Sáng nay trong giờ ăn sáng, cha Gowit bảo:
- Seour quản lý trường St. Mary muốn gặp cha. Lúc sáng tôi qua đó làm lễ, các seour muốn hẹn gặp cha sáng nay. Nhưng tôi bảo là phải đợi đến chiều vì sáng nay các cha có họp.
- Seour muốn gặp con có chuyện gì thế? – Mình hỏi.
- Các seour muốn cha dạy trong trường St. Mary.
- Vậy cha hẹn seour mấy giờ?
- 2 giờ chiều.
Hóa ra là bây giờ các seour lại có ý định muốn mời mình dạy ở trường của các seour. Lạ thật, khi mình đã bỏ đi tất cả những ý định dạy học thì lại bắt đầu có những lời mời muốn mình vào dạy. Trước đây khi mình vừa đến Udon Thani, thời giờ rảnh rổi, không biết mình sẽ làm gì, muốn vào trường dạy thì lại không thấy ai nghó nghé hay quan tâm. Mình có ngõ ý xa xa gần gần mà không thấy ai lên tiếng, nghĩ rằng họ không cần mình dạy. Thế là mình phải tìm những sinh hoạt khác để hội nhập văn hóa và thực tập mớ tiếng Thái mà mình đã học được ở Bangkok.
Sau này suy nghĩ lại mình thấy việc dạy học cũng khá bất tiện vì sẽ chiếm nhiều thời giờ, trong khi mình sẽ phải đi họp hành, và làm những công việc mục vụ khác nữa. Mình bắt đầu thấy việc dạy học không còn khả thi nữa, và không còn mặn mà với ý định dạy học như trước. Nhưng bây giờ lại có những lời mời dạy học, bắt đầu ngay tháng 4 này. Nhưng mình không còn rảnh nữa, vì cuối tháng 3 mình sẽ đi họp ở Úc tới ngày 8 tháng 4 mới về.
Sau vài tháng gia nhập giáo phận, mình đã nhận ra rằng nếu mình muốn làm một điều gì đó thì hãy tự mình chủ động, không cần phải chờ sự yêu cầu từ phía trên. Thế là chiều nay mình đã bước vào phòng của ĐGM và thưa với ngày rằng:
- Thưa Đức Cha, con thấy cuối tháng này thì cha K. sẽ rời giáo xứ Nong Bua Lamphu. Cha Trực, người sau này sẽ đến NBL đảm trách giáo xứ, thì đến tháng 6 mới chấm dứt chương trình học. Ngài còn muốn đi thực tập một thời gian nữa. Con nghe nói hiện nay việc Đức Cha tìm ra người đến giúp trong thời gian trống này rất khó khăn. Vì vậy, nếu Đức Cha muốn thì con sẵn sàng đến NBL giúp cho đến khi nào cha Trực sẵn sàng để đảm nhận công việc.
- Nếu được vậy thì tốt lắm. – Đức Cha trả lời. Ngài không bỏ giờ suy nghĩ mà chấp nhận ý kiến mình nêu lên ngay lúc đó.
Trên thực tế, ý định đến NBL để giúp trong thời gian chờ cha Trực học xong chỉ đã đến với mình từ sáng hôm nay. Sau khi hỏi ý một vài cha, mình đã đến thưa chuyện với Đức Cha ngay vì trong thâm tâm mình có cảm giác đây là một việc nên làm. Sau những chuyến đi tham quan đây đó trong giáo phận, mình chưa tìm ra nơi nào phù hợp với sở thích và ý nguyện của mình. Vì thế việc đến NBL sẽ vừa đáp ứng nhu cầu của giáo phận trong lúc này, vừa phần nào giảm bớt áp lực cho anh Trực phải rút ngắn chương trình học hành của anh. Bên cạnh đó, mình sẽ hết “thất nghiệp”, đồng thời có thêm thời gian để tìm hiểu về con đường phát triển mục vụ của hội dòng một cách thỏa đáng.
Sau khi nói chuyện rất nhiều với anh Trực chiều nay trên điện thoại, mình lại càng cảm thấy tự tin và bình an hơn với quyết định mình đã có. Sự bình an trong tâm hồn sau khi có quyết định ấy đã nói với mình rằng, đây là sự soi sáng của Chúa giúp mình đi đến một quyết định đúng đắn. Tuy nhiên, một điều khó mà mình phải làm đó là trả lời với cha Sốm Nức rằng, mình không thể đến cộng tác với cha ở Huây Sườm, mà cha đẵ hy vọng rất nhiều là mình sẽ nhận lời mời. Mình hy vọng rằng cha sẽ thông cảm cho mình và tiếp tục nâng đỡ mình trong hướng đi mà mình đã chọn.
