Đợi chờ


Hôm nay một người bạn hỏi thăm:


- Tại sao cả tuần này tớ không thấy cậu đưa gì mới lên trang web?


- Ừh, không viết gì hết, bởi vì tớ không thấy có gì để viết? - Mình trả lời.


- Không phải nhật ký là để ghi lại chuyện hằng ngày sao?


- Cũng đúng, nhưng mỗi ngày chỉ có việc ăn, ngủ, học, cầu nguyện thì lấy gì mà viết?


- Ờ hen, như vậy cũng không mấy thú vị, người viết còn chán nói gì đến người đọc. Tưởng đâu cuộc sống của một nhà truyền giáo phiêu lưu lãng mạn lắm chứ.


- Cũng có, ai nói không có. Nhưng mấy ngày qua không thuộc về những ngày đó.


- Vậy những ngày qua là thời gian gì?


- Có lẽ nó như thời gian một hạt giống phải kiên nhẫn âm thầm chờ đợi ngày nảy mầm và thoát ra khỏi lớp đất bao phủ nó, băng qua sự tăm tối và vươn tới ánh sáng.


- Thời gian này kéo dài bao lâu?


- Tớ không biết. Tớ chỉ biết thời gian này tớ không giống ông cha vì không có giáo dân, không giống nhà truyền giáo vì chẳng có bài sai. Nhưng mỗi ngày tớ học thêm được vài chữ tiếng Thái, vài cấu trúc văn phạm, vài cụm từ mới. Tớ bật TV lên nhiều khi vẫn như vịt nghe sấm. Tớ đang chờ ngày mà mình không còn là hạt giống nữa nhưng là một cây hoa, cây lúa, hay một loài cây nào đó mọc trên lưng đồi để ai đó đi ngang qua có thể nhìn thấy và nhận ra rằng tớ là tác tạo của Thượng Đế, một tác tạo tốt lành và hữu ích trong thế giới.


Bangkok, ngày 29.7.2007

Hành trình của một vị linh mục


Trong bữa ăn tối, các cha ngồi nói chuyện với nhau. Đề tài chuyển đến những phim kinh dị. Cha S. bảo:


- Khi còn trong đại chủng viện, lần đầu tiên tôi xem phim Exorcist, tôi sợ lắm. Nhưng dạo này phim kinh dị không còn sợ nữa, nhiều khi xem thấy buồn cười.


- À, các cha có biệt giáo phận Bangkok có linh mục phụ trách việc trừ quỷ không? Hình như mỗi giáo phận điều có linh mục được giao trách nhiệm đó. - Mình hỏi.


Cha S. chỉ sang cha Sr. bảo:


- Ngài có làm đó.


Cha Sr. không phải là linh mục phụ trách việc trừ quỷ, nhưng ngài đã có một số kinh nghiệm đối diện với những trường hợp người thường bị các linh hồn nhập. Ngài kể cho mọi người trong bàn nghe về những kinh nghiệm mà ngài đã trải qua. Mình nghe rất thú vị vì chưa từng gặp những trường hợp như thế, cũng như chưa từng biết ai có kinh nghiệm này. Cha Sr. nhận định:


- Khi đối diện với những linh hồn đó, mình không nên cải tay đôi với họ. Mình phải luôn nói chuyện bình tỉnh và nhẹ nhàng. Chỉ như vậy mình mới có thể thuyết phục họ rời khỏi người mà họ đã nhập.


Cha Sr. kể về nhiều trường hợp rất hay. Một lúc sau, mọi người trong bàn ăn đã đứng dậy cất bát dĩa. Chỉ còn mình và cha Sr. lại ở bàn ăn. Cha chia sẻ với mình:


- Những kinh nghiệm này đã giúp tôi hiểu thêm rất nhiều về thiên đàng, hỏa ngục, và nơi luyện ngục. Nó cũng giúp tôi hiểu thêm rất nhiều về các bí tích và mầu nhiệm của Chúa. Trước đây thời gian tôi học trong đại chủng viện, và ngay cả sau khi chịu chức, tôi đã có rất nhiều điều ngờ vực. Suốt thời gian 15 năm làm linh mục, tôi vẫn tiếp tục ngờ vực những điều đó. Ví dụ, làm sao một tấm bánh lại là thân thể của Chúa Giêsu? Hơn 20 năm trong đời sống linh mục, qua những kinh nghiệm trên, tôi mới bắt đầu có những cảm nhận mới. Bây giờ thì đã ba mươi mấy năm rồi.


