Showing posts with label mục vụ di dân. Show all posts
Showing posts with label mục vụ di dân. Show all posts

Tai nạn




Tối Chúa Nhật hai bạn An và Dũng mời mình đi ăn “khuya.” Lúc đó cũng đã 10h tối. Ba cha con vừa tới quán ăn và kêu thức ăn thì mình nhận được điện thoại từ một bạn trẻ trong nhóm Bangbuathong. Bạn báo tin cho biết là vừa xảy ra một vụ tai nạn. Một bạn trẻ Việt Nam đang bán mực nướng bên mép đường thì bị một chiếc xe ôtô đâm vào khiến anh ta bị thiệt mạng tại chỗ. Bạn trẻ trên điện thoại nhờ mình đến để cầu nguyện cho nạn nhân. Mình trả lời một lúc nữa sẽ đến.

Sau khi ăn xong mình cùng với An và Dũng gọi xe taxi để đi đến hiện trường xảy ra tai nạn. Mình không muốn tự lái xe vì lúc đó đã khuya, mình lại không rành đường xá nên sợ đến nơi thì quá trể. Vả lại mình cũng sợ giờ đó lái xe không an toàn vì sau một ngày với rất nhiều sinh hoạt thì mình cũng đã thấy mệt.

Khi đến hiện trường xảy ra tai nạn thì cảnh sát cũng đã làm việc xong và thi hài đã được đưa lên xe chuyên chở xác để đi đến bệnh viện Thammasat cách đó khoảng 50 km. Ở hiện trường đã có nhiều người thân và bạn bè của nạn nhân là anh Phaolô Trần Quốc Mỹ đã tập trung sau khi nhận được hung tin. Trong số những người thân có vợ của anh Mỹ cũng như anh trai là Quốc. Mọi người đều đau khổ trước cái chết thảm thương của anh Mỹ khi bị xe tông trong khi đang làm việc để kiếm tiền lo cho gia đình. Hai vợ chồng có một người con thơ mới được hai tuổi. Vợ của anh lại đang mang thai bốn tháng. Thế mà trong chỉ chốc lát, một người vợ trẻ đã trở nên góa chồng, một người con trở nên mồ côi cha, và sẽ có thêm một đứa con nữa sinh ra mà sẽ không hề được nhìn mặt người cha của mình.

Câu chuyện của gia đình anh Mỹ lại càng thảm thương hơn khi được biết anh Mỹ có một em trai cũng vừa mới qua đời vì bị xe tông tại Việt Nam cách đây chỉ hơn hai tháng. Trong khi ở nhà gia đình đang chưa kịp tổ chức lễ giỗ 100 ngày cho đứa con út thì bây giờ phải tổ chức đám tang cho thêm một người nữa. Mẹ của anh Mỹ đã kiệt quệ với cái chết của đứa con út giờ lại phải đương đầu với sự ra đi của thêm một người con trai khác. Ai nấy đều sợ bà ta sẽ không chịu đựng nổi khi nhận được hung tin này.

Nửa đêm, nhân viên chuyên chở thi hài cần phải đưa thi hài đến bệnh viện. Nhưng người thân và bạn bè của anh Mỹ muốn được cầu nguyện cho anh trước khi để anh đi tới nhà xác. Nhưng mấy chục người đứng giữa đường để cầu nguyện thì không thuận tiện. Mình kêu mọi người di chuyển về nhà thờ Công giáo cách hiện trường xảy ra tại nạn khoảng 3km. Đến nơi thì cổng nhà thờ đã khóa. Mình gõ cửa gọi bảo vệ. Một lúc sau mới có người ra mở. Mình trình bày sự việc và xin được tập trung cầu nguyện trước tượng đài Đức Mẹ trước nhà thờ. Anh bảo về đồng ý. Thế là mọi người cùng đọc kinh trước khi xe chở thi hài lên đường đến bệnh viện.

Bệnh viện Thammasat rất xa, cách Bangbuathong khoảng 50km. Nhân viên dịch vụ chở thi hài khuyên mọi ngườ nên về nhà nghỉ ngơi, rồi ngày mai lên bệnh viện làm thủ tục chứ giờ đó lên bệnh viện cũng không làm gì được. Nhân viên canh gác cũng sẽ không cho người thân vào bên trong sau giờ đóng cửa. Cho dù không muốn để anh Mỹ phải ở bệnh viện một mình, nhưng mọi người không thể làm gì được nên đành phải chấp nhận.

Hai ngày tiếp theo là dành cho việc làm thủ tục để đưa thi hài về quê hương. Vì là người nước ngoài nên phải có những giấy chứng tử từ bệnh viện, đại sứ quán Việt Nam, và của chính quyền địa phương thì thi hài mới được về tới quê nhà. Thế là các người thân và bạn bè của nạn nhân phải chạy ngược chạy xuôi để làm những thủ tục cần thiết. Ngoài ra còn phải hợp tác với cảnh sát để điều tra sự việc cũng như tìm cách để đòi bồi thường cho gia đình anh Mỹ vì sự mất mát quá lớn lao này. Tuy nhiên việc yêu cầu bồi thường thì luôn phức tạp và sẽ được giải quyết về sau. Trước mắt ưu tiên lớn nhất là đưa anh Mỹ trở về quê hương để làm lễ an táng và chôn cất.

Chiều hôm qua sau khi tất cả các thủ tục đã xong. Người thân và bạn bè của anh Mỹ đã tập trung tại bệnh viện Thammasat để tiễn đưa anh về quê hương. Mình đã làm nghi thức tẫm liệm và làm phép xác và quan tài ngay trong nhà xác. Trong một căn phòng được trang trí với nhiều tượng ảnh Đức Phật và các nhà sư nổi tiếng Phật giáo tại Thái Lan, các bạn trẻ Việt Nam đã cầm trong tay hình ảnh Lòng Thương Xót Chúa, Thánh giá, và tràng hạt Mân Côi để cầu nguyện theo nghi thức Công giáo. Tiếng kinh nguyện bằng tiếng Việt vang lên cả một khu vực của bệnh viện, những lời nguyện thiết tha cầu xin cho linh hồn của một người trẻ được Chúa gọi về một cách quá đột ngột. Sự đau xót và bàng hoàng dường như được thể hiện qua những tiếng nguyện kinh thật da diết.