Udon Thani, ngày 3.3.2008
Thánh lễ tiếng Việt đầu tiên tại Udon Thani

(Cha John và một số giáo dân đến tham dự thánh lễ tiếng Việt)
Tối nay, thánh lễ tiếng Việt đầu tiên tại Udon Thani đã diễn ra trong không khi ấm cúng của nhà thờ nhỏ bé Banchic. Nói là nhà thờ nhưng thực ra chỉ chứa được khoảng 60 người. Và số người hôm nay đến tham dự thánh lễ cũng khoảng chừng đó, trong đó phần nhiều là những người Việt Nam đến Thái Lan làm việc. Số còn lại là những người Thái gốc Việt. Thánh lễ có mình là chủ tế, và có thêm cha John và cha Trực. Cha Trực là người anh em cùng dòng với mình đang ở Bangkok, nhưng tuần này đang có mặt ở Nong Bua Lamphu, cách Udon Thani 40km. Biết có lễ nên anh đã đến tham dự để đem lại niềm vui cho cộng đoàn nhỏ bé nơi đây.
Nếu nói khách quan thì thánh lễ hơi lộn xộn vì có người thì không đọc được tiếng Việt, hát lễ thì dường như mỗi người mỗi giọng, đọc kinh thì người đọc theo bản dịch mới, người đọc theo bản dịch cũ (mặc dầu bản dịch mới đều đã được phát ra cho mọi người). Mình đang giảng thì phía dưới có mấy người xì xào quay qua quay lại vì…mất tờ giấy lời nguyện giáo dân. Nhưng cuối cùng thì thánh lễ cũng đã được hoàn tất trong sự vui mừng và hớn hỡ của mọi người tham dự.
Sau lễ mọi người được đãi món bánh đúc được một cô người Việt kiều mang đến. Chị Koi, một người sinh ra và lớn lên ở Thái Lan nói với mình:
- Đây là lần đầu tiên con được tham dự lễ tiếng Việt. Mới đầu thì nghe lạ tai, nhưng sau đó lại thấy rất thích.
Một dì người Việt chia sẻ trước khi ra về:
- Hôm nay là đúng một năm kể từ lần cuối cùng con được đi lễ tiếng Việt. Con vui lắm cha.
Thánh lễ bắt đầu lúc 7h30, nhưng khoảng 7 giờ thì mình bắt đầu tập hát cho cộng đoàn. Trước 7 giờ thì có hai chiếc xe tuktuk tiến vào cổng nhà thờ, trên mỗi chiếc là một nhóm bạn trẻ Việt Nam đến tham dự lễ. Một bản trẻ nói:
- Chúng con bắt đầu chuẩn bị từ lúc 5 giờ đó cha à.
Có thể nói những người đi lễ hôm nay đã rất mong chờ có được thánh lễ bằng tiếng mẹ đẻ của mình để khi tham dự được sốt sáng và tâm tình. Nhưng nghĩ lại cũng thấy tiếc là còn rất nhiều người nữa sẽ không đi lễ được vì phải làm việc vào ngày Chúa Nhật.
Trên đường đến nhà thờ, cô Tia và người anh trai đưa mình ghé qua một quán quấy tiếu để ăn tối. Nhân viên phục vụ là một bạn trẻ người Việt. Mình hỏi:
- Em có phải người Công giáo không?
- Dạ phải. - Em trả lời.
- Thế hả? Tối nay có lễ tiếng Việt ở nhà thờ gần đây. Em có biết không?
- Dạ em không biết. Em cũng chỉ mới đến thôi.
- Vậy em đi được không?
- Chắc không được. Em phải làm việc buổi tối.
Mình giới thiệu rằng mình là linh mục, và cho bạn trẻ ấy số điện thoại của mình để liên lạc nếu em muốn biết thông tin về lễ Việt Nam. Thật đáng tiếc khi bạn trẻ ấy ở rất gần nhà thờ có lễ tiếng Việt, nhưng vì vấn đề mưu sinh nên không thể đến nhà thờ được.
Mặc dầu số người tham dự thánh lễ tiếng Việt tối hôm nay chỉ chừng 50 người, và thánh lễ diễn ra hơi vụng về, nhưng tinh thần của mọi người tham dự đều phấn khởi với lòng tri ân tình yêu của Thiên Chúa. Minh hy vọng rằng từ bước đầu tiên khiêm tốn này, thánh lễ tiếng Việt sẽ tiếp tục được duy trì và được các cha cũng như giáo dân hưởng ứng để có thể trở nên một điểm tựa tinh thần cho người Việt đang tha hương cầu thực cũng như những người Thái gốc Việt muồn tìm về nguồn cội của chính mình.