Cha Sr. bắt đầu đi vào chi tiết về những cảm nhận của cha thì tiếc thay, cô thư ký gõ cửa phòng ăn báo rằng cha có khách. Thể là cuộc chia sẻ phải chấm dứt đột ngột. Mình lấy làm rất tiếc vì mình nhận ra rằng kinh nghiệm và cảm nhận của một vị tiền bối như cha Sr. sẽ rất bổ ích cho chính bản thân và đời sống linh mục của mình.


Hơn một năm trôi qua từ khi mình chịu chức, nhưng chính mình đôi khi cũng cảm thấy bất ngờ khi bổng nhiên "nhớ lại" mình là một ông cha. Mình vẫn không hiểu hết một ông cha là như thế nào? Một ông cha phải làm gì? Và một ông cha phải biết những gì, phải tin những gì, có thể nghi ngờ những gì, có thể phấn đấu với những điều gì? Cha Sr. đã phải trải qua thời gian hàng chục năm mới bắt đầu nhận định rõ ràng niềm tin và ơn gọi của ngài. Vậy mà khi đứng dậy bỏ dĩa vào bồn nước ngài còn nói:


- Vẫn chưa phải là 100%. Còn phải tiếp tục tìm hiểu nữa.


Nghe cha Sr. tâm sự mình vừa cảm thấy được an ủi, vừa cảm thấy lo lắng. An ủi là vì mình biết rằng mình vẫn còn rất non trẻ trong đời sống linh mục, vì thế mình hãy cho mình thời gian và cơ hội để thăng tiến và cảm nhận ý nghĩa của ơn gọi này. Nhưng lo lắng vì không biết mình có đủ kiên nhẫn như cha Sr. hay không? Và mình có chịu khó tìm cho mình câu trả lời đối với những điều mà mình chưa hiểu được hay không? Hay là mình sẽ thơ ơ, biếng nhác, để rồi mình trở nên một vị linh mục làm việc cách máy móc mà không thực sự đặt hết tâm hồn của mình vào sứ vụ, vì chính mình cũng không biết được sứ vụ đó thực sự như thế nào?


Bangkok, ngày 23.7.2007

Ngày Chúa Nhật

Ngày Chúa Nhật, trong lòng tự nhiên cảm thấy trống vắng. Mình đang ở nhờ giáo xứ này, nhưng ở đây đã có quá nhiều linh mục, các cha không cần sự giúp đỡ của mình. Mình không cần phải làm lễ trong nhà thờ. Đi chỗ khác làm lễ ư? Nơi nào bây giờ? Mình chỉ làm lễ được bằng tiếng Anh. Tiếng Thái chưa đủ để nói hết câu chuyện lấy gì mà làm lễ được bằng tiếng Thái?



Mình không thích làm lễ đồng tế. Đứng trên cung thánh như thể để làm "cảnh" mình cảm thấy dễ bị chi phối. Nếu linh mục chủ tế đã làm tất cả những gì cần thiết trong thánh lễ thì sự hiện diện của mình cũng chỉ là dư thừa. Đôi khi có nhiều cha đồng tế, chia nhau đọc lời nguyện Thánh Thể, cha này nhường cha kia, cha trẻ tuổi nhường cha lớn tuổi, cha chức nhỏ nhường cha chức lớn, mọi người nhìn qua nhìn lại, chỉ qua chỉ lại, Thánh Lễ dường như rối cả lên. Nếu không có vai trò gì thích đáng trong thánh lễ, ví dụ như giảng thuyết, mình vẫn thích ngồi cùng giáo dân để tham dự thánh lễ hơn. Như thế mà trọn vẹn hơn đứng trên cung thánh trong khi không làm điều gì.



Thêm vào cảm giác trống trải là vì trưa nay mình bị một người bạn 'xù'. Hẹn gắp nhau vào giờ trưa, nhưng 30 phút trước cuộc hẹn thì anh ta lại gọi tới bảo rằng trong người không khỏe do hôm trước đi ngoài trúng mưa. Không thể trách người bị bệnh, nhưng cớ anh ta gọi cho mình sớm hơn một tí thì mình có thể nhận một lời mời khác. Trước đó, một người tên Lâm mà mình chưa hề gặp gọi tới hỏi thăm. Anh cho biết là bạn của anh O. (là người mình quen biết). Lâm bảo:



- Con đã nghe anh O. nói nhiều về cha nhưng chưa có dịp gặp. Hôm qua con đi dự đám cưới gặp chị T. Chị nói cha đã ở Việt Nam về. Nên con gọi tới hỏi thăm.



Lâm hỏi mình bây giờ có rảnh không? Mình trả lời không rảnh vì lát nữa có cuộc hẹn. Thế nhưng bây giờ không còn cuộc hẹn đó nữa. Đành ở nhà đọc sách và học bài vậy. Một ngày Chúa Nhật đáng ra khá bận rộn trở nên yên lặng và trống trải.

Bangkok, ngày 22.7.2007