Sự thận trọng


Sáng nay mình nhận được email từ văn phòng của tỉnh dòng bên Úc yêu cầu mình gởi một số hình cho bài viết về công việc mục vụ của mình tại Thái Lan được đăng trong tờ báo của dòng. Seour Rita, người phụ trách việc này yêu cầu mình gởi những tấm hình liên quan đến việc mục vụ mà mình đang làm. Mình tìm một số hình trong đó có hình mình đang làm nghi thức thêm sức, hình mình đi trao quà cho các học sinh nghèo, và hình mình dạy học ở nhà xứ.

Thầy Damien cũng đang phát hành một tờ báo nội bộ về mục vụ ở Thái Lan và đăng bài viết của mình. Thầy cũng kèm theo những bức hình của mình mà thầy có được.

Sáng nay mình nghe nói một trong những hình mà thầy đưa vào trong bài bị bên Úc yêu cầu lấy ra và thay thế với một tấm hình khác. Đó là bức hình mình đang ôm chầm một bé gái chừng 5 tuổi trong một lần đi phát đồng phục học sinh cho những em xuất phát từ gia đình có người bị nhiễm HIV. Bé gái đó là một trong những em được nhận quà. Hình được chụp tại buổi phát quà hôm đó.

Tuy nhiên bên Úc yêu cầu thay thế hình là vì nhận thấy rằng việc mình ôm một em bé là điều đáng kỵ trong xã hội Úc và muốn tránh những dư luận không tốt liên quan đến vấn đề lạm dụng tình dục trẻ em.

Khi mình nghe nói đến điều này cũng thấy bất ngờ vì khi thấy thầy Damien đưa hình vào bài thì cả mình và thầy hoàn toàn không nghĩ gì đến cách nhìn vào bức hình dưới gốc độ đó, đặc biệt vì ở xã hội địa phương, đây không phải là một điều cấm kỵ, ngược lại là một điều được khuyến khích. Ngoài ra hành động của mình diễn ra trước mắt mọi người một cách rất ngẫu hứng và tự nhiên.

Tuy nhiên mình cũng đã từng sống ở Mỹ và Úc nên rất hiểu về sự thận trọng tối đa mà người có trách nhiệm phải thể hiện để không xảy ra những điều đáng tiếc về sau. Mình chỉ tiếc là xã hội ngày nay đã phải đi đến mức độ mà giữa con người với con người buộc phải hạn chế những cách thể hiện tình thương căn bản và tự nhiên nhất mà bao nhiêu thế hệ con người đã từng làm với nhau. Đặc biệt trong những tình huống mà cái ôm, cái nắm tay hoặc nắm vai là một cử chỉ thể hiện sự chấp nhận đối với người đó một cách chân tình. Mình đang nghĩ đến những trẻ em bị nhiễm HIV mà nhiều người không dám đến gần vì nghĩ rằng đến gần thì sẽ bị lây. Vẫn có người không dám uống cà phê sau lễ Chúa Nhật vì sợ rằng uống cà phê ở nhà thờ sẽ có nguy cơ lây vi trùng từ những người giáo dân bị nhiễm.

Trên thế giới này còn có rất nhiều người đang cần một cái ôm, một cái nắm tay. Tiếc thay nhiều người đã không biết đem tình cảm và hành động của mình đến nơi thực sự cần thiết một cách đúng đắn khiến cho con người trong xã hội hôm nay ngày càng trở nên lạnh nhạt và đa nghi.

Nong Bua Lamphu, ngày 6.8.2008

Tin vui


Sáng nay mình gọi điện thoại cho cha Bình, một người anh trong dòng hiện đang phục vụ ở Hoa Kỳ. Trong những anh em trong dòng, mình có mối quan hệ khá gần gũi với anh Bình nên thỉnh thoảng cũng gọi điện thoại để trò chuyện với anh.

Anh Bình báo cho mình một tin tức rất vui liên quan đến một cặp vợ chồng mà anh thân thiết. Cặp vợ chồng này ở tiểu bang Texas. Mình đã đến nhà của hai anh chị một lần. Mặc dầu mình không thân với hai anh chị, nhưng mình cũng đã từng biết chị khi chị còn là ca trưởng trong ca đoàn ở giáo xứ của mình tại California. Em trai của chị trước đây cũng đã từng học đại học ở Berkeley với mình.

Chuyện là hai anh chị mới có một đứa bé gái sau nhiều năm mòn mỏi chờ đợi, cố gắng và cầu xin. Trước đây chị đã từng mang thai nhưng thai bị hư vì tình trạng thể lý của chị không được tốt làm cho bào thai không sống được lâu. Bác sĩ đã phán rằng chị sẽ không bao giờ có con được. Thế mà vừa qua, chị phát hiện mình lại mang thai. Nhưng lần này chị không đi bác sĩ như những lần trước. Thậm chí chị không báo cho những người thân biết. Cho đến thời gian sáu tháng chị mới đi bác sĩ và báo cho anh Bình biết. Lần này chị không cậy vào bác sĩ nữa vì không còn tin những lời của bác sĩ mà chỉ tin và cầu nguyện với Chúa. Cuối cùng Ngài đã ban cho hai anh chị một đứa con gái khỏe mạnh trong tháng vừa qua.