Cử hành nghi thức xong, quan tài đựng thi hài của anh Mỹ được các bạn đưa lên xe. Và như thế anh Mỹ sẽ khởi hành một chuyến hồi hương trở về với gia đình, với vợ con, và cuối cùng sẽ được chôn sâu vào lòng đất mẹ. Giờ này chắc hẳn thi hài của anh đã về đến nhà ở giáo họ Tân Lâm, giáo xứ Lộc Thủy, Hà Tỉnh. Chắc hẳn bây giờ đang có rất nhiều người khóc than, thương tiếc, đau đớn và bàng hoàng trước sự ra đi của anh. Giờ đây có lẽ gia đình của anh không thể không thắc mắc Thánh Ý của Chúa trong sự việc đang xảy ra là gì? Và phải làm như thế nào để cho họ vượt qua sư đau khổ khi trong biến cố này, cha mẹ đã phải mất con, vợ phải mất chồng, và con phải mất cha? Và tương lai của đứa con trong bụng sẽ phải như thế nào khi ngày nó chào đời không có người cha ẳm bế. Và suốt cuộc đời của nó cũng sẽ không bao giờ được biết đến tình thương của người cha? Có lẽ giờ này chỉ có những câu hỏi mà không thể nào có được câu trả lời. Giờ đây chỉ có thương tiếc và đau khổ. Giờ đây chỉ biết tin cậy và phó thác. Giờ đây chỉ biết chấp nhận cho dù thật khó để hiểu được Thánh Ý của Ngài trong biến cố này là gì?
Bangkok, ngày 15.10.201

Dâng lễ thời kỹ thuật số

Hôm nay mình đi dâng lễ cho nhóm các bạn trẻ Việt Nam tại huyện Petriu, tỉnh Chachaeongsao, cách Bangkok khoảng 60 km. Mình đã từng đến đây dâng lễ vài lần. Ở đây có một nhóm các bạn trẻ Việt Nam sinh sống. Vì có lòng đạo đức nên các bạn thường tổ chức các Thánh lễ tiếng Việt cho nhóm với chủ tế là các cha đến từ Thái Lan cũng như các linh mục từ quê nhà qua thăm viếng. Mình đã từng đến đây dâng lễ vài lần. Trước lễ, mình ngồi giải tội cho các bạn. Trong khi đang ngồi giải tội, mình nhìn lên bàn thờ thì thấy không có sách lễ. Mình liền hỏi bạn Trung, một trong những người lãnh đạo trong nhóm xem có sách lễ không thì được cho biết là nhóm chưa có sách lễ. Đúng là vậy. Những lần trước đây mình đến dâng lễ cho nhóm cũng không có sách lễ. Lần trước mình đồng tế với cha Toàn thì cũng dùng cái Samsung Note của cha Toàn. Nhưng hôm nay khi rời khỏi nhà mình quên hẳn về chuyện này vì thời gian này, tất cả các nhóm nơi mình đi dâng lễ đều có sách lễ của nhóm. Tuy nhiên, vì nhóm các bạn ở Petliu chỉ là một nhóm mang tính “tự phát” nên các bạn chưa có đầy đủ những “dụng cụ” cho việc tổ chức thánh lễ.

Với tình huống như thế thì chỉ có một cách – dùng Ipad. Nhưng tiếc thay, trong số bạn trẻ đến tham dự lễ không có ai mang theo Ipad. Trung nói với mình là có thể dùng điện thoại. Màn hình không to lắm, nhưng cũng đủ to để đọc. Thế là lần đầu tiên trong đời mình dâng Thánh lễ Chúa Nhật mà những sách dùng trong lễ là những chiếc điện thoại di động có nối kết mạng để tải các phần cần thiết cho Thánh lễ. Chiếc Samsung dùng cho nghi thức Thánh Lễ. Đối với các lời nguyện trong Thánh lễ mình lại dùng chiếc điện thoại LG của mình. Còn bài Tin Mừng thì được chuẩn bị sẵn trong chiếc Iphone của một bạn khác. Thế là toàn bộ Thánh lễ được phụ vụ bằng ba chiếc điện thoại Samsung, LG và Iphone.

Tuy thiếu phần long trọng vì không có những quyển sách lễ hẳn hoi, nhưng mình và các bạn trẻ cũng đã có một Thánh lễ sốt sắng. Trong nghi thức Thánh thể, tất cả các bạn trẻ đã quay quần xung quanh bàn thờ để được gần gũi với Chúa Giêsu trong Bánh và Rượu Thánh. Và trong kinh Lạy Cha, các bạn đã nắm tay nhau để đọc lên lời nguyện mà Chúa Giesu đã dạy cho chúng ta để thể hiện tình liên đới là những người anh em trong cùng một đức tin. Đa số các bạn trẻ đã được chịu lễ trong Thánh lễ hôm nay. Thật vậy, cho dù mọi sự không được như ý muốn, nhưng đó cũng chỉ là những phương tiện. Điều quan trọng là ta sẵn sàng nâng tâm hồn lên tới Chúa và mở lòng để đón nhận Ngài vào trong cuộc sống của mình. Tuy nhiên, sau kinh nghiệm lần này thì các bạn trong nhóm cũng đã nhất trí sẽ phải "sắm" cho mình một bộ sách lễ để tránh phải quá lạm dụng kỹ thuật số ngày nay.

Bangkok, ngày 21.9.2014

"Chúng nó rất đạo đức cha ạ"


Chúa Nhật vừa qua mình tổ chức tĩnh tâm mùa chay cho một nhóm giới trẻ Việt Nam. Mình và bạn trẻ đại diện nhóm lên chương trình bắt đầu vào 12h trưa. Sáng Chúa Nhật, lúc 10h30 mình và thầy Vương cùng một bạn trẻ lật đật khởi hành vì đường tới nhà thờ mất khoảng 1h đồng hồ. Thầy Vương dự định sẽ cho các bạn tập hát trước khi vào tĩnh tâm.

11h30 đến nơi không thấy ai cả, chỉ một số giáo dân người Thái đang ngồi họp ở bàn đá và một nhóm giới trẻ người Thái đang ngồi vòng tròn dưới mái hiên gần nhà thờ. Mình và thầy Vương quyết định đi ra ngoài kiếm gì ăn trưa kẻo vào chương trình rồi thì đói.

Đi mãi mới gặp được một quán ăn. Vào quán kêu 3 dĩa cơm chiên cho nhanh gọn để trở lại nhà thờ kịp giờ tĩnh tâm. Đến nơi thì thấy duy nhất một bạn trẻ là người đại diện nhóm đang chuẩn bị gì đó. Bên trong nhà thờ tối om. Đèn điện và máy quạt đều tắt cả.

15 phút sau mới bắt đầu có thêm một số bạn đến, nhưng lại không vào nhà thờ. Bạn đại diện ra mời họ vào. Rồi lác đác thêm vài người nữa. Khoảng 30 phút sau thì mới có được vài chục người. Và gần 1h đồng hồ thì mới có một số lượng tương đối đông.

Đang khi chờ các bạn đến nhà thờ Cô Pền là cô giáo lý viên và là người giúp sắp xếp sinh hoạt nhà thờ đến nói chuyện với mình. Cô nói: - Thưa cha, cha cần những gì? Tuần này cha xứ đi vắng. Con nghe cha xứ nói là các bạn trẻ Việt Nam sẽ xử dụng nhà thờ nhiều tiếng đồng hồ vi có họp. Nhưng con không biết là bắt đầu mấy giờ. Con cứ tưởng các em sẽ bắt đầu lúc một hai giờ như mọi khi.

Mình nói với cô Pền: - Thật ra hôm nay là ngày tĩnh tâm mùa chay cho nhóm. Sẽ có những phần giảng thuyết, đi đàng thánh giá, chầu Thánh thể, giải tội và Thánh lễ nữa. Sau đó mới có chương trình họp nhóm.

- Thế à? Vậy mà con cứ nghĩ là chỉ lễ và họp thôi. Vậy để con chuẩn bị Thánh giá, hào quang và nến cho cha nhé. Áo và khăn con sẽ treo trên móc phía sau nhà tạm cho cha.

- Cám ơn cô nhiều nhé. Làm phiền cô quá.

