Trục trặc nho nhỏ


Hôm nay tôi đến lãnh sứ quán Thái Lan tại thành phố Sydney làm visa để đi sang nước này. Tôi mang theo một lá thư giới thiệu từ Đức Giám Mục tại Thái Lan. Thư viết hoàn toàn bằng tiếng Thái tôi không đọc được một chữ, nhưng tôi biết đó là thư trình bày rằng tôi sẽ qua Thái Lan và cộng tác với Giáo hội địa phương.

Tôi xin làm visa để ở Thái Lan một năm, rồi sau đó gia hạn lại. Tuy nhiên, nhân viên tại lãnh sứ quán đã không chấp thuận, bảo rằng tôi không có đầy đủ giấy tờ để được cấp visa 1 năm. Thư giới thiệu của ĐGM không xác định rõ ràng thời gian tôi sẽ ở Thái Lan. Cũng chẳng có một hợp đồng nào cụ thể về công tác tại nước này. Họ yêu cầu tôi xin visa 3 tháng, rồi sau khi qua Thái Lan làm đơn xin ở lại lâu hơn. Trong vòng một tuần nữa họ sẽ cấp visa cho tôi nếu không có gì cản trở.

Gặp trục trặc trong vấn đề visa, nhưng tôi không mấy lo lắng. Đến bây giờ một điều tôi đã nhận ra là chỉ nên lo ngại khi mọi chuyện xem quá êm xuôi. Còn chuyện ngoài ý muốn xảy ra dường như là điều hiển nhiên.

Trong cuộc sống, thường những chuyện xảy ra ngoài dự định là những cái làm cho đời sống mình bị xáo trộn. Nhưng chính sự xáo trộn ấy lại trở nên những kinh nghiệm rất quý giá, và nhiều khi nó là sự bắt đầu cho một trật tự mới tuyệt vời hơn và kỳ lạ hơn. Tuy nhiên, khi công việc đang bị đảo lộn thì không mấy ai nhận ra điều này. Mình chỉ cảm thấy vô cùng bực bội vì những gì nằm trong chương trình không diễn ra như ý muốn.

Nhưng thời gian sau, nhìn lại những gì đã xảy ra thì mình mới ý thức được rằng sự bất ngờ, ngẫu nhiên, và xáo trộn đó chính là biểu hiện của sự quan phòng mà chỉ có thể bắt nguồn từ Thiên Chúa. Sự sắp đặt của Chúa còn 'siêu' hơn những gì tự mình đã tính toán và lên chương trình rất kỹ lưởng. Nếu chương trình của mình đã diễn ra như ý muốn thì có lẽ đời sống của mình sẽ không thú vị và phong phú như bây giờ. Trải qua một vài kinh nghiệm cá nhân, tôi cảm nhận được sự hiện diện và bàn tay của Chúa trong đời sống tôi rất huyền nhiệm, vì thế giờ đây tôi cố tìm cách giữ được thái độ bình thản mỗi khi đối diện với những điều bất ngờ trong cuộc sống. Tôi cố nhìn vào vấn đề một cách lạc quan hơn để nhận ra khả năng nó sẽ mang lại cho tôi những gì còn tốt đẹp hơn cái mà tôi đang mong chờ.


Epping, NSW ngày 23.11.2006

Hòa mình chứ không hòa tan


Hôm nay tôi đọc được một bài trong tạp chí TIME cua Hoa Kỳ cho hay, các dòng nữ tu tại nước này đang trải qua một hiện tượng bất ngờ, đó là ơn gọi đi tu làm ma seour đang trên đà gia tăng. Xu hướng giảm ơn gọi đang trở ngược lại. Có hội dòng còn phải xây thêm nhà để có chỗ cho các thành viên mới vào ở. Tuổi của những ơn gọi mới này cũng trẻ hơn. Ngày càng có thêm nhiều sinh viên đại học tìm hiểu ơn gọi.


Có một nhận xét khác nữa là nhiều seour trẻ bây giờ ưa chuộng mặc tu phục, ngược lại với lớp các seour già đã loại trừ tu phục từ thời hậu Công đồng Vaticanô II. Các seour trẻ thích mặc tu phục như một lời tuyên bố và làm chứng về sự lựa chọn táo bạo mà họ đã làm trước những giá trị suy đồi của thế giới hiện đại.


Việc người trẻ bây giờ vào dòng, và chọn lựa những dòng mang phong thái "truyền thống" có lẽ cũng là một phản ảnh nói lên phản ứng của giới trẻ với sự rối loạn của thế giới ngày nay. Thế giới ngày càng phức tạp, và người trẻ ngày càng bị chao đảo giữa nhiều thứ hổn hợp, mâu thuẫn. Trở về với những gì gọi là "truyền thống" có thể là biện pháp mà người trẻ sử dụng để tự mình tìm lại sự quân bình trong đời sống. Không phải người trẻ nào cũng hài lòng với lối sống "thích gì làm nấy" được phổ biến và khuyến khích trong xã hội ngày nay.


