Xây dựng mối quan hệ

Những khuôn mặt trong địa phận, đặc biệt những bậc có chức quyền thoạt đầu đã làm cho mình có cảm giác e ngại lắm. Nhưng gặp nhau nhiều lần rồi xa lạ cũng trở nên quen thuộc và cởi mở. Sau mỗi lần gặp gỡ, cho dù đó là các cuộc họp, ngày lễ mừng quan thầy của giáo xứ, hay là lễ đám tang, mình lại thấy như gần gũi với các ngài hơn. Giờ đây mình có thể ngồi cùng bàn nói chuyện đùa với các bậc đàn anh mà cảm thấy khá tự nhiên. Việc xây dựng mối quan hệ với các cha dường như đang thay đổi dần dần theo chiều hướng thân thiện hơn. Ít nhất là giờ đây, sau những ngay ở với cha Wichai mình cảm thấy ngài có thể là một điểm tựa khá tốt cho mình vì ngài không chỉ cởi mở mà cũng là một người có tiếng nói trong ban điều hành giáo phận.

Sáng hôm kia, ngồi uống cà phê với ngài, mình chia sẻ một chút về những trăn trở trong thời gian đang tìm cho mình một việc làm vừa đáp ứng nhu cầu của giáo phận nhưng vừa phù hợp với khả năng và sở thích của mình. Cha Wichai tỏ ra ủng hộ những gì mình đang suy nghĩ và còn đưa ra một vài ý kiến để giúp vạch hướng cụ thể hơn. Buổi chia sẻ với ngài làm mình phấn khởi thêm rất nhiều vì lần đầu tiên mình có cảm giác như mình có thể bắt đầu đưa ra một chương trình, hoặc ít nhất là một yêu cầu đến với Đức Cha và hội đồng quản trị như một hướng đi cho việc mục vụ trong giáo phận. Tuy nhiên, kết quả như thế nào còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố mà có lẽ mình là người ít được rõ nhất vì là một người mới đến, lạ nước lạ cái, và chưa biết gì về đường hướng làm việc, hoặc quyết định trong giáo phận. Chính vì thế mình chỉ biết cầu xin sự soi sáng của Chúa là động lực thúc đẩy những gì Ngài muốn được xảy ra với mình để những gì mình làm ở đây tốt đẹp trước mắt Ngài.

Trong những ngày đến làm lễ ở nhà cha Miếu, mình cũng đã gặp được Seour Dòng Mến Thánh Giá, là hiệu trưởng của trường học tại Udon Thani. Seour mời mình đến thăm trường học, nếu được thì làm lễ cho các seour và các học sinh trong trường (đây là nơi cha Miếu đang làm mỗi sáng), và có thể dạy học trong trường. Đó chính là một trong những điều mình đã có ý định muốn làm khi đến Udon Thani, nhưng trong hai tuần ở đây, mình chưa có dịp đến thăm trường của Seour. Còn trường St. Mary do các seour Dòng Salesian đảm trách thì tỏ ra không mặn mà lắm đối với việc nhận mình vào dạy nên mình đã bỏ ý định đi dạy học ở đây. Đối với trường Don Bosco mình cũng chưa có dịp làm quen. Nhưng qua vài cuộc gặp gỡ với cha hiệu trưởng, mặc dầu mình không có nói gì về việc xin vào dạy, mình cũng có cảm giác như việc đi dạy ở đây không khả thi. Từ khi đến Udon Thani, một trong những điều mình nghĩ sẽ làm nhưng chưa làm được đó là dạy học. Nhiều điều không như dự định ban đầu, và đó là một điều làm cho mình cảm thấy phần nào hụt hẫng khi bước chân vào giáo phận.

Nhưng mình vẫn nghĩ rằng, thời gian, kinh nghiệm, nỗ lực học hỏi, tìm hiểu, và xây dựng mối quan hệ sẽ giúp tìm cho mình một con đường mục vụ thích hợp. Chưa hẳn những gì mình suy nghĩ lúc đầu là điều tốt nhất. Kinh nghiệm cá nhân đã cho thấy, nhiều khi những điều tốt đẹp nhất đến với mình là những gì hoàn toàn nằm ngoài dự định. Nó đến một cách tình cờ, nhưng lại trở nên điều hợp lý và mang lại cho mình nhiều hạnh phúc nhất. Vì thế mình luôn sẵn sàng để đón nhận điều bất ngờ khi nó xuất hiện trong đời sống của mình.

