Trở về "mái nhà xưa" - ĐCV Ngôi Lời

Thánh lễ Vọng Phục Sinh

Nơi thăm viếng cuối cùng của mình tại Mỹ trước khi trở về lại Thái Lan là Đại Chủng Viện Ngôi Lời tại Epworth, IA. Đây là nơi mình có nhiều anh em cùng dòng đang phục vụ tại đây, và cũng có những bậc thầy đáng kính. ĐCV bây giờ khác nhiều so với thời mình học ở đây. Bây giờ các em chủng sinh high-tech hơn xưa. Và thành phần theo học ở trong ĐCV không còn chỉ là các chủng sinh Ngôi Lời mà còn có các seour, các thầy, và các linh mục từ Việt Nam và một số nước khác được nhận học bổng tới học nữa. Điều này làm cho ĐCV có sự phong phú và da đạng hơn. Lần này chuyến thăm viếng của mình trùng với Tuần Thánh nên mình được tham dự những nghi thức rất nghiêm trang và có ý nghĩa được tổ chức tại đây. Mình cũng được vinh dự chủ tế và thuyết giảng trong Thánh lễ Vọng Phục Sinh. Bây giờ sáng Chúa Nhật Phục Sinh, mình có rất nhiều điều để tạ ơn Chúa. Tạ ơn Ngài vì Ngài đã cho Chúa Giêsu xuống thế chịu chết và phục sinh để cứu chuộc loài người. Tạ ơn Chúa vì Ngài đã gọi mình trở nên nhân chứng loan báo Tin Mừng Phục Sinh của Đức Kitô. Tạ ơn Chúa vì Ngài đã chọn mình làm một nhà truyền giáo Ngôi Lời. Tạ ơn Ngài vì trong chuyến thăm Hoa Kỳ lần này, mình được về thăm ĐCV, gặp gỡ những khuôn mặt thân quen, cũng như xây dựng thêm mối quan hệ với những em chủng sinh mới trong dòng. Mình đã có một Tuần Thánh đầy ý nghĩa và mình cảm nhận được hồng ân của Chúa ban cho mình một cách tràn trề. Chúa Kitô đã sống lại rồi. Alleluia!!
Nghi thức hôn thánh giá


Nghi thức rửa chân cho nhau

Chầu Thánh Thể

Giờ ăn trong phòng ăn

Kinh sáng

Chặng đàng thánh giá

Các chủng sinh tập nghi thức chặng đàng thánh giá.

Giờ tập hát

Chụp hình với chủng sinh
Epworth, IA, ngày 31.3.2013 (Chúa Nhật Phục Sinh)

Kỷ niệm chuyến đi Canada



Ly khách! Ly khách! Con đường nhỏ
Chí lớn chưa về bàn tay không
Thì không bao giờ nói trở lại
Ba năm mẹ già cũng đừng mong

(Thâm Tâm, "Tống biệt hành")

Chicago, ngày 26.3.2013

Trở về nguồn cội



Một chuyến đi về thăm gia đình ba năm một lần mà không đến thăm nhà dòng ở Chicago nơi mình đã được đào tạo là một thiếu xót lớn. Sắp xếp thời giờ để có thể đến thăm các cha, tu huynh và các em đại chủng sinh luôn là một ưu tiên đối với mình. Và mình đã thực hiện được điều này trong tuần qua khi mình đã bay đến Chicago vào một ngày trời thật lạnh để đến thăm dòng. Hai em Tập viện, Báu và Triều ra sân bay đón mình ngày thứ hai. Khi bước ra khỏi sân bay thì tuyết đang rơi phất phơ. Tụi nó nói là tuần trước thời tiết tương đối tốt. Không ngờ hôm nay trời lại lạnh xuống như thế này, còn có tuyết nữa. Đến ngày hôm sau thì thời tiết cũng không tốt hơn, thậm chí còn lạnh hơn nữa. Buổi sáng mình ra ngoài để chụp ít tấm hình làm kỷ niệm mà người cú run lập cập. Cái tay chụp hình cũng không giữ yên được để chụp nữa. Mình dò thời tiết thấy âm 6 độ C, đó là chưa tính mức lạnh do gió tạo nên. Thấy thời tiết như thế này  mới làm cho mình nhớ lại rằng, mặc dầu việc mình quý mến anh em trong tỉnh dòng nhà của mình là thật, nhưng mình không hề nhớ cái giá rét của mùa đông tại thành phố Chicago này. 

Trời bên ngoài rét buốt, nhưng mình cũng luôn cảm thấy ấm cúng khi trở về vời nhà dòng nơi mình đã trải qua  năm Tập viện. Ngoài ra mình cũng đi thăm Thần học viện. Ở đây có những khuôn mặt thân quen, nhưng cũng có những người mới mà mình còn phải làm quen lần đầu tiên. Dù sao đi nữa thì mình cũng đã rời khỏi nơi này gần 7 năm nên không phải ai cũng biết. 

Ngồi cùng bàn ăn với các cha các thầy, được hỏi han về đời sống của từng người, và được chia sẻ về cuộc sống và công việc truyền giáo tại Thái Lan, mình cảm thấy hạnh phúc vì mình là một thành viên trong một đại gia đình rất lớn, trong đó có anh có em, có các đấng bậc trên đáng được tôn trọng, có những chuyện vui chuyện buồn, và có những khó khăn cũng như thành công mà hội dòng có được. Mỗi lần đi xa rồi trở về, mình nối lại những mối quan hệ cũ và có thêm những mối quan hệ mới. Đây là một trong những điều ý nghĩa nhất trong kỳ nghỉ của mình. 



Chicago, ngày 21.3.2013