- Không sao đâu cha ạ. Con thấy các em rất đạo đức. Chỉ cái là nhiều khi các em không liên lạc rõ ràng với con nên không thể sắp xếp được.

- Đúng vậy. Nhiều khi chúng nó còn lơ là về trách nhiệm của mình quá. Tôi hẹn bắt đầu tĩnh tâm 12h mà bây giờ đã gần 1h rồi mà vẫn chưa đến đầy đủ. Tôi cảm thấy hơi khó chịu.

- Thôi, cha thông cảm cho các em đi. Con thấy chúng nó cũng dễ thương lắm.

Cô Pền nói chuyện với mình xong rồi đi ra phía sau nhà tạm để chuẩn bị các thứ cho chương trình tĩnh tâm. Thầy Vương đang ngồi ở nơi cây đàn đến trao đổi với mình. Thầy nói: - Những bài hát con nhờ các bạn đi photocopy vẫn chưa có. Nên cũng chưa tập hát được. Bây giờ chúng ta làm sao?

Mình nói với thầy Vương: - Chúng ta phải giúp cho các em ý thức về trách nhiệm của mình nhiều hơn. Để tĩnh tâm tốt thì cần có thời giờ, không thể làm qua loa cho xong. Mình nghĩ tốt nhất là cho các bạn lựa chọn một trong hai điều. Một là chúng ta làm chương trình tĩnh tâm đầy đủ như đã dư định. Có nghĩa chúng ta bắt đầu trể thì sẽ kết thúc trể. Hai là chúng ta hủy chương trình tĩnh tâm và chỉ dâng Thánh lễ Chúa Nhật để làm trọn bổn phận ngày Chúa Nhật rồi sau đó ra về.

Mình và thầy Vương nhất trí như vậy. Gần 1h, mình cầm micrô nói chuyện với nhóm bạn trẻ về việc chương trình tĩnh tâm bị gián đoạn vì sự chậm trể của các bạn. Mình cho các bạn chọn một trong hai điều nói trên. Ai muốn điều nào thì dơ tay biểu quyết. Và kết quả là không có ai chọn chỉ dâng Thánh lễ rồi ra về.

Thế là mình bắt đầu chương trình tĩnh tâm như đã lên kế hoạch. Sau phần giảng thuyết, chia sẻ và hướng dẫn các bạn sám hối, mình vào ngồi tòa giải tội. Thầy Vương hướng dẫn mọi người trong phần đi Đàng Thánh Giá và chầu Thánh Thể. Dường như mọi người đã được tham dự bí tích Hòa giải. Sau Thánh lễ các bạn tiếp tục ở lại để thực hiện việc bầu chọn ban điều hành mới cho nhóm. Mọi việc kết thúc lúc 5h chiều.  

Khi mọi người đang ra về, cô Pền đến đưa cho mình một mảnh giấy có tên và số điện thoại của cô. Cô bảo: - Cha có gì thì liên lạc với con nhé.

Mình cảm ơn cô và cho cô biết nhóm đã có trưởng nhóm mới và từ này trở đi việc sắp xếp lễ và các sinh hoạt nhóm sẽ do người mới liên lạc với cô. Cô Pền hỏi mình: - Thưa cha, sinh hoạt hôm nay như thế nào ạ?

Mình trả lời: - Tôi cho các em lựa chọn. Một là tham dự trọn vẹn chương trình tĩnh tâm và họp như đã lên kế hoạch cho dù phải về nhà trể. Hai là dâng Thánh lễ vắn tắt rồi ra về. Các bạn đã chọn đỉều thứ nhất.

Cô Pền cười vui vẻ và nói: - Chúng nó rất đạo đức cha ạ.

Bangkok, ngày 21.3.2014

Gian nan của các bạn trẻ Việt Nam tại Thái Lan



Mặc dầu bận rộn trong công việc nhưng các bạn trẻ Việt Nam này ở tỉnh Ayutthaya cũng đã sắp xếp thời giờ để đến tham dự chương trình tĩnh tâm Mùa Chay để chuẩn bị tâm hồn mừng Đức Kitô Phục Sinh.

Tối hôm qua đi dâng lễ mừng Thánh Giuse ở trường Assumption Bangna về, một bạn trẻ đến thăm mang theo một số đồ mà mình nhờ bạn ấy mua giúp – trứng gà, yogurt, đậu phụ, mì gói…. Cất xếp vào tủ lạnh xong hai cha con rủ nhau ra một quán cóc gần trường ăn tối.

Ăn tối xong trở lại phòng, lên mạng, vào facebook thăm dò tình hình của những người quen biết, và đọc những tin nhắn nhận được. Bổng nhiên nhận được tin nhắn trực tiếp từ một bạn trẻ đang làm việc ở một tỉnh lân cận Bangkok. Bạn ấy cho biết: - Cha ơi, hôm qua phòng nhà con bị công an bắt mấy anh em rùi. Giờ công an lại biết chỗ ở của chúng con rùi. Không biết lúc nào lại đến để bắt nữa. Mà chuyển phòng thì không biết chuyển nơi đâu cả. Tình hình cũng lo lắm cha ạ. Con nhờ cha cầu nguyện cho chúng con với.

Nghe tin buồn của các bạn, mình nói với bạn ấy: - Chắc chắn cha sẽ cầu nguyện cho chúng con. Và xin Thánh Cả Giuse phù trợ cho chúng con nhé.

- Dạ con cảm ơn cha nhiều.

- Các bạn bị bắt làm nghề gì? – Mình hỏi.

- Dạ con gái thì đi xợp. Còn tụi con thì có người lắp lốt. Có người nuột cha ạ.

Ai không phải là những lao động Việt Nam tại Thái Lan thì khó lòng hiểu được những công việc nói trên là gì. Ở Việt Nam thì có ngôn ngữ Hán Việt. Còn ở đây thì có ngôn ngữ Thái Việt. "Xợp" là việc làm phục vụ nhà hàng quán ăn. "Lắp lốt" là việc làm hướng dẫn xe cộ ra vào ở bãi đậu xe. Còn "nuột" là việc làm mát-xa trong nhà vệ sinh của những nhà hàng, quán bar...Ở Thái Lan có không ít các bạn trẻ Việt Nam đang làm những nghề nói trên. So với những công việc khác thì những việc này có thu nhập kha khá. Công việc nào cũng đàng hoàng chân chính.

Mình hỏi tiếp: - Người trong nhà con bị bắt là ai?

- Dạ em gái họ và mấy người hàng xóm ở phòng kế bên nữa. Cả thảy là năm người. Nhưng chắc "lắp" tiền "ba cằn" là ra được cha ạ. (Tiền bảo chứng)

- Mỗi người hết bao nhiêu?

- Bốn mườn (40,000 baht) cha ạ. Nhưng ông chủ quán đã bỏ ra 30,000 cho mỗi người rồi. Sau này sẽ được hoàn lại. Bây giờ những người bị bắt vẫn có thể trở lại làm việc nhưng mỗi 12 ngày phải ra tòa.

- Vậy sau khi ra tòa bị phạt thì ông chủ có giúp không?

- Dạ có cha ạ. 