Ban Dung, ngày 31.1.2008

Đám tang ở Thái Lan

Ông cố cha Miếu qua đời, tối nào cũng có đọc kinh và làm lễ ở nhà không khác gì truyền thống ở Việt Nam. Quang tài được đặt tại nhà, con đường trước nhà bị chiếm để dựng lều, đặt bàn ghế cho khách đến ngồi. Từ Chúa Nhật đến nay, tối nào mình cũng đến để tham dự thánh lễ cùng đông đảo các cha và các seour. Giáo dân đến cũng rất đông. Các chú trong tiểu chủng viện cũng ngồi xe hơn 100 cây số để đến tham dự thánh lễ mỗi tối. Lễ xong thì dọn thức ăn cho khách ăn cũng như ở Việt Nam vậy. Tuy nhiên, trên bàn thì không có những dĩa dưa để cắn như ta thường quen thấy ở quê nhà.

Không khí trong nhà giống như có tiệc vui hơn là có đám tang. Văn hóa Thái Lan, khác với người Việt Nam có lẽ ở chỗ này. Vì không có việc để tang chế nên sự buồn sầu có vẽ không tỏ lộ ra bên ngoài nhiều. Những ngày qua mình chưa thấy ai trong nhà khóc. Mình có hỏi cha Wichai ở Thái Lan đám tang người ta có khóc nhiều không thì ngài bảo cũng không nhiều lắm, đặc biệt khi người chết đã lớn tuổi. Người ta chỉ khóc nhiều trong những trường hợp như tai nạn xảy ra với người còn trẻ.

Trưa mai lúc 1 giờ sẽ có lễ đám tang tại nhà thờ và sau đó là nghi thức chôn cất tại nghĩa trang. Đáng ra Đức Giám Mục sẽ cử hành thánh lễ nhưng tại vì ngài mất giọng từ cả tuần nay nên sẽ không làm được. Cha Pattana sẽ thay thế. Cha Gowit ở nhà thờ chánh tòa là cha xứ của cha Miếu cũng không đến tham dự được vì ở nhà thờ chánh tòa có lễ đám tang cùng giờ. Nhưng chắc chắn thánh lễ sẽ diễn ra rất long trọng vì là lễ đám ta của thân phụ của một vị linh mục.

Tối qua sau lễ mình ngồi trò chuyện với mấy đứa trẻ trong xóm. Tụi nó bảo đây là lễ đám tang lớn nhất trong làng mà nó từng thấy. Tối nào bọn nó cũng đến đọc kinh và được cho ăn, vì ở nhà cũng chẳng có gì để ăn.

Mình ở đây với cha Wichai được hơn 3 ngày rồi. Cha để cho mình tự do thoải mái. Ngoài việc làm lễ sáng, mình không còn trách nhiệm gì nên đem sách lễ ra tập đọc. Buổi sáng mình lấy chiếc xe máy của bà giúp việc trong nhà xứ chạy ra tiệm internet để đọc tin tức về những gì đang xảy ra tại Hà Nội xung quanh việc giáo hội đòi lại đất mà nhà nước tịch thu và sử dụng bất hợp pháp. Mình rất khâm phục tinh thần của người giáo dân cũng như lớp linh mục tu sĩ ở quê nhà. Mình tin rằng với niềm tin vững chắc qua việc cầu nguyện kiên trì của những người giáo dân thì không có mãnh lực sấu xa nào có thể tiêu diệt họ được.

Mấy ngày nay có một tin tức đáng buồn khác là có một nhóm bạn trẻ người Nghệ An, Hà Tỉnh, và Vinh lao động tại Thái Lan, trên đường về Việt Nam ăn Tết với gia đình thì bị đắm thuyền khi qua sông Mekong ở ranh giới Thái - Lào. Trên chiếc thuyền chân vịt có đến 23 người và nhiều đồ đạc mà các bạn trẻ đã mua đem về nhà. Số người đông quá nên chiếc thuyền đã bị chìm trên sông. Mười mấy người bị nước cuốn đi, và nhiều người chưa tìm ra xác.

