Showing posts with label đời sống cộng đoàn. Show all posts
Showing posts with label đời sống cộng đoàn. Show all posts
Về với bình yên
Sáng nay lại thêm một ngày mưa rơi ở tỉnh Nong Bua Lamphu. Một màu xám đặc che kín bầu trời nhìn thật buồn sầu. Ngồi nhìn ra cửa sổ phòng ngủ ngắm mưa đổ từng hạt nặng, nghe nhạc, viết nhật ký, cảm thấy cuộc đời thật êm đềm và nhẹ nhàng. Kỳ học vừa xong. Mình rời sự ồn ào náo nhiệt và cái nóng bức của Bangkok, đến Nong Bua Lamphu, gặp những ngày trời mưa mát mẻ. Không khí trong lành. Nhịp sống chậm lại. Mình ở với anh em trong cộng đoàn, được chia sẻ, cầu nguyện, và trò chuyện với nhau. Trong lòng cảm thấy bình yên lạ thường.
Mỗi lần trở lại cộng đoàn là một lần trở lại với những khuôn mặt thân quen, những anh em cùng chí hướng, cùng một sứ vụ phục vụ Chúa và tha nhân trên cánh đồng truyền giáo Thái Lan. Mỗi khi trở lại với cộng đoàn là trở lại với sự quen thuộc trong tính cách của từng người với sự khôi hài và lạ lẫm của mỗi bản tính làm cho cộng đoàn thêm màu sắc và sự đa dạng. Ở đây có sự chấp nhận nhau vì là anh em cùng một hội dòng, có sự thông cảm cho nhau vì không ai là hoàn hảo, có sự nâng đỡ và khuyến khích nhau vì thành công của người khác cũng chính là niềm vui của mình, và đôi khi cũng có sự chịu đựng nhau vì ý thức rằng đó là điều mà những thành viên trong một đại gia đình phải biết làm.
Ba ngày ở trong cộng đoàn cảm thấy thật hạnh phúc. Xa Bangkok. Xa sự ồn ào, chật chội của thành thị. Xa những tòa nhà chọc trời và những vỉa hè tấp nập người. Xa những dòng xe rồng rắn trên đường phố và những bữa ăn một mình trong căn phòng ký túc xa của trường đại học. Mình tìm đến nguồn suối ơn phúc, nơi có những cơn mưa, có những khuôn mặt thân quen, nơi có những câu chuyện vui vẻ, và nơi có những phút giây đầy an bình.
Nong Bua Lamphu,ngày 2.5.2014
Labels:
đời sống cộng đoàn,
ơn gọi,
tương quan
Trở về "mái nhà xưa" - ĐCV Ngôi Lời
![]() |
| Thánh lễ Vọng Phục Sinh |
Nơi thăm viếng cuối cùng của mình tại Mỹ trước khi trở về lại Thái Lan là Đại Chủng Viện Ngôi Lời tại Epworth, IA. Đây là nơi mình có nhiều anh em cùng dòng đang phục vụ tại đây, và cũng có những bậc thầy đáng kính. ĐCV bây giờ khác nhiều so với thời mình học ở đây. Bây giờ các em chủng sinh high-tech hơn xưa. Và thành phần theo học ở trong ĐCV không còn chỉ là các chủng sinh Ngôi Lời mà còn có các seour, các thầy, và các linh mục từ Việt Nam và một số nước khác được nhận học bổng tới học nữa. Điều này làm cho ĐCV có sự phong phú và da đạng hơn. Lần này chuyến thăm viếng của mình trùng với Tuần Thánh nên mình được tham dự những nghi thức rất nghiêm trang và có ý nghĩa được tổ chức tại đây. Mình cũng được vinh dự chủ tế và thuyết giảng trong Thánh lễ Vọng Phục Sinh. Bây giờ sáng Chúa Nhật Phục Sinh, mình có rất nhiều điều để tạ ơn Chúa. Tạ ơn Ngài vì Ngài đã cho Chúa Giêsu xuống thế chịu chết và phục sinh để cứu chuộc loài người. Tạ ơn Chúa vì Ngài đã gọi mình trở nên nhân chứng loan báo Tin Mừng Phục Sinh của Đức Kitô. Tạ ơn Chúa vì Ngài đã chọn mình làm một nhà truyền giáo Ngôi Lời. Tạ ơn Ngài vì trong chuyến thăm Hoa Kỳ lần này, mình được về thăm ĐCV, gặp gỡ những khuôn mặt thân quen, cũng như xây dựng thêm mối quan hệ với những em chủng sinh mới trong dòng. Mình đã có một Tuần Thánh đầy ý nghĩa và mình cảm nhận được hồng ân của Chúa ban cho mình một cách tràn trề. Chúa Kitô đã sống lại rồi. Alleluia!!
