyaphuum, nơi bị tai nạn. Trên đường đi, hai chiếc điện thoại của mình reo không ngừng. Có người gọi tới để hỏi chuyện gì đã xảy ra. Có người gọi tới để báo cho mình biết tại hiện trường tình hình như thế nào. Thằng Huy gọi tới. Mình bấm nút trả lời. Nó vừa nói vừa khóc: “Em con chết rồi bố ơi.” Mình như bị thắt chặt trong tim.
Khi ấy mình chưa biết ai là người ngồi trên chiếc xe đinh mệnh ấy ngoài cha Hanh. Mình gọi điện thoại cho thằng Trung. Không có tín hiệu gì cả. Mình thử gọi thêm lần nữa cũng như thế. Thằng Trung có hai số điện thoại. Mình gọi số thứ hai cho nó. Cũng không có tín hiệu như số trước. Mình lại cảm thấy đau nhói trong tim….
Thế nhưng mọi sự đã thay đổi. Mọi sự đã thay đổi từ khi nhận được cuộc điện thoại của thằng Trung lúc 6h sáng báo cho mình cái hung tin là một trong 5 chiếc xe chở cha Hanh và các bạn trẻ đến từ Bangkok đã gặp tai nạn và bốc cháy thiêu rụi những con người đang ngồi trên xe, ngoại trừ 3 người đã được đưa đi bệnh viện cấp cứu.
Khi nghe tin, người mình lặng đi, rồi bắt đầu run rẫy. Mình không hiểu xe bốc cháy, và người trên xe bị cháy là như thế nào. Mình không hiểu có cái tai nạn gì mà làm cho tới 13 người phải bị thiêu rụi. Mình không hiểu tại sao cái tai nạn đó lại đến với cha Hanh và những bạn trẻ thân yêu của mình.
Mình gọi điện thoại cho cô Fốn, một nhân viên của trung tâm Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp: - Chị Fốn ơi, có tai nạn xảy ra. Xe các bạn trẻ Việt Nam trên đường đến tham dự đại hội gặp phải tai nạn. Xe bốc cháy. Người cháy luôn. Chết hết 12 người rồi!
Chị Fốn vừa mới ra khỏi giường khi nhận được điện thoại của mình. Chị nói chị sẽ đến nhà thờ ngay. Mình nói: - Chị mau lên nhé. Em phải đi tới hiện trường ngay bây giờ.
Mình ngồi sững sờ nơi cái ghế trước nhà xứ. Mình gọi điện thoại cho cha Hoàng để báo tin. Lúc ấy cha Hoàng vẫn đang ở bên Lào và chuẩn bị qua Thái Lan để giúp cho chương trình. Thằng Thắng và Hoàng Anh cũng đã thức giậy. Thằng Thắng không biết nói gì. Nó chỉ biết rên: “Trời ơi là trời!”
Mãi một lúc sau cô Fốn mới tới nhà thờ. Có thêm anh Boonklang nữa. Anh Boonklang lái xe đưa mình, chị Fốn và thằng Thắng đi tới Chaiyaphuum, nơi bị tai nạn. Trên đường đi, hai chiếc điện thoại của mình reo không ngừng. Có người gọi tới để hỏi chuyện gì đã xảy ra. Có người gọi tới để báo cho mình biết tại hiện trường tình hình như thế nào. Thằng Huy gọi tới. Mình bấm nút trả lời. Nó vừa nói vừa khóc: “Em con chết rồi bố ơi.” Mình như bị thắt chặt trong tim.
Khi ấy mình chưa biết ai là người ngồi trên chiếc xe đinh mệnh ấy ngoài cha Hanh. Mình gọi điện thoại cho thằng Trung. Không có tín hiệu gì cả. Mình thử gọi thêm lần nữa cũng như thế. Thằng Trung có hai số điện thoại. Mình gọi số thứ hai cho nó. Cũng không có tín hiệu như số trước. Mình lại cảm thấy đau nhói trong tim….
Khon Kaen, ngày 8.6.2014
Subscribe to:
Posts (Atom)