Nghe có ông chủ tốt bụng cũng mừng. Thế đấy. Chuyện đi tìm việc làm, rồi đi làm việc, rồi chuyển việc vì công việc không thích hợp, hoặc đang làm việc mà bị bắt là chuyện thường ngày của những bạn trẻ Việt Nam đang lao động tại Thái Lan. Mọi người đang mong chờ giữa chính quyền Thái và chính quyền Việt Nam sớm có thỏa thuận để công dân hai nước có thể qua lại làm việc tự do. Hiện nay chinh quyền Thái đã có ký kết như vậy với một số nước láng giềng như Lào và Miến Điện, nhưng với Việt Nam thì chưa. 

Nhưng không vì thế mà các bạn trẻ Việt Nam không tìm đến Thái Lan để tìm việc làm vì ở quê nhà không có việc để làm hoặc có thì thu nhập quá thấp. Chiều hôm qua một bạn tên T. vừa mới từ Việt Nam qua lại Thái Lan nói với mình rằng: - Con dự định ở Việt Nam kiếm việc làm, tháng ba bốn triệu để được ở gần gia đình, vợ con, nhưng kiếm không ra nên đành phải qua lại.

Hai ngày qua T. đi vòng quanh tỉnh Udon Thani để tìm việc nhưng chưa có công việc vừa ý. Tuy nhiên, người chủ cũ của T. ở một tỉnh khác lại đang muốn cho bạn trở lại làm với họ vì T. cũng như nhiều bạn trẻ Việt Nam khác làm việc siêng năng và biết chịu khó. 

Có cung thì cũng phải có cầu. Luật kinh tế là thế. Chỉ mong sao các vị lãnh đạo cấp quốc gia và quốc tế biết xây dựng những chính sách để giúp đỡ người dân có công ăn việc làm, có thu nhập tốt để có một cuộc sống hạnh phúc và bình an. 

Bangkok, ngày 20.3.2014

Giải tội Mùa Chay

Hôm qua mình đi dâng lễ cho nhóm bạn trẻ ở Bang Bon. Ở đây nhóm khá đông, trên 200 người. Mình tới nhà thờ trước giờ lễ 1 tiếng đồng hồ với ý định ngồi tòa giải tội để cho các bạn tham dự bí tích hòa giải trong mùa Chay Thánh. Nhưng khi vừa đến nơi thì cha Anucha, cha phó xứ mới mình vào nhà xứ để trao đổi một số vấn đế liên quan đến sinh hoạt sắp tới của nhóm nên cuối cùng mình chỉ còn gần 30 phút để ngồi tòa.

Các bạn xếp hàng để xưng tội rất đông. Mình tranh thủ nghe tội và đưa lời khuyên vắn tắt để tiết kiệm thì giờ. Khoảng 5 phút trước khi giờ lễ bắt đầu, Long, nhóm trưởng đến nói với mình là nhờ cha giải tội cho thêm ba người nữa thôi. Mình gật đầu.

Mình giải tội thêm 3 người như anh Long yêu cầu rồi tắt đèn và máy quạt trong tòa giải tội. Mình kéo cánh cửa bước ra ngoài. Vẫn còn rất nhiều bạn trẻ đang xếp hàng để xưng tội. Bạn nữ đứng đầu hàng năn nỉ. - Cho con xưng tội đi cha. Thêm một người nữa thôi.

Mình thấy bạn nữ năn nỉ chân tình nên không thể nào từ chối. Mình nói: - Được rồi. Thêm một người nữa thôi nhé.

Có bạn nam đứng trong hàng nói vào: - Năm người nữa đi cha ơi.

Mình trình bày với các bạn vì hết giờ rồi nên mình chỉ giúp thêm một người nữa thôi. Sau lễ nếu tiện mình sẽ giải tội thêm. Mình trở vào tòa giải tội. Không bật máy quạt vì chỉ giải tội cho một người rồi sẽ đi chuẩn bị vào lễ. Anh Long thấy mình chưa ra khỏi tòa giải tội nên trở lại xem. Mình nghe giọng một bạn nam nói với anh Long: - Cha nói sẽ giải tội thêm 3 người nữa!

Mình ngồi trong tòa giải tội vừa buồn cười vừa lấy làm lạ. Tại sao có người đang xếp hàng để đi xưng tội mà lại phạm tội "nói láo" ngay cả trong lúc đang chuẩn bị đi xưng tội nhỉ. Nhưng nghĩ lại có lẽ Chúa cũng thông cảm. Các bạn đã rất muốn được lãnh nhận bí tích hòa giải trong Chúa Nhật đầu tiên của Mùa Chay Thánh, cho dù phải "lừa" anh nhóm trưởng một chút.

Nhưng mình chỉ giải tội thêm đúng một người như mình đã nói. Và sau đó mình bứơc ra khỏi tòa. Tất cả mọi người đành phải vào nhà thờ để chuẩn bị Thánh Lễ.

Lễ xong, mình đứng nói chuyện và chụp hình lưu niệm với một số bạn trẻ. Một người giáo dân Thái đến chào hỏi mình và chia sẻ về cách mà anh ta tham gia vào sinh hoạt trong giáo xứ. Đang lúc đứng nói chuyện với anh người Thái, một bạn nam đến nói với mình: -Thưa cha lúc nãy cha giải tội còn lở cỡ. Cha có còn ngồi tòa nữa không?

Nhớ lại lời hứa của mình là sẽ giải tội thêm nếu có thì giờ, mình trở lại tòa giải tội và giúp thêm nhìều bạn lãnh nhận bí tích hòa giải. Có lẽ Mùa Chay ai cũng muốn có một sư chuẩn bị đúng đắn phù hợp với tinh thần của mùa phụng vụ này.  Ước gì mọi người đều ý thức được việc chuẩn bị tâm hồn để thực sự sẵn sàng đón mừng Chúa Kitô Phục Sinh.

Bangkok, ngày 10.3.2014

Chuyện buồn trên đất khách quê người


Sau những ngày cuối tuần bận rộn với nhiều sinh hoạt, sáng nay mình tự nhủ, "Hôm nay mình sẽ ở nhà để đọc sách, làm bài thi giữa kỳ. Rồi ban chiều sẽ đi tập thể dục ở câu lạc bộ vì gần hai tuần nay chưa có giờ đi tập". Nhưng vừa nghĩ xong điều này thì ít phút sau, mình nhận được một cuộc điện thoại đến từ một bạn trẻ người Việt. Bạn ấy nói với mình trên điện thoại: - Thưa cha, tối hôm qua anh của con chết. Không biết cha có thể sắp xếp để đến cử hành nghi thức cầu nguyện được không?

- Lý do qua đời là gì vậy? - Mình hỏi.

- Thưa cha anh bị nhồi máu cơ tim.

- Bao nhiêu tuổi rồi mà bị nhồi máu cơ tim vậy?

- Thưa cha, anh năm này 33 tuổi.

- Trời, mới 33 tuổi mà đã chết vì bị nhồi mau cơ tim sao?  Anh con tên thánh gì?

- Thưa cha, tên thánh Antôn.

- Vậy giờ con đang ở đâu?

- Con ở gần đường Phuthamonthon Sai 1.

- Nhà thờ ở  đó tên gì? Có phải tên Ngai Tòa Thành Phêrô không?

- Thưa cha con cũng không rõ nữa. Nhưng ở đây có một trường học. Để con hỏi người ở đây xem.