![]() |
| Nghi thức hôn thánh giá |
![]() |
| Nghi thức rửa chân cho nhau |
![]() |
| Chầu Thánh Thể |
![]() |
| Giờ ăn trong phòng ăn |
![]() |
| Kinh sáng |
![]() |
| Chặng đàng thánh giá |
![]() |
| Các chủng sinh tập nghi thức chặng đàng thánh giá. |
![]() |
| Giờ tập hát |
![]() |
| Chụp hình với chủng sinh |
Trở về nguồn cội
Một chuyến đi về thăm gia đình ba năm một lần mà không đến thăm nhà dòng ở Chicago nơi mình đã được đào tạo là một thiếu xót lớn. Sắp xếp thời giờ để có thể đến thăm các cha, tu huynh và các em đại chủng sinh luôn là một ưu tiên đối với mình. Và mình đã thực hiện được điều này trong tuần qua khi mình đã bay đến Chicago vào một ngày trời thật lạnh để đến thăm dòng. Hai em Tập viện, Báu và Triều ra sân bay đón mình ngày thứ hai. Khi bước ra khỏi sân bay thì tuyết đang rơi phất phơ. Tụi nó nói là tuần trước thời tiết tương đối tốt. Không ngờ hôm nay trời lại lạnh xuống như thế này, còn có tuyết nữa. Đến ngày hôm sau thì thời tiết cũng không tốt hơn, thậm chí còn lạnh hơn nữa. Buổi sáng mình ra ngoài để chụp ít tấm hình làm kỷ niệm mà người cú run lập cập. Cái tay chụp hình cũng không giữ yên được để chụp nữa. Mình dò thời tiết thấy âm 6 độ C, đó là chưa tính mức lạnh do gió tạo nên. Thấy thời tiết như thế này mới làm cho mình nhớ lại rằng, mặc dầu việc mình quý mến anh em trong tỉnh dòng nhà của mình là thật, nhưng mình không hề nhớ cái giá rét của mùa đông tại thành phố Chicago này.
Trời bên ngoài rét buốt, nhưng mình cũng luôn cảm thấy ấm cúng khi trở về vời nhà dòng nơi mình đã trải qua năm Tập viện. Ngoài ra mình cũng đi thăm Thần học viện. Ở đây có những khuôn mặt thân quen, nhưng cũng có những người mới mà mình còn phải làm quen lần đầu tiên. Dù sao đi nữa thì mình cũng đã rời khỏi nơi này gần 7 năm nên không phải ai cũng biết.
Ngồi cùng bàn ăn với các cha các thầy, được hỏi han về đời sống của từng người, và được chia sẻ về cuộc sống và công việc truyền giáo tại Thái Lan, mình cảm thấy hạnh phúc vì mình là một thành viên trong một đại gia đình rất lớn, trong đó có anh có em, có các đấng bậc trên đáng được tôn trọng, có những chuyện vui chuyện buồn, và có những khó khăn cũng như thành công mà hội dòng có được. Mỗi lần đi xa rồi trở về, mình nối lại những mối quan hệ cũ và có thêm những mối quan hệ mới. Đây là một trong những điều ý nghĩa nhất trong kỳ nghỉ của mình.
Chicago, ngày 21.3.2013
Trung thành với việc nhỏ

Hội dòng của tôi cũng như nhiều Hội dòng khác, có thiết lập một mục vụ có tên là “Công lý và hòa bình”. Người được bố trí vào chức vụ này có trách nhiệm triển khai các dự án của Hội dòng liên quan đến công lý và hòa bình, hầu giúp Hội dòng có một tiếng nói tiên tri trước những vấn nạn trong xã hội, đặc biệt những gì có tác hại đến nhân phẩm con người cũng như sự vẹn toàn của thiên nhiên mà Thiên Chúa đã tác tạo nên.
Chi nhánh của Hội dòng của tôi ở Úc cũng có một linh mục được bổ nhiệm vào mục vụ này. Đối với tôi, đây là một trong những công việc quan trọng nhất trong chương trình mục vụ của nhà dòng. Người ấy phải có tầm nhìn rộng, phải hiểu biết và cập nhật các vấn đề của thời đại, phải mạnh dạn trong việc đưa ra những ý kiến để giúp cho Hội dòng làm tốt sứ mệnh của mình đối với Dân Chúa. Và trên hết, người ấy phải thật sự biết quan tâm đến những người xung quanh, thông cảm với hoàn cảnh của họ, và biết chia sẻ những ưu tư của họ. Trước đây, Đức Hồng Y Nguyễn Văn Thuận đã được Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II bổ nhiệm dẫn đầu Ủy ban Công lý và hòa bình của Tòa Thánh, có lẽ cũng vì ĐHY đã hội được những điều kiện đó và còn hơn thế nữa.
