Đi U




Chiều qua khi dạy tiếng Anh xong thì mình mượn xe của thầy Ron đi Udon Thani để làm lễ tiếng Việt. Đây là thánh lễ hàng tháng mà mình làm cho những người Việt ở thành phố này. Mình còn dẫn thêm Bình, Thắng, Tăng và Tuấn cùng đi theo.


Thánh lễ hàng tháng này lúc nào cũng là một dịp rất vui đối với mình và đối với các bạn trẻ Việt Nam đang lao động trên đất Thái. Và ngay cả các cô các bác Việt Kiều Thái cũng nô nức hẳn lên vì có một không khí rất khác thường, rất Việt Nam trong thánh lễ.


Mỗi lần có lễ là mình chuẩn bị bài hát, chuẩn bị bài giảng. Mình đến sớm để tập hát cho cộng đoàn. Trong khi mình đang tập hát thì cha John giải tội. Còn các cô bác Việt Kiều thì lúc nào cũng chuẩn bị những món ăn ngon miệng để đãi cộng đoàn sau lễ.


Tối qua vì là lễ kính thánh Phêrô và Phaolô nên hình như không khí có phần nhộn nhịp hơn thường. Các cô mang tới nhiều thức ăn hơn thường lệ. Trong phần dâng lễ thì giáo dân còn mang đến nhà thờ cúng những giỏ trái cây và những đồ dùng khác nhiều hơn thường. Số người xin lễ cũng nhiều hơn thường.


Phải nói trong những người giáo dân ở Udon có một bác tên Thảo là không có dịp nào mình đến mà không có gì tặng mình. Ngoài một phong bì xin lễ, bác còn tặng mình thêm tiền để tiêu sài. Rồi không chỉ tiền, khi thì cô kho cho mình con cá, khi thì tặng thùng bánh kéo, khi thì giỏ trái cây. Mình không hiểu mình làm gì để được cô quan tâm đến thế, nhưng đối với mình đó là một hồng ân thật quý giá mà mình lãnh nhận được từ cô.


Tối hôm qua, có vài giáo dân đến nói với mình: - Nghe nói cha đang cần mua đàn organ, nên chúng con muốn giúp cha ít tiền để làm việc này.


Mình thật bất ngờ khi họ tự tìm đến mình để biếu tiền. Nhưng mình đã thành thật trả lời với họ rằng: - Con thực sự cám ơn tấm lòng của cô chú. Nhưng vừa mới tối qua con nhận được tin từ Bangkok là có một người cúng cho nhà thờ một cây đàn organ cũ. Tuần này con sẽ đi Bangkok để xem nó như thế nào và tìm cách để gởi nó về Nong Bua Lamphu. Vì vậy nên bây giờ con không dám nhận số tiền này. Nếu cây đàn đấy sài được thì con sẽ không có nhu cầu mua nữa. Cho nên con không muốn nhận tiền rồi không làm theo ý muốn của cô chú thì sẽ không tốt. Hay là cô chú cứ giữ đó đã. Sau này con đi xem đàn, nếu vẫn thấy có nhu cầu mua đàn mới, thì con sẽ tìm đến cô chú thêm một lần nữa.


Sau thánh lễ thì các bạn đua nhau chụp hình rất nhiều vì mình có đem máy chụp hình đi theo. Một giáo dân tên là bác Đàm mời mình về nhà ăn món....."cây còn". Mình dẫn mấy em từ NBL đi theo mình về nhà bác Đàm dùng bữa ăn đặc sản Việt Nam này. Trong buổi tiệc gia đình ấy, chú Ninh, một người mà bác Đàm đang hướng dẫn nổi máu văn nghệ nên đã hát hai ba bài liên tục về Hà Tỉnh cho mọi người nghe. Con gái chú cũng hát bài "Giận mà thương". Còn vợ chú thì cũng ngẩu hứng cất lên vài câu hò.


Bác Đàm cũng không thua ai. Bác vào phòng lấy ra hai cây đàn, một cây violin và một cây mandolin và một tập nhạc tiền chiến. Mặc dầu bác sinh ra ở Lào và sau đó di cư sang Thái, nhưng bác rất thích nhạc tiền chiến.


Câu chuyện rất vui, nhưng lúc đó cũng đã gần 10 giờ tối. Ngày mai các em phải thức dậy làm việc từ 4 giờ sáng. Mình cũng phải làm lễ sớm nên không dám ở lại lâu. Từ Udon Thani về tới Nong Bua Lamphu lái xe cũng mất một tiếng đồng hồ. Thế là phải hẹn bác Đàm một dịp khác. Mình hứa với bác lần sau sẽ đến hát những bài nhạc tiền chiến mà mình biết để cho bác kéo đàn violin. Bác nói ở đây không ai biết những bài hát này.
Mỗi chuyến đi làm lễ là mỗi kỷ niệm rất dễ thương trong ký ức của mình. Đến đây mình thấy rằng có tình người thực sự và công việc mình thật ý nghĩa.
Nong Bua Lamphu, ngày 30.6.2008


Vui vì mệt


Có khi người mệt lã vì những công việc phải làm trong giáo xứ, nhưng niềm vui khi được thi hành mục vụ của mình giúp cho mình sẵn sàng chấp nhận sự mệt nhọc ấy. Nhưng thực ra thì sự mệt nhọc cũng chỉ chính yếu rơi vào những ngày cuối tuần khi có sự "ba tua lùa lại một".

