Showing posts with label trông chờ. Show all posts
Showing posts with label trông chờ. Show all posts

Trục trặc nho nhỏ


Hôm nay tôi đến lãnh sứ quán Thái Lan tại thành phố Sydney làm visa để đi sang nước này. Tôi mang theo một lá thư giới thiệu từ Đức Giám Mục tại Thái Lan. Thư viết hoàn toàn bằng tiếng Thái tôi không đọc được một chữ, nhưng tôi biết đó là thư trình bày rằng tôi sẽ qua Thái Lan và cộng tác với Giáo hội địa phương.

Tôi xin làm visa để ở Thái Lan một năm, rồi sau đó gia hạn lại. Tuy nhiên, nhân viên tại lãnh sứ quán đã không chấp thuận, bảo rằng tôi không có đầy đủ giấy tờ để được cấp visa 1 năm. Thư giới thiệu của ĐGM không xác định rõ ràng thời gian tôi sẽ ở Thái Lan. Cũng chẳng có một hợp đồng nào cụ thể về công tác tại nước này. Họ yêu cầu tôi xin visa 3 tháng, rồi sau khi qua Thái Lan làm đơn xin ở lại lâu hơn. Trong vòng một tuần nữa họ sẽ cấp visa cho tôi nếu không có gì cản trở.

Gặp trục trặc trong vấn đề visa, nhưng tôi không mấy lo lắng. Đến bây giờ một điều tôi đã nhận ra là chỉ nên lo ngại khi mọi chuyện xem quá êm xuôi. Còn chuyện ngoài ý muốn xảy ra dường như là điều hiển nhiên.

Trong cuộc sống, thường những chuyện xảy ra ngoài dự định là những cái làm cho đời sống mình bị xáo trộn. Nhưng chính sự xáo trộn ấy lại trở nên những kinh nghiệm rất quý giá, và nhiều khi nó là sự bắt đầu cho một trật tự mới tuyệt vời hơn và kỳ lạ hơn. Tuy nhiên, khi công việc đang bị đảo lộn thì không mấy ai nhận ra điều này. Mình chỉ cảm thấy vô cùng bực bội vì những gì nằm trong chương trình không diễn ra như ý muốn.

Nhưng thời gian sau, nhìn lại những gì đã xảy ra thì mình mới ý thức được rằng sự bất ngờ, ngẫu nhiên, và xáo trộn đó chính là biểu hiện của sự quan phòng mà chỉ có thể bắt nguồn từ Thiên Chúa. Sự sắp đặt của Chúa còn 'siêu' hơn những gì tự mình đã tính toán và lên chương trình rất kỹ lưởng. Nếu chương trình của mình đã diễn ra như ý muốn thì có lẽ đời sống của mình sẽ không thú vị và phong phú như bây giờ. Trải qua một vài kinh nghiệm cá nhân, tôi cảm nhận được sự hiện diện và bàn tay của Chúa trong đời sống tôi rất huyền nhiệm, vì thế giờ đây tôi cố tìm cách giữ được thái độ bình thản mỗi khi đối diện với những điều bất ngờ trong cuộc sống. Tôi cố nhìn vào vấn đề một cách lạc quan hơn để nhận ra khả năng nó sẽ mang lại cho tôi những gì còn tốt đẹp hơn cái mà tôi đang mong chờ.


Epping, NSW ngày 23.11.2006

Con có khóc mẹ mới cho bú


Chiều hôm qua, gặp tôi trong phòng ăn, cha phó giám tỉnh người Úc ân cần hỏi thăm: - Cha ở đây thấy thế nào?

Tôi thành thật trả lời: - Thưa Cha, cũng không tệ lắm. Con có nhiều thời gian rảnh rỗi để đọc sách, cầu nguyện, trò chuyện với các cha già, hơi giống như năm nhà tập vậy.

Cha phó giám tỉnh hỏi tiếp: - Vậy, cậu không thấy chán à?

- Thưa cha, con cũng cố tìm cho mình một số việc riêng để làm, như dịch thuật các tài liệu từ tiếng Anh sang tiếng Việt cho một trang web Công giáo ở Hoa Kỳ. Ngoài ra cũng có đi đây đó để dâng lễ và giải trí. Nhưng thú thật thì đôi khi con cũng nôn nao muốn bắt đầu công việc của mình. Nhưng con không thể làm gì được cho tới khi sang Thái Lan vào tháng 3.

- Cậu nghĩ như thế nào về việc ở đây cho đến tháng 3?