Người bạn trẻ nhờ một người Thái nói chuyện trên điện thoại với mình. Mình hỏi ông ta: - Nhà thờ ở đây tên gì?

Ông người Thái trả lời: - Tôi không biết tên nhà thờ. Nhưng trường học là trường học Thánh Phêrô. Ở đây khuôn viên rất lớn. Tôi đến đây để tập thể dục ban sáng.

Nghe ông người Thái nói vậy, mình đã chắc chắn đây là nhà thờ Ngai Tòa Thánh Phêrô nơi sẽ được tổ chức Thánh lễ mừng Chúa Kitô Phục Sinh vào tháng 4 này. Tuy nhiên, mình chưa bao giờ đến nhà thờ này và cũng không rõ nó nằm ở đâu.

Bạn trẻ Việt Nam nói đã xin phép cha xứ cho gởi xác ở đây cho đến khi hoàn tất thủ tục để đưa về Việt Nam. Tuy nhiên, cha xứ yêu cầu phải có giấy chứng nhận của cảnh sát và bác sĩ trước khi được phép đưa quan tài đến. Mình nói với bạn ấy: - Vậy thì con cứ làm những gì cần làm. Khi nào xong thì gọi cho cha, cha sẽ đến ngay.

Khoảng một tiếng đồng hồ sau, một bạn tên An gọi điện thoại tới gặp mình nói: - Thưa cha tụi con đã hoàn tất xong các giấy tờ để đưa quan tài tới nhà thờ. Không biết bây giờ cha có thể đến nhà trọ để làm nghi thức liệm xác được không?

- Được. - Mình trả lời. - Vậy thì bây giờ cha sẽ kêu taxi đi tới chỗ con. Nhưng cha không biết đường tới. Nên con phải chỉ cho taxi cách đi.

Thế là mình lật đật tắm rửa, thay áo quần, lấy cuốn sách các nghi thức và áo alba bỏ vào cặp sách ra ngoài đón taxi đi đến nhà trọ của người mới qua đời. Sau hơn một giờ đồng hồ trên xe taxi, đi nhầm đường vài vòng, và nhiều cuộc điện thoại giữa ông taxi và các bạn Việt Nam, thì mình cũng đã đến được nhà trọ của các bạn.

Đường đi vào nhà trọ là một con hẻm nhỏ. Khi đang đi tới phòng trọ, một bà người Thái đang ngồi trước nhà nói một cách chia sẻ: - Đưa anh ta về bình yên với vợ con anh nhé.

Khi đến nơi, mình thấy có khoảng trên 20 bạn trẻ đang tụ họp. Giữa sân là một chiếc hòm màu trắng.Một người thân nói với mình: - Hòm nảy gỗ mỏng quá. Sợ đi dọc đường ván văng ra mất. Các bạn trẻ bàn cải qua lại với người bán hòm, nhưng cuối cùng không thỏa thuận được nên quyết định giữ cái hòm. Những người Thái hàng xóm tỏ ra bức xúc với người bán quan tài vì làm ăn không lương thiện.

Một người thân trong gia đình đưa cho mình nhũng giấy tờ của cảnh sát và bác sĩ để xem. Anh nói: - Thưa cha, nhờ cha giúp chúng con dịch những văn bản này qua tiếng Anh. Đại Sứ Quán Việt Nam nói phải dịch qua tiếng Anh từ tiếng Thái mới làm thủ tục đưa xác về Việt Nam được.

Mình nhìn những văn bản tiếng Thái. Chỉ là những bản photo. Những bản gốc thì phía sở cảnh sát và bệnh viện giữ lại. Bản photo mờ, đọc rất khó. Nét chữ viết bằng tay của bác sĩ và cảnh sát mình cũng chịu. Mình nhờ người hàng xóm giúp đọc cho mình nghe rồi vừa nghe vừa dịch qua tiếng Anh. Mình xin giấy trắng A4. Các bạn trẻ Việt không có giấy. Một ông già người Thái hỏi: - Cậu cần mấy tờ? - Mình trả lời: - Thưa ông chỉ hai ba tờ thôi.

Ông già lật đật đi tới nhà nào đó, vài phút sau trở lại với một xấp giấy trắng A4. Ông nói giấy của nhà con gái ông. Họ có dịch vụ photocopy nên có giấy A4. Mình tìm chỗ để ngồi viết nhưng không có bàn. Mình nhìn thấy nhà hàng xóm có cái tủ bán kem cây. Mình xin cho dùng để làm bàn. Bà già chủ quán nói cứ tự nhiên. Mình ngồi xuống viết trong khi một cô người Thái cố gắng đọc những nét chữ ngoành nghoèo cho mình nghe. Có chữ viết nhỏ quá ba bốn người Thái xúm lại mà vẫn đọc không ra. Mình gợi ý: - Biết sơ sơ nội dung để tôi chuyển dịch là được rồi. Không cần chính xác 100% đâu.

Cuối cùng thì mình cũng hoàn tất cái văn bản để mang đi Đại Sứ Quán Việt Nam làm thủ tục đưa xác về quê để chôn cất. Xong việc chuyển ngữ văn bản, mình tiến hành việc làm nghi thức liệm xác. Phòng trọ của người qua đời năm trên tầng hai nên mọi người phải lên bên trên để tham dự nghi thức. Sau đó đưa xác xuống bên dưới để bỏ vào quan tài. Rồi đưa ra xe để di chuyển qua nhà thờ.

Sau khi làm xong những gì có thể, mình ra ngoài quán ăn phở với các bạn trẻ Việt Nam trước khi lên taxi về nhà lúc gần 4h chiều. Giờ này nếu không có gì trở ngại thì có lẽ linh cữu của anh Antôn cũng đang được di chuyển về quê hương của anh để được chôn cất. Anh ra đi một cách đột ngột. Xung quanh anh không có anh em ruột thịt, chỉ một ít bà con và người đồng hương. Tại quê nhà, gia đình của anh đang kiệt quỵ trước hung tin về cái chết quá đột ngột của anh. Anh để lại một người vợ và ba đứa con thờ. Đứa đầu 4 tuổi. Đứa thứ hai 2 tuổi, và đứa út chỉ mới 6 tháng. Ba đứa con này giờ phải mồ côi cha. Và tuổi của chúng cũng quá nhỏ để sau này có bất cứ ký ức gì về người cha của mình, đặc biệt khi người cha ấy phải xa vợ xa con lăn lộn ở xứ người để làm ăn lo cho gia đình.

Bangkok, ngày 3.3.2014


Tìm việc làm



Tuần qua có hai bạn trẻ đến Bangkok để tìm việc. Một đứa từng ở Thái Lan hơn một năm, đứa kia được sáu tháng. Nhưng chưa ai từng làm việc ở Bangkok. Vì cả hai mới đến Bangkok nên cũng lạ nước lạ cái không muốn đi làm xa. Muốn ở nơi nào gần gần nhà thờ và các cha, cuối tuần còn được đi lễ tiếng Việt. Mình nhờ một bạn tên Đ. hỏi dò xem ở nơi nào nhận người làm việc, đặc biệt là làm quán.