Phương pháp khép mình lại để bảo vệ và duy trì sự sáng suốt của bản thân cũng là một điều cần thiết và tự nhiên để đối phó với những sức ép chung quanh. Nhìn lại mình, tôi thấy tôi không giống những bạn trẻ này. Tôi ra đường chẳng ai biết là linh mục hay tu sĩ. Tôi nhớ lần đầu tiên đi theo một ma seour ở Việt Nam đến thăm nơi hậu cai ma túy, những bạn trẻ nhìn ra cổng thấy tôi bước vào tưởng rằng tôi là thành viên mới gia nhập vì nhìn tướng tôi hơi bậm trợn.


Về trang phục, tôi ưa chuộng quần jeans hay khakhi và áo thun hay áo schemise giản dị khi ở nhà hoặc ra đường. Đi tham dự lễ lạt hay tiệc tùng, tôi mặc quần tây và áo schemise, thỉnh thoảng thêm áo veston và cravat.


Nhiều khi tôi nghĩ không biết mình cần phải làm gì để "tách" mình ra khỏi đám đông. Tại sao nhìn vào các linh mục hay tu sĩ khác thì người ta nhận ra ngay, còn nhìn tôi thì họ không thể? Tôi cũng không biết được bí quyết của những người đó là gì? Nhìn đạo đức hơn chăng? Lịch lãm hơn chăng? Chửng chạc hơn chăng? Lịch sự hơn chăng?


Thế rồi, nghĩ lại tôi thấy bình thản với phong cách riêng của mình. Tôi cố gắng làm sao có thể hòa đồng với xã hội và với những người trong môi trường sống của mình. Dù sao đi nữa thì tôi cũng là một thanh niên, một người trong xã hội, một người có bạn bè, có những sở thích giao tiếp, thể thao, ca nhac... Tuy nhiên, hòa đồng không có nghĩa phải hòa tan khiến cho mình mất đi bản sắc của một linh mục, một tu sĩ, và một nhà truyền giáo. Đó cũng là nguy cơ của những ông cha ông thầy mà người ta gán cho cái hiệu là "chịu chơi". Tìm được sự thăng bằng để "chơi" mà đừng có "chết" cũng không phải là chuyện đơn giản.


Chúa Giêsu cũng chịu chơi lắm nhỉ. Ngài đã xuống thế làm người, sống như con người, chia sẻ hoàn cảnh của con người, "ăn nhậu" với con người, nhưng sự thánh thiện và bản chất Thiên Chúa trong Ngài đã tồn tại một cách tuyết đối.


Epping, NSW ngày 22.11.2006

Tình huynh đệ


Tối hôm qua, tôi đi theo các cha Việt Nam trong dòng đến giáo xứ ở thành phố bên cạnh ăn tối với cha Th. và một số linh mục Việt Nam khác. Tất cả có khoảng 11 người. Cha triều có, cha dòng có. Có cha già, có cha trẻ, thậm chí còn có cha chịu chức sau tôi vài tháng nữa. Hóa ra tôi không phải là 'cha mới toanh' duy nhất, đó là cụm từ mà tôi đã nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần thời gian vừa qua.


Bữa ăn có thịt gà nướng, thịt trừu nướng, tôm hấp, salad, bánh mì, và rượu chát. Có bánh sinh nhật cho cha T. nữa vì hôm qua rơi đúng vào ngày sinh nhật 50 của ngài. Bữa ăn rất nhẹ nhàng thoải mái. Đa số các cha ở đó tôi mới gặp lần đầu tiên, nhưng đều thấy giãn dị và vui vẻ. Cha H. già nhất, bị đau thận, nhưng liên tục nói hài làm mọi người cười ồ lên. Cha Q. cùng dòng với tôi, vẫn với cái phong cách xuề xoà trong chiếc áo thun và cái quần 'lững'. Cha Th. là chủ nhà nên liên tục loay hoay với những món ăn và thức uống để đãi khách cho chu đáo. Cha L., mơi chịu chức là người duy nhất xuất hiện trong bộ đồ đen, tuy nhiên, cổ trắng đã được kéo ra.


Ngồi quanh hai chiếc bàn kề lại với nhau, các cha nói chuyện hài, nói chuyện chính trị, nói chuyện mục vụ, nọi chuyện tục...mà thanh. Những giờ gặp gỡ với nhau như vậy thật là thoải mái và giá trị. Tôi biết các cha được giáo dân mời đi dự tiệc, hay đến nhà ăn cơm không ít. Nhưng xuất hiện trước giáo dân thì có những quy luật cử xử của nó, còn các anh em linh mục ngồi lại với nhau thì mang một tinh thần khác.


Các cha dòng sống trong cộng đoàn với các linh mục tu sĩ khác cũng may mắn vì không bị cô độc. Nhưng các cha triều, như cha Th., một mình quản lý giáo xứ, tự lo liệu từ việc ăn uống đến phần giặt dủ, chắc chắn những cuộc họp mặt như vậy thật là bổ ích cho đời sống tinh thần. Một bữa ăn ngon, kèm theo vài ly rượu, và những câu chuyện giãn dị là những cái rất là lý tưởng để xây dựng tình huynh đệ với nhau.


Epping, NSW ngày 21.11.2006