- Thưa cha, bề trên muốn con chờ anh T. để hai anh em cùng đến Thai Lan một lúc (hai người đều có bài sai đi TL). Nhưng con nghe nói anh T. sau khi chịu chức tháng 12 này sẽ về Việt Nam thăm gia đình. Như vậy thì con cũng không đi cùng anh ấy, nhưng chỉ gặp nhau ở đó thôi. Vì thế con nghĩ không biết nhất thiết con phải đợi đến lúc ấy mới đi hay không. Việc con ở đây 'lam quen' với cac đồng nghiệp thì con thấy không cần kéo dài từ tháng này sang tháng khác.

- Tôi cũng nghĩ như cậu. Tốt hơn là cậu sang Thái Lan và làm quen với môi trường sống bên đó.

Ngừng một lúc, cha phó giám tỉnh nói tiếp: - Tại sao cậu không trao đổi với cha giám tỉnh suy nghĩ của mình?

- Thưa cha, con định làm việc này sau chuyến đi dự lễ chịu chức ở Melbourne vào giữa tháng 12.

- Tôi nghĩ tốt nhất là cậu nên làm liền vì như vậy cha giám tỉnh còn có thời gian để sắp xếp. Nếu đợi lúc muộn thì cũng khó xoay sở.

Tôi thấy cha phó giám tỉnh nói có lý, nên vội đi gọi văn phòng của cha giám tỉnh. Nhưng ngài đã đi bệnh viện thăm một cha già mới trải qua một cuộc phẫu thuật nghiêm trọng. Thế là tôi đợi sáng hôm nay mới có cuộc trao đổi.

Kết cuộc, cha giám tỉnh cũng đồng ý là tôi không cần ở lại Úc cho đến tháng 3, nhưng có thể thu xếp một chương trình gì đó ngắn hạn để giới thiệu tôi vào văn hóa Thái Lan trong tháng 2 trước khi tôi bắt đầu chương trình học tiếng Thái tại Bangkok.

Trước khi làm việc này thì tôi sẽ tham dự chương trình chuẩn bị tại Úc và đi thăm một số điểm truyền giáo của tỉnh dòng Úc, đặc biệt là nơi phục vụ cho người thổ dân tại đây vốn phải trải qua rất nhiều thiệt thòi. Bối cảnh của họ cũng tương tự như người da đỏ ở Châu Mỹ, bị người da trắng đến cướp đất và đàn áp. Vì thế xã hội văn hóa của họ ngày càng suy sụp và chịu nhiều đau khổ.

Trải qua kinh nghiệm hôm nay, tôi thấy rằng câu nói 'con có khóc mẹ mới cho bú là thế'. Nếu tôi có điều không thỏa mãn mà cứ ôm ấp nó trong lòng, không chịu nói ra thì đâu ai biết có vấn đề gì để khắc phục. Sống với người Tây có một điều mà tôi đã biết là họ rất sòng phẳng và thẳng thắn. Nếu mình suy nghĩ gì thì phải nói ra, chứ không ai ngồi đó để đoán trong đầu mình đang có những tư tưởng gì.

Tôi là người sinh ra tại Việt Nam, nhưng lớn lên ở Hoa Kỳ, nên đôi khi tôi phải 'tùy cơ ứng biến'. Đối tượng mình thuộc về văn hóa nào thì mình cư xử và xử lý vấn đề theo văn hóa ấy. Làm một nhà truyền giáo, thì chắc chắn đây sẽ không phải lần đầu tiên tôi đề cập đến vấn đề văn hóa, vì đây là một trong những lĩnh vực quan trọng nhất mà các nhà truyền giáo phải quan tâm đến, để có thể thi hành sứ vụ một cách hiệu quả, để chứng mình rằng, văn hóa nào cũng có giá trị đích thực, và không có văn hóa nào mà Chúa Thánh Thần không thể hiện diện và thực hiện những công việc nhiệm mầu của Ngài.


Sống lời khấn vâng lời không hẳn có nghĩa mình không có lập trường riêng, nhưng quan trọng là sẵn sàng chia sẻ và đối thoại với bề trên để hai bên có thể đi tới sự thông cảm vá quyết định tốt nhất cho mỗi trường hợp. Không phải khi nào mình cũng sẽ đạt được những kỳ vọng cá nhân, nhưng chắc chắn việc đối thoại sẽ dễ mang lại những gì mà trong thâm tâm mình thấy là thích hợp và bổ ích cho đời sống tinh thần và phục vụ của mình.


Epping, NSW ngày 16.11.2006

Chờ đợi.....