Sau vài ngày hỏi dò thì biết trong khu vực Huamak có một quán cá đông khách. Họ nhận người và cho làm thử. Trách nhiệm là giúp chuẩn bị và dọn dẹp bàn ăn của khách. Làm từ hai giờ chiều đến hơn 11 giờ tối. Khi vào làm thử thì chủ chưa nói về lương bổng. Làm xong tối chuẩn bị về, nói chuyện với chủ cụ thể hơn thì mới được cho hay là lương một tháng 6 ngìn baht, ngày cho ăn hai bữa, không có chỗ ở. Tiền tip cũng không. Thế là cả hai vỡ mộng, hôm sau quyết định không đi làm nữa vì lương như thế thì khó sống. Coi như làm từ thiện cho quán cá một ngày không lương.

Nghe Đ. nói ở khu vực Dindaeng có một nơi làm trứng gà, tiền lương cũng tạm được và có bao ăn ở. Họ sẵn sàng nhận hai người làm, nhưng nơi ở thì xây dựng chưa xong. Hứa hẹn là sẽ hoàn tất trong vòng tuần này. Nhờ Đ. liên lạc thăm dò tình hình thì những ngày trước gọi được. Nhưng hôm sau thì không thấy bắt máy mặc dầu nó đã gọi đi gần 20 lần.

Thấy nơi này không ổn nên thằng Đ. lấy xe máy chạy một vòng mười mấy quán từ Huamak cho đến Bangna, vài chục cây số nhưng tối cũng về tay không. Tình cờ có một người bạn của Đ. nói là có một ông chủ có tiệm bán nước ở Bangbuathong sẵn sàng nhận hai người với lương 8-9 ngìn một tháng bao ăn ở. Bangbuathong nằm ở ngoại thành, thuộc tỉnh Nonthaburi. Mặc dầu xa, nhưng việc thấy cũng được, nên quyết định lên đường theo ông chủ đi Bangbuathong sáng sớm hôm sau. Tối hôm trước ông chủ nói là ở đó có một cây xăng và có bán nước. Nhưng khi tới nơi thì mới phát hiện ra đó sẽ là một cây xăng và tiệm bán nước trong tương lại. Hiện giờ chỉ là một công trường xây dựng chứa đầy sắt thép. Và công việc bây giờ là xây dựng, phụ hồ chứ không phải bán nước như ông ta nói. Thế là sự thật không giống như nói lúc đầu.

Cả hai quyết định không làm việc này vì quá nặng nhọc. Thằng Th. lên xe đi về Chonburi để nhờ anh trai giúp tìm việc. Bây giờ trở lại chỗ cũ làm việc, được lên lương và công việc cũng nhẹ hơn trước. Rất may mắn. Riêng thằng Tr. mình nhờ một người Thái hỏi dò một quán ăn hải sản trong vùng có chủ là người Công giáo. Chiều nay đến gặp họ thì bà chủ rất vui vẻ. Họ sẵn sàng nhận người làm trong bếp hoặc chạy bàn. Họ là người gốc Việt nên quý các người làm Việt. Họ mới nhận 3 đứa người Hà Tỉnh tới làm. Mọi thứ rất tốt. Chỉ một điều, lương khởi đầu chỉ là 6,500 baht một tháng chưa có chỗ ở. Nếu biết tiếng Thái chạy bàn thì được tiền tip. Nhưng nếu chưa rành tiếng Thái thì phải phụ bếp. Với số lương đó thì cũng quá ít để mà sống.

Nhưng có sự may mắn là khi đang ở quán hải sản thì thằng Đ. gọi đến nói là có quán gà gần nơi nó làm sẵn sàng nhận một người với mức lương cao hơn quán hải sản. Thế là đưa thằng Tr. đến đó gặp chủ quán. Hai bên nói chuyện với nhau, thỏa thuận mức lương và công việc. Sáng mai bắt đầu làm từ 7g sáng cho đến 4h chiều. Nhận việc mới xong, thằng Tr. quay lại quán hải sản để trả lời cho chủ quán biết là sẽ không làm ở đó. Chủ quán vui vẻ nói không sao.

Thế là xong. Trên đường về, thằng Tr. nói bữa giờ đi mấy quán, mặc dầu lương không cao, nhưng quán nào chủ quán cũng tốt và vui vẻ. Ngay cả ông chủ xây dựng cây xăng cũng tốt. Khi mới tới ông đi mua cơm cho ăn. Khi không làm thì ông cũng đưa ra đường đón taxi cho đi và nói nếu đổi ý thì quay lại cũng được. Mình nói với nó: - Thế là một hồng ân rồi. Khi chúng ta ra xã hội không phải lúc nào cũng gặp được người tốt bụng. Trong tuần qua mình đã phải gặp nhiều người. Và mặc dầu họ không thể đáp ứng được điều kiện của mình. Nhưng họ đã đối xử tử tế với mình. Và đó là điều đáng mừng.

Nghĩ về chuyện hai đứa đi tìm việc làm trong tuần qua, phải nhờ người này người kia hỏi tìm việc làm (cha H. nghe nói đang tìm việc cũng ra tay giúp tìm kiếm), phải đi gặp hết người này đến người nọ, mình chợt nhớ đến một câu ca từ của nhạc sỹ Trịnh Công Sơn:

Sống trên đời sống phải có một tấm lòng.
Để làm gì em biết không?
Để gió cuốn đi....

Bangkok, ngày 28.2.2014

Đời sống của các bạn trẻ Việt Nam tại Pattaya



Ngày Chúa Nhật vừa qua mình có dịp đi dâng lễ cho các bạn trẻ Việt Nam đang làm việc tại Pattaya. Mặc dầu nhóm đã được thành lập vài năm nay nhưng đến bây giờ mình mới có cơ hội đến để dâng lễ. Số người đi lễ khoảng 100, nhưng trên thực tế có nhiều hơn vì một số người không đến, và có thêm một số khác về quê ăn Tết chưa qua lại. Các bạn đã đón tiếp mình rất tốt đẹp và đã có một thánh lễ sốt sáng và nghiêm trang.



Nói về các bạn trẻ tại Pattaya thì phải nói rằng họ làm việc trong môi trường khá phức tạp vì Pattaya là một trong những thành phố ăn chơi tai tiếng nhất thế giới. Ở đây có đủ hình thức ăn chơi trác táng mà người địa phương cũng như khách dụ lịch có thể tìm đến. Vì thế việc thành lập được một nhóm Công giáo để có thánh lễ hàng tháng cũng như hướng dẫn các bạn trẻ trong đời sống đạo là một điều tối quan trọng.

Pattaya là một thành phố biển của Thái Lan. Ngày xưa ở đây chỉ là một làng nhỏ bé mà người dân sinh sống bằng nghề đánh cá. Nhưng từ những thập niên 60 và 70 của thế kỷ trước khi chiến tranh Việt Nam đang diễn ra thì Pattaya trở nên một điểm đến cho những quân lính Mỹ vào những kỳ nghỉ ngơi. Họ tìm đến Pattaya vì nó không quá xa Bangkok và Việt Nam. Từ đó, một làng biển nhỏ bé đã trở nên ngày sầm uất hơn khi mọc lên những dịch vụ để phục vụ cho những người lính Mỹ như nhà hàng, quán bar, và dĩ nhiên là những dịch vụ đáp ứng nhu cầu tình dục của những chàng lính trẻ. Và như thế Pattaya ngày càng trở nên là một nơi biết đến vì có những dịch vụ giúp người ta ăn chơi xa đọa. Ngày nay cho dù những binh lính Mỹ không còn đến đây để nghỉ mát nữa, nhưng thay vào đó là du khách từ khắp nơi trên thế giới đến để tham quan và dĩ nhiên là ăn chơi.