Sáng nay, tôi chứng kiến người anh em trong Hội dòng được bổ nhiệm vào mục vụ này dâng lễ, và đã làm tôi suy nghĩ. Cha X. năm nay khoảng tuổi trung niên. Có thêm một linh mục khác, năm nay 75 tuổi cùng đồng tế với ngài. Trong thánh lễ, đến lúc công bố tin mừng, công việc thường được các chủ tế giao cho vị đồng tế, thì cha X. đã kiêm hẳn.
Tuy nhiên, đến phần rước lễ, sau khi cha X. rước mình và máu xong, ngài đã tự động trở về ghế ngồi. Vị đồng tế già lúc ấy mới hiểu rằng, mình được giao trách nhiệm cho giáo dân rước lễ. Làm việc này xong, ngài trở lại bàn thánh thì thấy trên bàn, những vật dùng vẫn còn nguyên xi không có ai dọn dẹp (vì lễ ngày thường nên không có người giúp lễ). Thế là một mình ngài lủi thủi thu dọn khăn lễ, chén thánh, dĩa thánh.... Trong khi đó, vị chủ tế trẻ hơn ngồi thanh thản một mình ở ghế để 'cầu nguyện'. Giáo dân ngồi chờ khá lâu mọi việc mới hoàn tất và thánh lễ có thể tiếp tục.
Hình ảnh vị chủ tế trẻ ngồi 'cầu nguyện' để cho vị đồng tế già phải chuẩn bị bàn thánh, cho rước lễ, rồi dọn dẹp bàn thánh đã làm cho việc tham dự lễ của tôi hôm nay hoàn toàn bị chia phối. Tôi liên tưởng đến hình ảnh một ông quan đang ngồi để được hầu hạ.
Dĩ nhiên, đây không phải là sự việc duy nhất làm tôi suy nghĩ. Hơn một tháng qua, sống trong cộng đoàn với nhà truyền giáo này, tôi đã chứng kiến một điều khá bất ổn.. Mỗi tối, cộng đoàn có bữa ăn chung. Chúng tôi có một người nấu ăn, nhưng việc dọn dẹp, rửa bát thì phải tự lo liệu với mục đích củng cố tinh thần cộng đoàn, và vì đây là một công việc không khó khăn gì. Khi bữa ăn kết thúc, các cha già lần lượt về phòng để nghĩ ngơi. Tuy nhiên, mỗi ngày đều có một vài cha đã già yếu, đi lom khom cứ nán ở lại để giúp những người trẻ hơn rửa chén. Nhiều khi chúng tôi phải "đuổi" các ngài đi không cho giúp nữa.
Tuy nhiên, cha X. mỗi ngày, lúc dùng bữa xong, đều thản nhiên để cho những người ngồi chung cùng bàn của mình dọn dĩa mình xuống bếp, rồi ngài thản nhiên đi về phòng xuyên qua đường bếp, nơi những ai còn khoẻ mạnh như ngài đang phụ giúp công việc làm vệ sinh.
Thiết nghĩ, công lý và hoà bình là một trách nhiệm vô cùng quan trọng. Phải chăng để thi hành công việc tốt, người đảm trách không chỉ phải biết làm việc lớn, nhưng còn phải ý tứ trong việc nhỏ? Trong Tin Mừng, người chủ đã giao cho các đầy tớ công việc lớn sau khi ông ta đã thử thách và nhận thấy họ trung thành trong những việc nhỏ. Đây là một phương pháp tốt để giúp những người lãnh đạo bố trí nhân sự. Nếu không thì nguy cơ đưa người không thích hợp vào những vị trí quan trọng là rất cao. Có lẽ nếu chúng ta có hoài bão làm việc lớn cho Giáo hội, cho xã hội, thì chúng ta nên bắt đầu với những công việc rất tầm thường mà chúng ta phải thực hiện trong cuộc sống hằng ngày.