Sáng nay vừa bước ra khỏi giường thì phải lật đật đi chợ để mua hoa và những đồ cần thiết cho giáo xứ. Mua hoa về giao lại cho các seour cắm rồi ăn sáng và chuẩn bị cho việc dạy tiếng Anh cho bọn học sinh lớp 11/12.

Dạy tới 12 giờ thì mình nghĩ. Trở về nhà xứ, mình hâm cơm lên ăn với cá kho. Cá này mình không phải tự kho lấy mà Bình kho cho mình từ hai hôm trước. Cá mình mua từ ao cá của thầy Damien. Thầy Damien có một số ao cá trên rẩy được chăm sóc bởi người bị nhiễm HIV. Nhưng việc nuôi cá đang vất vả vì thức ăn của cá dạo nay mắc quá. Nuôi cá không thấy lời. Thấy vậy mình cũng muốn mua để ủng hộ thầy. Vả lại mình cũng rất thích ăn cá, chỉ tội không biết nấu.

Mình ăn cơm trưa xong thì đã 12h30. Mình có thói quen ngủ trưa nên ăn xong cảm thấy rất buồn ngủ. Nhưng hôm nay 1h có người đến học giáo lý tân tòng nên mình không thể lên giường như thường lễ. Mình ngồi trên chiếc ghế da trong phòng khách nhắm mắt lại để nghỉ ngơi.

Vừa đúng 1h thì những người học giáo lý tân tòng đến. Đó là một gia đình bốn người - Chị Somphet và đứa con gái, cô em cũng đã lớn tuổi, và một người thanh niên mà họ nói là cháu. Đây là những người tuần trước đến xin học giáo lý tân tòng và tuần này chính thức bắt đầu.

Vì là lần đầu tiên nên mình tạo điều kiện cho họ chia sẻ về kinh nghiệm sống đạo của họ trước đây, cũng như đời sống tâm linh, và những ý niệm về thượng đế mà họ đã từng có. Tất cả đều lớn lên trong môi trường Phật giáo và có những kinh nghiệm sâu sắc với tôn giáo này. Vì thế mình thấy cần thiết giúp họ nhìn lại quá khứ của chính họ và giúp cho họ nói lên những cảm nhận về tôn giáo của cha mẹ ông bà của họ.

Thoạt đầu họ cũng ngại khi nghe nói sẽ chia sẻ, nhưng từ thái đội thoải mái và những lời trấn an của mình, từ từ họ đã không còn ngại nữa. Ngay cả bé gái cũng nói lên những suy nghĩ của mình.

Đây là lần đầu tiên mình dạy giáo lý tân tòng, mà phải dạy bằng tiếng Thái nữa. Nên chắc chắn mình sẽ phải mày mò tìm kiếm phương pháp cho phù hợp. Tuy nhiên mình cảm thấy rất hứng thú với kinh nghiệm mới này. Mình tin chắc đây sẽ là một cuộc hành trình rất có ý nghĩa cho đời sống mục vụ cũng như đời sống tâm linh của chính mình.

Mình kết thúc buổi dạy giáo lý tân tòng lúc 3 giờ. Đó cũng chính là lúc một tố bạn trẻ đến học Anh văn xuất chiều. Bình thường mình sẽ ra quan sát lớp giáo lý và sinh hoạt cho các em mồ côi bị nhiễm HIV. Nhưng hôm nay mình bận dạy học nên không thể ra được. Rất may cô Mem rất nhiệt tình và tận tụy trong công việc dạy dỗ nên mình cũng không có gì đáng ngại.

Mình đang dạy học thì nhận được một tin vui từ cô Oy ở Bangkok. Cô Oy báo là có một người giáo dân ở Bangkok đã cúng cho mình một cây đàn organ điện. Tuy là đàn cũ, nhưng được bảo quản rất tốt. Mình chỉ việc tìm cách đưa đàn lên Nong Bua Lamphu là xong. Tuần tới mình sẽ đi Bangkok để nhận cây đàn này. Nếu quả thật là một cây đàn tốt thì là một hồng ân rất lớn mà Chúa đã ban cho mình vì việc quyên góp đủ 50,000 baht để mua một cây đàn organ cũng không phải là chuyện đơn giản trong giáo xứ nhỏ bé của mình.

Mình dạy đến 5h thì báo với bọn học sinh là chấm dứt. Nhưng bọn nó lại đưa ra một cuốn sách bài tập hỏi: - Cha còn giờ rảnh không?