Khi đến Pattaya điều đầu tiên đập vào ánh mắt là có rất nhiều quán bar và tụ điểm massage. Quán bar có nhiều loại - pub với chiếc bàn bida, nhạc sống, bar kết hợp với nhà hàng, và a-go-go bar là loại bar tai tiếng nhất. Tụ điểm massage thì cũng có nhiều loại. Có những nơi chỉ là massage Thái thuần túy để cho khách thư giản lành mạnh. Nhưng những tụ điểm massage kinh doanh tình dục cũng vô số. Và người ta cũng dễ dàng phân biệt được nơi nào là lành mạnh và nơi nào không lành mạnh để bước vào.

Đối với du khách đi tour đến Pattaya thì ngoài việc đi đảo để tắm biển, đi chợ nổi, hoặc đi mua sắm vào những giờ ban ngày thì khi vào đêm, những công ty làm tour thường tìm cách "thuyết phục" để cho du khách đi xem các loại show mang tính chất tình dục và thậm chí còn biểu diễn tình dục trên sân khấu. Những show này có giá vào cửa không hề rẻ. Tuy nhiên nhiều du khách sẵn sàng bỏ ra hàng ngìn baht để đi xem 2-3 show trong thời gian vài tiếng đồng hồ vì tính tò mò, hoặc là vì bị hướng dẫn viên du lịch thuyết phục và trấn an là khi đến Thái Lan thì việc đi xem những show đồi trụy này chỉ mang tính "tìm hiểu" và "cảm nhận" về một khía cạnh trong xã hội Thái chứ không hề phản ảnh nhân cách con người của mình. Vì thế có những du khách đứng đắn cũng siêu lòng trước lời nói thuyết phục của hướng dẫn viên du lịch. Dĩ nhiên là những người làm du lịch rất nhiệt tình trong việc thuyết phục du khách đi xem các show nói trên cũng như các show khác như show Tiffany mà diễn viên đều là những người chuyển đổi giới tính là vì chỉ như thế này thì họ mới nhận được huê hồng từ việc mua vé và chuyến tour của họ mới có lợi nhuận.



Trở lại vấn đề của các bạn trẻ Việt Nam thì đây chính là môi trường mà họ sống và làm việc. Có người làm việc trong bãi đâu xe hoặc làm bồi bàn trong các nhà hàng quán bar. Có người đi bán hoa dạo ở các tụ điểm ăn chơi, giải trí. Có người còn làm dịch vụ mát-xa trong nhà vệ sinh của các nhà hàng quán bar. Đây là một hình thức kiếm sống mà người ta chưa từng thấy ở Việt Nam hoặc ở các nước phương tây. Đó là khi một người khách nhà hàng-quán bar bước vào nhà vệ sinh, họ sẽ gặp một nhân viên túc trực đứng sau lưng, đấm bóp vai trong vòng năm ba phút và cho họ một chiếc khăn nóng/lạnh để lau mặt. Sau đó người khách cho tiền nhân viên bao nhiêu tùy lòng hảo tâm. Có khi chỉ là 20 baht. Nhưng nếu ai đó tốt bụng hoặc nổi hứng lên thì có thể cho nhân viên đến 500 hoặc 1,000 baht! Tuy nhiên, không phải ai cũng muốn gặp những nhân viên mat-xa trong phòng vệ sinh. Có người thì không thể nào "làm việc" được khi có một người lạ đứng sau chạm vào vai mình. Có người thì không có nhu cầu được phục vụ như thế này và không muốn bị quấy rầy. Đ., một bạn trẻ làm việc tại một quán bar mở cửa từ 12h đêm tới 6h sáng nói, có người khi vào nhà vệ sinh họ mở cửa hé hé xem bên trong có nhân viên phục vụ không. Nếu không thì họ mới vào. Thậm chí có người đi tiểu tiện bên ngoài để tránh nhân viên phục vụ mát-xa trong nhà vệ sinh.



Mặc dầu đây là một cách kiếm sống khá lạ kỳ, nhưng nó cũng là một cách kiếm sống đàng hoàng và kiếm được nhiều tiền nên có rất nhiều bạn trẻ sống bằng cách này, không chỉ ở Pattaya mà còn ở các thành phố khác tại Thái Lan. Tuy nhiên, Pattaya là một thành phố tội lỗi. Có những người tham gia nghề mãi dâm đến từ khắp nơi trên nước Thái cũng như các nước khác, thậm chí từ Nga và Ukraine, thì cũng không thể loại trừ khả năng có những cô gái đến từ Việt Nam. Nếu có thì mình cũng không biết có bao nhiêu và họ làm việc ở đâu.

Khi đi ra khỏi gia đình và giáo xứ để kiếm sống thì đã có rất nhiều cạm bẫy mà đến sinh sống tại Pattaya thì những cạm bẫy ấy lại còn gia tăng gấp bội lần. Thế nên mình rất cảm phục khi thấy ở đây có một nhóm các bạn trẻ vẫn giữ đạo, vẫn đi lễ ngày Chúa Nhật, và đặc biệt không bỏ lễ tiếng Việt hàng tháng. Khi đến dâng lễ cho các bạn, mình vẫn nhận ra tính chất phác đạo đức của những bạn trẻ từng được nuôi dưỡng trong những môi trường Công giáo. Và cho dù đi ra xã hội, phải bôn ba với cuộc sống, và chắc chắn bị ảnh hưởng không nhiều thì ít bởi môi trường xung quanh và sự náo nhiệt, cạnh tranh trong đời sống hằng ngày, nhưng cái nền tảng đạo đức vẫn còn tác động tích cực vào lời nói và hành động của các bạn. Nhưng nếu không có người hướng dẫn, không có sự nâng đỡ tâm linh, thì việc giữ đạo của các bạn cũng sẽ suy giảm và không ai có thể đoán được rằng các bạn sẽ đi lạc vào những đường lối nào.