Công lý và hoà bình bắt đầu với việc chia sẻ trách nhiệm ngay trong môi trường sống của mình một cách hợp lý và thiện chí. Nếu chúng tai ai cũng ý tứ về công lý và hoà bình trong những vấn đề nho nhỏ, thì có lẽ sự bất công lớn trong xã hội cũng sẽ được hạn chế rất nhiều. Thiết nghĩ, nhiều sự bất công nho nhỏ góp lại thành một sự bất công lớn. Nhiều cuộc xung đột nho nhỏ góp lại thành một chiến tranh lớn.
Epping, NSW ngày 21.11.2006
Thăm cha già

Tôi đang ngồi lướt mạng để dò tin tức về cuộc họp thượng đỉnh APEC tại Việt Nam thì một cha đàn anh đến rủ đi thăm bệnh nhận. Tôi đưa mắt khỏi màn hình hỏi: - Bệnh nhân nào vậy?
Cha trả lời:
- Cha Tom đang hồi phục sau cuộc mổ. Có Cha M. đi chung nữa. (Cha M. cũng đã về hưu, năm nay ngài 70 tuổi).
- OK. Anh đợi em 10 phút nhé.
Thế là ba cha con leo lên xe tìm đến bệnh viện. Ba người đều ba lứa tuổi khác nhau. Tôi thì linh mục trẻ mới ra lò. Cha H. (người Việt) thì chịu chức được 8 năm, tuổi xồm xồm. Còn cha M. người Úc thì thuộc loại kỳ cựu. Thế nhưng trong hội dòng, chúng tôi đều có thể nói là ba anh em với nhau.
Đến bệnh viện, chúng tôi lại gặp thêm một người anh em nữa cũng đã một mình đến thăm cha Tom. Khi chúng tôi đến thì y tá mới vừa đưa ngài về phòng. Thấy chúng tôi, cha vui hẳn lên. Chúng tôi cũng thấy ngài khỏe hơn trước nhiều, tinh thần lẫn thể xác.
Cha H. thì giúp cha Tom lên giường nằm và đặt gối cho ngài. Cha M. thì mở tủ để lấy áo quần dơ đưa về giặt. Cha Th. và tôi đứng kề giường ngài, hỏi chuyện từ tốn vì sợ ngài cảm thấy khó chịu khi có đông người trong phòng.
Một y sĩ bước vào phòng để kiểm tra hồ sơ thấy chúng tôi liền bảo:
- Bác này thật là 'nổi tiếng'. Ngày nào cũng có người đến thăm.
Sự ngạc nhiện của anh chàng y sĩ là có cơ sở. Chính tôi đã từng làm tuyên úy trong bệnh viện tại Hoa Kỳ, và đã chứng kiến rất nhiều trường hợp các bệnh nhân già phải nằm trong bệnh viện ngày nay qua ngày khác mà không thấy một bóng nào của người thân. Vì thế họ rất vui khi có một vị tu sĩ đến thăm viếng và trò chuyện với họ. Tuy nhiên trong cuộc nói chuyện thì tôi luôn được nghe những câu chuyện rất là thương tâm về mối quan hệ sứt mẻ trong gia đình.
Nghe lời nói của anh y sĩ, chúng tôi không nói gì, chỉ mỉm cười. Có lẽ anh ta không biết chúng tôi là "anh em" với nhau, mặc dầu người thì Úc, người thì Việt. Trong dòng khi có người có bệnh nghiêm trọng phải đi bệnh viện hay bác sĩ thì luôn có người giúp đỡ và tới thăm viếng. Cách đây vài tuần, tôi bị viêm cổ họng, nhưng không thể tự đi bác sỹ được vì tôi không biết đường thì một sư huynh năm nay tuổi đã ngoài 60 đã dẫn tôi đi.
Các linh mục và tu sĩ khi trở về già thường dễ bị neo đơn. Sau một đời làm phục vụ giáo hội, nhìn qua lại chỉ thấy một mình chơ vơ. Nhưng trong dòng thì có phần an ủi hơn vì bên cạnh các ngài còn có những người khác để có một cộng đồng tinh thần. Như vậy thì những ngày tháng cuối đời sẽ không thấy đơn độc. Đời sống cộng đồng có nhiều điều phức tạp, nhưng cũng mang lại cho mình rất nhiều niềm vui. Cộng đồng là một chỗ tựa khá bền vững nếu trong cộng đoàn, mình cũng không quên góp phần để xây dựng nó cho tốt đẹp. Đó là một trong những lý do tại sao tôi đã chọn con đường tu dòng thay vì tu triều. Hy vọng sau này, khi già yếu, bên cạnh tôi vẫn có những người an ủi và nâng đỡ như một người anh em.
Epping, NSW ngày 17.11.2006
Subscribe to:
Posts (Atom)