Đó là một tin tức thật tuyệt vời. Quả thật Chúa đã ban cho hai anh chị một phần thưởng thích đáng vì hai anh chị đã kiên nhẫn chờ đợi và tin tưởng vào sự trợ giúp của Ngài trước những thất vọng trong quá khứ cũng như những lời phán quyết một cách dứt khoát của ngành y khoa. Thêm một lần nữa chúng ta chứng kiến sự thật của câu nói, "Đối với Thiên Chúa không có gì là không thể làm được."

Chắc chắn đối với hai anh chị được nghe tiếng khóc của đứa bé giữa đêm khuya sẽ không phải là một điều quấy rầy giấc ngủ anh chị mà là tiếng kêu nhắc nhở anh chị về niềm hạnh phúc và hồng ân bao la trong đời sống của mình. Ước gì bao nhiêu đứa bé sinh ra đều được những người cha người me hồi hộp trông đợi như đứa bé này. Nếu có như thế thì chắc chắn những trường hợp cha mẹ bạc đãi lãng quên con cái, thậm chí đem con đi bán vào những động mãi dâm sẽ không bao giờ xảy ra trong xã hội.

Ở đây những trẻ em mồ côi bị nhiễm HIV thiếu tình yêu của cha mẹ, mặc dầu có các seour và nhân viên trung tâm chăm sóc, nhưng tính tình của nhiều em rất hung hăng và bướng bỉnh. Nhiều em không lễ phép khi gặp người lớn. Nhiều em mỗi lần thấy mình đi đến thì chỉ biết trơ mắt ra nhìn rồi quay mặt đi, không màng với một câu chào. Nhiều khi mình cất giọng hỏi chúng: "Chào cha chưa?" thì chúng mới chắp tay lên chào. Còn nếu mình không nói gì thì chúng cũng cứ tỉnh bơ như không thấy người lớn.

Nhân viên trung tâm bảo họ cũng luôn dạy cho các em biết kính trên nhường dưới nhưng dường như chúng không ý thức được. Trách nhiệm quản lý và trực tiếp giáo dục các em là việc của các seour nên mình không dám nói nhiều. Tuy nhiên mình cũng đã từng đặt vấn đề phải chăng phương pháp giáo dục các em cần phải được điều chỉnh để đạt kết quả hơn. Thời gian qua mình tổ chức giáo lý cho các em, hy vọng rằng với sự giáo dục tôn giáo bên cạnh những gì các em đang học hỏi ở trung tâm và ở trường, các em sẽ ngày càng ngoan ngoản và đạo đức hơn.

Nong Bua Lamphu, ngày 5.8.2008

Có xe hơi

Tối nay mình đang lái xe ngoài đường thì Bank gọi đến hỏi:

- Cha có rảnh không?

- Em cần gì vậy? - Mình hỏi.

- Nếu cha rảnh thì tụi con nhờ cha giúp con học bài tiếng Anh. Ngày mai tụi con phải thi.

- Được rồi. Khoảng 5 phút nữa cha sẽ về đến nhà.

Một lúc sau thì Bank, Nat, và Boat chạy xe đến nhà xứ. Mình ngồi giúp giải thích những bài tập tiếng Anh cho chúng. Giờ đây ba em làm bài tập. Mình ngồi không. Thỉnh thoảng nó không hiểu từ thì nhờ mình giải thích. Mình thấy ngồi không cũng tốn thời giờ nên đem máy ra viết nhật ký.

Bọn học sinh ở đây học tiếng Anh năm này qua năm khác, nhưng ít đứa hiểu được bài đọc. Bài thi tiếng Anh cũng khó. Thầy cô giáo ở trường nói tiếng Anh cũng không chính xác. Mình không hiểu chúng nó thi như thế nào được.

Tuần qua mình đến trường dạy học sinh lớp 10 và 11. Mình hỏi những câu rất đơn giản nhưng bọn học sinh trả lời không được. Đây là hậu quả của một lối giáo dục chỉ học bằng sách vở mà không biết thực hành.

Tuần này mình đang tập lái xe tay. Từ trước đến giờ mình chưa bao giờ lái xe tay nên chạy không được. Giờ đây giáo phận giao cho mình một chiếc xe pick up truck đời nào cũng không rõ. Cha Trực đưa nó từ trên Udon Thani về. Khi về đến nhà, mình hỏi: - Xe chạy có được không?

Anh Trực trả lời: - Xe này đi xuống dốc thì nhanh lắm. Nhưng đi lên đồi thì hơi chậm.

Anh Trực tập cho mình chạy xe tay. Mình ngồi lên xe nổ máy. Máy nổ lên xe rung thật mạnh. Mình đạp clutch để sang số thì tự nghỉ, nếu chạy xe này nhiều thì khỏi phải tập thể dục chân trái.

Mặc dầu xe cũ kỷ, đã có gần 450,000 km, nhưng có vẫn hơn không. Tập chạy xe tay quen, mỗi lần đi xa không cần phải nhờ người khác đưa hoặc là mượn xe người khác. Việc đi lại sẽ dễ dàng hơn. Tuy nhiên, dạo này giá xăng dầu lên cao, có xe thì cũng có nghĩa chi phí sẽ gia tăng. Nghĩ lại thấy chạy cái xe máy mà tiết kiệm được nhiều tiền. Vì vậy nên nếu đi lại trong thành phố thì cũng phải dũng cái xe máy cho vui.

Nong Bua Lamphu, ngày 5.8.2008