Tôi vốn được đào tạo tại Mỹ, nhưng bài sai truyền giáo đầu đời từ ngày tôi chịu chức linh mục vào tháng 5, 2006 là sang Thái Lan, đất nước của những tháp Chùa để phục vụ. Nhưng tinh thần hăng say của một nhà truyền giáo trẻ thì còn lệ thuộc vào nhiều yếu tố. Thái Lan là một điểm truyền giáo mới của Hội dòng, đang được Tỉnh Dòng Úc quản lý. Vì thế, bề trên không muốn tôi đi sang Thái Lan ngay, nhưng phải qua Úc một thời gian để 'làm quen' với các đồng nghiệp tại đây và còn tham gia một chương trình hội nhập văn hóa Úc! Chương trình này tôi cùng tham gia với một số nhà truyền giáo khác lần đầu tiên tới Úc. Sự bổ ích cho các nhà truyền giáo đó thì thấy rõ. Còn tôi, sau này được chuyển sang Thái Lan để phục vụ, thì tôi cũng không hiểu được sự khôn ngoan của quyết định này là như thế nào. Nhưng đức vâng lời là thế đấy, đôi khi ta phải làm điều mình thấy chẳng hợp lý chút nào. Tôi chỉ hy vọng trong vấn đề này, bề trên của tôi đang 'connected' với tín hiệu của Chúa Thánh Thần.

Tôi bước xuống đất của những con Kangaroo từ đầu tháng 10, nhưng đến bây giờ chương trình hội nhập vẫn chưa diễn ra. Tới cuối tháng 11 thì mới bắt đầu, và kéo dài hai tuần lễ. Thời gian con lại, tôi sẽ đi tham dự 2 lễ tấn phong của các anh em cùng dòng, và tiếp tục công việc 'làm quen' của tôi. Dự định cuộc phiêu lưu này sẽ kéo dài cho tới cuối tháng 2, 2007. Thế là nhà truyền giáo trẻ trong tôi đang máu tới cở nào đi nữa thì cũng phải cứ ngồi đó mà chờ....

Hơn một tháng qua tại Úc, tôi đã được các cha người Việt trong dòng dẫn tới một số gia đình người Việt để ăn uống, hát karaoke, và còn 'nhậu' nữa. Tôi được dâng lễ một số lần tại các giáo xứ. Vì tôi còn trẻ, và vốn có ngoại hình không chút nào giống một vị linh mục, nên đi đâu cũng gây sự bất ngờ cho những người giáo dân.

Người Việt ở Úc thì niềm nở và vui vẻ. Văn hóa Úc nghe nói có tính khá 'lè phè' nên người Việt ở đây cũng có phong thái như vậy, đời sống và phong cách họ không náo nhiệt và bận rộn như những gia đình người Việt tại Hoa Kỳ. Có một gia đình người Việt gốc Hoa mách với tôi rằng, bất cứ đêm nào trong tuần họ cũng có thể 'nhậu' được. Một người khác thì nói, họ có thể đóng cửa cơ sở làm ăn của mình để đi chơi một hai tuần cũng không có vấn đề gì. Vậy thì quá thoải mái so với những gì mà người Việt tại Mỹ có thể làm được.

Có một điều tôi thấy hơi ngộ, không biết nhận xét có chính xác không. Trong tất cả những lần mà tôi đến ăn tại các gia đình người Việt, món tráng miệng trong những lần đó đều là xoài. Lúc thì xoài xanh, lúc thì xoài chín, nhưng luôn luôn đều là xoài. Phải chăng người Việt tại Úc ưa chuộng trái xoài đến thế sao? Tôi thấy đây cũng là một điều thú vị.

Có lẽ trong những ngày tại Úc, tôi cũng phải chấp nhận lối sống 'lè phè'. Nếu không thì tôi sẽ thấy rất bồn chồn, khó chịu. Chân ngứa nhưng không biết đi đâu. Người nổi gân cũng đành ngôi yên để nó dịu xuống. Điều bổ ích nhất mà tôi có thể làm trong những ngày này là tập sống đời sống 'chiêm niệm'. Tôi tự nhủ, sau này có muốn được những ngày thảnh thơi như thế này, mơ cũng không ra. Nên phải biết tận hưởng sự rảnh rổi, không có gánh nặng nào đè trên vai, không có gì phải hoàn tất kịp giờ. Biết đâu trong khoảng trống ấy, tôi lại nghe được trong tiếng gió đang vi vút qua hàng cây tràm trong khuôn viên nhà dòng lời nhắn nhủ gì đó mà Chúa đang muốn nói với tôi trong lúc này.

Epping, NSW ngày 15.11.2006