Những ngày này có rất nhiều bạn trẻ đang về quê ăn Tết. Các bạn ở Thái Lan bất hợp pháp nên việc tìm về nhà cũng phải làm một cách chui chúc như thế. Chính điều này đã tạo nên sự nguy hiểm khi họ đã thuê một chiếc thuyền để vượt ranh giới trong đêm, để rồi mang họa vào thân. Sự cố này làm cho mình cảm thấy rằng mình có một vai trò nào đó đối với các bạn trẻ di dân khi được đưa đến đất nước này để làm việc. Phải chăng đây là một sự kiện giúp cho mình vạch ra một hướng đi cho công việc tương lai? Mình cầu xin Chúa tiếp tục hướng dẫn và soi sáng cho mình hầu biết được sứ vụ của mình ở đất nước Thái này là gì?

Ban Dung, ngày 29.01.2008

Lần đầu làm lễ tiếng Thái

Sáng nay một biến cố lịch sử đã xảy ra trong đời sống truyền giáo của mình, đó là mình đã làm một thánh lễ tiếng Thái từ đầu đến cuối ở một ngôi nhà thờ nhỏ tại Ban Đung. Số giáo dân tham dự lễ trong ngôi nhà thờ quê chỉ vỏn vẹn 20 người, kể cả hai chủng sinh đến giúp đánh đàn và hát trong thánh lễ, và cha Wichai là người đồng tế với mình.

Còn giáo dân tham dự lễ thì có những cụ già, một số người trung niên, vài người trẻ, và năm sáu đứa con nít. Trước lễ bắt đầu, mình cầu xin Chúa giúp sức cho mình làm được thánh lễ cho xuôi chảy, đừng đọc sai và vấp lỗi quá nhiều. Có lẽ Chúa Thánh Thần cũng đã phù trợ mình vì thánh lễ diễn ra khá tốt đẹp. Mình giảng bài giảng tiếng Thái đã soạn mà không nhìn vào giấy. Dĩ nhiên phần này có những chỗ vấp, nhưng không đến nỗi trầm trọng. Còn các phần lễ thì cũng có những lúc thiếu xuôi chảy, phát âm bị lớ, nhưng cuối cùng mình cũng được cái “thumbs up” từ cha Wichai để khuyến khích mình có thêm tinh thần để làm hoàn chỉnh hơn.

Trên đường về, cha Wichai nhận xét:

- Cha làm lễ đọc rõ hơn cha Luis.

Lời nhận xét của ngài làm mình vừa mừng vừa lo. Mừng là vì cha Luis làm việc ở Thái Lan hơn 5 năm rồi, trong khi mình chỉ đến Thái Lan chưa đầy chín tháng. Nhưng lo là vì cha Luis là người Tây trong khi mình là người Việt Nam. Người Tây sẽ không giỏi lắm trong việc học các ngôn ngữ đòi hỏi phải đọc các dấu cao thấp như tiếng Thái. Dù sao đi nữa thì mình đã quen với việc đọc có dấu nên phải phát âm tốt hơn người Tây. Sau phút giây lo lắng, mình cũng tự nhủ. Thực ra mình có khả năng đọc rõ và tốt hơn nếu mình tiếp tục thực tập và chỉnh sửa. Quan trọng là bình tỉnh và từ tốn trong việc đọc và phát âm. Sự mất bình tỉnh chính là nguyên do làm cho mình phát âm lớ đi, khác với khi mình tự đọc một mình trong phòng ngủ.

Con đường đến sự suôn sẻ, trau chuốt vẫn còn dài trước mắt. Nhưng vạn sự khởi đầu nan. Mình đã bước qua cái chướng ngại lớn nhất là “cái lần thứ nhất”. Một khi đã có lần thứ nhất, thì lần thứ hai sẽ không còn là một điều đáng ngại như trước. Và rồi sẽ có lần thứ ba, thứ tư, và lần thứ 100. Đến khi đó, những lo ngại sẽ không còn tồn tại, chỉ còn việc làm sao để mỗi thánh lễ, những bài giảng mà mình soạn là những món ăn tâm linh có giá trị thực sự cho những người đến tham dự thánh lễ. Và đó là điều mà mình không thể lãng quên được, cho dù đã làm lễ mười ngàn lần.

Ban Dung, ngày 27.1.2008