- Cần gì vậy? - Mình hỏi lại.

- Tụi con có bài tập tiếng Anh khó. Nhờ cha giúp được không?

6 giờ chiều mới làm lễ nên mình vẫn còn giờ.

- Được rồi, chúng ta học thêm 45 phút nữa. Sau đó cha phải đi làm lễ. Nếu ta làm không xong thì chiều mai đến học sớm hơn một giờ rồi cha giúp thêm.

Làm lễ xong thì người đã mệt lắm. May là lúc chiều Bình có qua giúp mình dọn dẹp nhà cửa và xào cho mình một dĩa thịt gà. Thế là có cơm ăn.

Tối nay trời mưa. Mình lấy xe thầy Ron chở Bình về nhà trọ. Mình quay lại nhà xứ, tắm rửa, và ôn lại những gì đã làm trong ngày. Người vẫn mệt. Dạy học từ sáng đến tối, mình có cảm giác như không muốn mở miệng ra để nói bất cứ một câu gì. Nhưng ở một mình ở đây, có muốn nói cũng không biết nói với ai. Thỉnh thoảng có người tới thăm hỏi: - Cha ở một mình vậy không buồn hả?

Mình trả lời: - Không hề buồn. Vì sự yên tỉnh, một mình, đối với một người tu, là điều rất cần thiết. Nếu không có những giây phút đó thì không thể nào hồi phục được sau những giờ làm việc mệt nhọc.

Mệt thật đấy. Nhưng trong lòng mình tràn ngập niềm vui vì mình thấy rằng Chúa ban cho mình thật nhiều ơn phù trợ trong những ngày đầu với công việc mục vụ của mình. Mình cảm ơn Ngài vì Ngài ban tặng cho mình cái mệt này, mệt vì phục vụ Ngài, vì phục vụ tha nhân. Đó là một cái mệt rất có ý nghĩa.

Nong Bua Lamphu, ngày 28.6.2008

Sức dầu bệnh nhân AIDS


Trong trung tâm Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp bây giờ có một bệnh nhân AIDS đang ở giai đoạn cuối của cuộc đời. Đó là một người đàn ông tên Nói. Thân hình bây giờ chỉ là nắm xương bọc da. Anh nằm co ro trên chiếc giường trong phòng ICU của trung tâm, đau quằn quại vì bị căn bệnh AIDS hành hạ. Chỉ nhút nhít đôi chút anh cũng chịu không nổi.

Những tuần qua, biết mình không còn bao nhiêu ngày, Nói muốn được về nhà để được ở bên cạnh những người thân yêu trong giây phút cuối đời của mình. Nhưng đó là một ước nguyện không được đáp ứng vì gia đình của Nói không chấp nhận cho anh ở nhà vì họ sợ và không chấp nhận căn bệnh của anh. Hoàn cảnh của Nói cũng không ngoại lệ. Không ít gia đình từ bỏ người thân của mình sau khi phát hiện họ đã bị nhiễm HIV.

Thế là Nói đành phải ở lại trung tâm để chờ chết, có lẻ trong vòng hôm nay hoặc hôm mai. Sáng nay thầy Damien gọi điện thoại nhờ mình qua để sức dầu cũng như rửa tội cho anh. Mình mới đến giáo xứ nên chưa có đầy đủ các sách nghi thức bằng tiếng Thái, nên đi sức dầu cho anh mình phải làm bằng hai thứ tiếng - tiếng Thái và tiếng Việt. Các nghi thức bằng tiếng Việt thì mình đã có đầy đủ.

Trong phòng bệnh nhân có sự hiện diện của thầy Damien và cô Patawan, là một nhân viên của TT. Mình định mời các bệnh nhân khác vào tham dự nghi thức, nhưng rồi đánh đo không biết có nên làm hay không. Cuối cùng mình quyết định để sau này tham khảo ý kiến của những người khác cũng như dò hỏi suy nghĩ của các bệnh nhân trước. Trong suy nghĩ của mình, việc để cho các bệnh nhân khác chứng kiến nghi thức sức dầu và rửa tội cũng là một điều có ý nghĩa vì qua các bí tích đó, chúng ta sẽ thấy được tình yêu nhân hậu mà Thiên Chúa dành cho mỗi người chúng ta. Và chúng ta có thể đương đầu với cái chết trước mắt trong niềm hy vọng hơn.

Tuy nhiên, mình cũng e ngại các bệnh nhân sẽ cảm thấy buồn lòng khi chứng kiến cảnh người cùng cảnh ngộ phải đau đớn và ốm yếu như thế nào. Đó có thể tác động vào họ một cách tiêu cực làm cho họ bi quan với căn bệnh của mình.

Vì mình mới bước vào mục vụ này, chưa hiểu hết những suy nghĩ của bệnh nhân, nên có lẻ mình sẽ cần thời gian để có cách thức và đường hướng tốt hơn trong việc thi hành công việc mục vụ rất quan trọng này.

Nong Bua Lamphu, ngày 25.6.2008