Udon Thani, ngày 2.3.2008
Nếu nói khách quan thì thánh lễ hơi lộn xộn vì có người thì không đọc được tiếng Việt, hát lễ thì dường như mỗi người mỗi giọng, đọc kinh thì người đọc theo bản dịch mới, người đọc theo bản dịch cũ (mặc dầu bản dịch mới đều đã được phát ra cho mọi người). Mình đang giảng thì phía dưới có mấy người xì xào quay qua quay lại vì…mất tờ giấy lời nguyện giáo dân. Nhưng cuối cùng thì thánh lễ cũng đã được hoàn tất trong sự vui mừng và hớn hỡ của mọi người tham dự.
Sau lễ mọi người được đãi món bánh đúc được một cô người Việt kiều mang đến. Chị Koi, một người sinh ra và lớn lên ở Thái Lan nói với mình:
- Đây là lần đầu tiên con được tham dự lễ tiếng Việt. Mới đầu thì nghe lạ tai, nhưng sau đó lại thấy rất thích.
Một dì người Việt chia sẻ trước khi ra về:
- Hôm nay là đúng một năm kể từ lần cuối cùng con được đi lễ tiếng Việt. Con vui lắm cha.
Thánh lễ bắt đầu lúc 7h30, nhưng khoảng 7 giờ thì mình bắt đầu tập hát cho cộng đoàn. Trước 7 giờ thì có hai chiếc xe tuktuk tiến vào cổng nhà thờ, trên mỗi chiếc là một nhóm bạn trẻ Việt Nam đến tham dự lễ. Một bản trẻ nói:
- Chúng con bắt đầu chuẩn bị từ lúc 5 giờ đó cha à.
Có thể nói những người đi lễ hôm nay đã rất mong chờ có được thánh lễ bằng tiếng mẹ đẻ của mình để khi tham dự được sốt sáng và tâm tình. Nhưng nghĩ lại cũng thấy tiếc là còn rất nhiều người nữa sẽ không đi lễ được vì phải làm việc vào ngày Chúa Nhật.
Trên đường đến nhà thờ, cô Tia và người anh trai đưa mình ghé qua một quán quấy tiếu để ăn tối. Nhân viên phục vụ là một bạn trẻ người Việt. Mình hỏi:
- Em có phải người Công giáo không?
- Dạ phải. - Em trả lời.
- Thế hả? Tối nay có lễ tiếng Việt ở nhà thờ gần đây. Em có biết không?
- Dạ em không biết. Em cũng chỉ mới đến thôi.
- Vậy em đi được không?
- Chắc không được. Em phải làm việc buổi tối.
Mình giới thiệu rằng mình là linh mục, và cho bạn trẻ ấy số điện thoại của mình để liên lạc nếu em muốn biết thông tin về lễ Việt Nam. Thật đáng tiếc khi bạn trẻ ấy ở rất gần nhà thờ có lễ tiếng Việt, nhưng vì vấn đề mưu sinh nên không thể đến nhà thờ được.
Mặc dầu số người tham dự thánh lễ tiếng Việt tối hôm nay chỉ chừng 50 người, và thánh lễ diễn ra hơi vụng về, nhưng tinh thần của mọi người tham dự đều phấn khởi với lòng tri ân tình yêu của Thiên Chúa. Minh hy vọng rằng từ bước đầu tiên khiêm tốn này, thánh lễ tiếng Việt sẽ tiếp tục được duy trì và được các cha cũng như giáo dân hưởng ứng để có thể trở nên một điểm tựa tinh thần cho người Việt đang tha hương cầu thực cũng như những người Thái gốc Việt muồn tìm về nguồn cội của chính mình.