Bangkok, ngày 18.2.2014

Đón Xuân 2014 tại Bangkok

Xuân năm nay mình đón tại Bangkok với các bạn trẻ Việt Nam, những bạn không được về quê ăn Tết. Tuy nhiên trước Tết hai tuần thì rất nhiều bạn trẻ làm việc tại Thái Lan đã bắt đầu lần lượt cuốn gói về quê ăn Tết với gia đình, chỉ còn một số ít vì lý do này lý do khác mà không về. Những bạn còn lại đa số rất buồn vì không được đoàn tụ với gia đình trong ngày Tết dân tộc. Tuy nhiên, mình cũng như một số bạn cũng đã có một cái Tết rất ấm cúng và đầy ý nghĩa.
Một số bạn sinh viên trong trường đại học Assumption đã đến giúp mình làm cây mai để chưng trong phòng nghỉ để tạo nên không khí Tết cho chính mình. 
Cho dù chỉ là hoa giả nhưng nó cũng làm cho mình cảm thấy phấn khởi trong những ngày chờ Tết đến.
Với một số bánh trái nữa là coi như cái Tết cũng rất đầy đủ. 
Để mang lại niềm vui cho chính minh và cho các bạn trẻ, mình tổ chức gói bánh chưng và bánh tét. Vì ở Thái Lan tìm lá giông hơi khó nên mình đã nhờ người mang lá giông từ bên Việt Nam sang để gói. Còn Thái Lan thì rất nhiều lá chuối nên việc gói bánh tét cũng đơn giản. Tuy nhiên đa số các bạn chỉ thạo gói bánh tét chứ không quen gói bánh chưng nên bánh không được đẹp cho lắm. 
Tối giao thừa các cha dòng Đaminh đã tổ chức lễ ngày trong tu xá của các ngài. Mình và một số bạn trẻ cũng đã đến tham dự thánh lễ ấm cúng này. Trong Thánh lễ cũng có phát lộc lời Chúa cho mọi người. Cha Hanh cũng đã có một cây đào để đón Tết.
Sau khi lễ xong, mọi người tập trung tại nhà của bạn Trung, trưởng nhóm Minburi để cùng đón giao thừa với những món ăn do một số bạn trẻ tự nấu, và dĩ nhiên là được thưởng thức món bánh chưng bánh tét mà các bạn đã gói và vừa mới nấu xong. Ngoài ra còn có đốt pháo bông và pháo phong vào khoảnh khắc giao thừa. Ở Thái Lan được phép đốt pháo nên rất vui. 
Ngày mồng một và mồng hai tết mình đi dự tiệc liên hoan tết ở nhà của các cha dòng Đaminh cũng như ở nhà của các bạn trẻ. Đặc biệt ngày mồng hai Tết các seour dòng Mân Côi đã tổ chức tiệc nên mình cũng đi tham dự.
Ngoài mời các bạn trẻ Việt Nam, các seour Mân Côi cũng mời một số khách nước ngoài để mừng Tết Nguyên Đán. 
Tạo dáng với nhóm múa bài "Du Xuân" trong chương trình Tết của các seour. 
Tối mồng hai mình tổ chức chơi trò chơi dân gian cho một số bạn trẻ ngoài đường trước nhà của các seour. Mọi người rất hào hứng với những trò chơi như cướp cờ, ù, và kéo co. Dĩ nhiên bên thua phải làm ngữa cho bên thắng cưỡi. 
Ngày mồng 3 Tết cha Hoàng OP dâng lễ cho các bạn trẻ tại nhà nguyện của nhà thờ Mẹ Fatima Din Daeng.
Và ngày mồng 3 Tết mình cũng được mời tham dự tiệc năm mới của một gia đình người Thái gốc Hoa. Sau khi ăn trưa ở một nhà hàng sang trọng, đại gia đình về nhà của ông Hanchai để cầu nguyện, làm nghi thức chúc lành cho năm mới. Mình và cha Aekachai được mời để có những lời chia sẻ trong nghi thức này. Ngoài ra còn có một số các seour được mời đến tham dự.

Thế là mình đã có một cái Tết rất vui vẻ và đầy đủ ý nghĩa. Cho dù ở trên đất Thái Lan, nhưng mình đã tìm cách tạo nên cho chính mình không khí Tết, và còn giúp cho các bạn cùng đón Tết với mình cảm thấy phấn khởi. Có nhiều bạn đã nói với mình rằng, năm này Tết thật vui. Và năm này chúng con đã thực sự có một cái Tết ý nghĩa. Có người lại nói chưa bao giờ được gói bánh tét ở Việt Nam. Năm này cha tổ chức mới được gói. Và cảm giác gói bánh ấy thật vui. Mình tạ ơn Chúa vì mình đã có nhiều niềm vui trong dịp Tết dân tộc năm nay.

Bangkok, ngày 5.2.2014

Tĩnh tâm



Hôm qua mình tổ chức tĩnh tâm cho giới trẻ Việt Nam tại Thái Lan. Số người đến tham dự khoảng trên 50 người. Không nhiều như đối với mình đó là một con số lý tưởng. Đủ để có sự vui nhộn nhưng không quá đông khiến cho việc tĩnh tâm trở thành một cuộic hội họp khó kiểm soát. Khi tổ chức một chương trình tĩnh tâm mình cần có sự trật tự, sự lắng đọng ở những điểm khác nhau. Ngay cả sự vui nhộn cũng phải mang tính trật tự. Khi có quá nhiều bạn trẻ nguy cơ có thể xảy ra là sự thiếu kỹ luật và sự lộn xộn làm mất đi sự trang nghiêm. Vì thế mình không bao giờ tham lam số lượng. Mình lấy sự quân bình làm lý tưởng. 

Trong giới trẻ mình có tiếng là khó tính. Mình cũng công nhận điều đó. Mình khó tính thật. Khó tinh nhưng không phải khó khăn hay khó gần gũi. Mình khó tính tại vì mình không thích sự nửa vời, không thích cái kiểu làm sao cũng được, không thích cái làm cho có. Mình cũng không thích cái thiếu sắp xếp và trật tự. Mình không thích quá màu mè cũng không thích cái gì quá đơn điệu. Nói chung mình thích cái gì nó ra cái đó. Khi vui thì phải thực sự là vui. Nhưng để cho nó thực sự vui thì mọi người phải tuân theo luật chơi một cách nghiêm túc. Khi phải nghiêm trang thì cũng phải nghiêm trang. Đừng đùa giởn trong lúc đang phải làm việc và ngược lại. Có lẽ mình đã rất nhập tâm đoạn Kinh Thánh từ sách Giảng Viên nói rằng trên đời cái gì đều có thời giờ của nó nên mình luôn áp dụng triết lý này trong cách sống và làm việc của mình. Và đã không ít lần mình lấy đoạn Kinh Thánh này ra làm bài Lời Chúa cho những nghĩ thức khai mạc chương trình tĩnh tâm để nhấn mạnh mục đích và ý nghĩa của việc mình đang làm là gì. 

Mình tin rằng chính vì mình có lối làm việc như thế nên những sinh hoạt của mình thường mang lái hiệu quả tốt. Mình không phải là người tổ chức xuất sắc, nhưng mình làm có hệ thống và phương pháp. Chính vì thế mà nó bổ ích cho người đến tham dự. 

Hôm qua là một ngày tĩnh tâm tốt đẹp. Chưa phải là lý tưởng vì điều kiện về không gian và thời gian bị hạn chế. Nhưng mình đã làm tốt nhất có thể. Và những bạn trẻ mình mời để cộng tác với mình đã làm tốt nhất trong khả nặng của các bạn. Mình rất hài lòng. Có thể tốt hơn được không? Chắc chắn là có. Có thể sâu sắc hơn không? Câu trả lời cũng có. Có cần thêm thời giờ để có thể cầu nguyện, chia sẻ, và có những sinh hoạt khác giúp cho các bạn trẻ đến tham dự có những cảm nhận mới về Chúa không? Dĩ nhiên là có. Tuy vậy, với những hạn chế của mình và của các bạn, mình đã có một chương trình tĩnh tâm Mùa Vọng có ý nghĩa, và mình tin rằng các bạn đi tham dự đã ít nhiều sẵn sàng hơn để đón Chúa Giêsu Giáng Sinh khi ngài đến.

Bangkok, ngày 9.12.2013