Udon Thani, ngày 2.3.2008
Một chút nhìn lại

(Ngôi nhà thờ thánh Gerard ở Khon Ken, nơi cha Paul, CSsR làm cha sở)
Chuyến đi Khon Ken tuần này giúp cho mình nhận thấy rằng việc mình đến Udon Thani thực tập thay vì đến Khon Ken như đã dự định trước đây, cũng không hẳn là một quyết định mà mình nên hối tiếc. Đã có lúc mình tự hỏi tại sao mình lại đến Udon Thani trong khi ở Khon Ken mình sẽ thoải mái hơn với cha Paul. Đến Udon Thani những gì nằm trong dự định ban đầu của mình đều đã hoàn toàn không xảy ra. Chính vì thế nên đôi khi mình nghĩ rằng mình đã có một quyết định sai. Tuy nhiên, những ngày qua, mình thấy rằng ở Khon Ken chưa hẳn thuận tiện hơn ở Udon là bao. Lý do là vì đây là một giáo xứ thành phố. Người giáo dân ít lui tới nhà thờ, ngoại trừ vào giờ cuối tuần. Nếu ở đây, mình không biết sẽ gặp gỡ những ai ngoài các cha trong giáo xứ. Mặc dầu mình sẽ thoải mái thật khi được ở với cha Paul, là một người rất cởi mở, vui vẻ, và tốt bụng, nhưng e rằng cơ hội để hòa nhập vào đời sống của người dân cũng không nhiều lắm.
Ở Udon Thani, mặc dầu mình đã không làm được những điều trong dự định ban đầu, nhưng cũng có những việc khác xảy ra làm cho mình không luyến tiếc thời gian ở đó. Thứ nhất là mình gặp gỡ được nhiều người Thái gốc Việt ở Udon Thani, cũng như một số người Việt đến Thái Lan lao động. Điều thứ hai là mình đã được phép làm lễ tiếng Việt mỗi tháng một lần cho người Việt Nam. Đây là điều mà mình ao ước được làm và tối mai sẽ có thánh lễ tiếng Việt đầu tiên tại Udon Thani. Mình hy vọng rằng việc này sẽ duy trì lâu dài nếu không có những vấn đề rắc rối xảy đến.
Udon Thani cũng là trung tâm của địa phận nên cơ hội gặp gỡ các vị trong giáo phận cũng xảy ra nhiều hơn, trong đó có những dòng tu nữ như dòng Capuchin, dòng Nữ tử bác ái, dòng Mến Thánh Giá… Ở Udon Thani đã tạo ra cho mình những thách thức khi chuyện xảy ra không giống kế hoạch, buộc mình phải vạch ra cho mình một chương trình tìm hiểu và hội nhập trong đó mình hoàn toàn chủ động. Có thể nói, qua những chuyến thăm viếng các giáo xứ mà mình đã tự sắp xếp và thực hiện, mình đã hiểu thêm về hoàn cảnh của giáo phận, cũng như nhận ra một vài lối đi tiềm năng cho công tác mục vụ trong thời gian sắp đến.
Các chuyến đi cũng giúp mình nhận ra rằng, trong giáo phận cũng có những vấn đề liên quan đến tổ chức nhân sự, lãnh đạo, v.v. đôi khi chưa nhận được sự đồng lòng của mọi người khiến vấn đề phức tạp hơn những gì một người mới đến như mình có thể nhận ra hoặc thấu hiểu. Tuy nhiên, đây là giai đoạn cho mình quan sát, lắng nghe, và tiếp thu thông tin hơn là đưa ra nhận xét hoặc phán đoán. Vì thế trước những gì mình nghe được thấy được, mình cũng cố gắng giữ thái độ khách quan. Đây chưa phải là lúc mình bày tỏ ý kiến ủng hộ thành phần này hoặc chỉ trích thành phần kia.
Cuối cùng thì giờ đây mình vẫn là người “thất nghiệp” – thất nghiệp vì chưa thấy một cơ hội nào thực sự làm cho mình cảm thấy thu hút; thất nghiệp vì chưa nghe ĐGM trao đổi với mình về những nhu cầu của giáo phận mà mình có thể cộng tác; thất nghiệp vì những gì mình mong muốn làm thì không thấy con đường mở ra cho mình. Chắc chắn không sớm thì muộn mình sẽ được giao công việc để làm. Mình chỉ mong rằng đó là công việc nằm trong khả năng của mình, và sẽ mở ra cho mình những hướng đi tích cực để phát triển công việc truyền giáo là mục đích mình đã đến đất nước này. Mình phải tin rằng tất cả những gì xảy ra đều là ý Chúa. Để Ngài dẫn dắt mình thay vì cứ khăng khăng đòi tự điều khiển đời sống của mình. Có lẽ đây là lúc mình cần đặt trọn niềm tin cậy vào sự quan phòng của Chúa, để tinh thần bình an và thanh thản khi biết rằng Chúa đang ở bên cạnh mình và đang đẫn đường cho mình từng bước từng bước một.
Khon Ken, ngày 1.3.2008
Subscribe to:
Posts (Atom)