Tìm lại ánh trăng




Tôi không có một ký ức đặc biệt nào về Trung Thu cả. Thời thơ ấu tôi cũng ở Việt Nam, nhưng hình như điều duy nhất tôi làm trong đêm Trung Thu là đến trụ sở thôn để nhận bánh kẹo. Ngoài ra hình như nơi tôi ở không có tổ chức rước đèn hoặc bất cứ sinh hoạt văn hóa nào. Tôi cũng không nhớ vào những đêm Trung Thu tôi có được ngắm trăng hay không nữa bởi vì dường như có một hiện tượng hay xảy ra vào dịp lễ này là cứ đến Trung Thu là trời lại đổ mưa.  Tuy nhiên, tuổi thơ ấu của tôi lại luôn gắn bó với ánh trăng. Khi đó vùng quê của tôi chưa có điện. Vì thế cứ vào những đêm trăng sáng là bọn trẻ trong xóm đổ ra đường chơi những trò chơi bịt mắt bắt dê, chơi “ù”, và nhiều trò chơi khác mà chúng tôi nghĩ ra được để tạo cho nhau sự vui nhộn trong cuộc sống. Tuổi thơ ấu của tôi lại gắn liền với ánh trăng khi có những buổi sáng đi lễ, bước trên con đường đất từ nhà đến nhà thờ, tôi lại ngắm vầng trăng đi theo tôi. Tôi đi đến đâu, trăng theo đến đó. Lúc đó trong đầu óc non nớt của một đứa trẻ tôi chỉ lấy làm lạ tại sao giữa tôi và vầng trăng không bao giờ xa cách nhau cho dù tôi đang cố tình bước đi nhanh hơn, xa hơn, bỏ trăng lại phía sau. Thế mà mặc dầu tôi có bước nhanh hay chạy trốn thì mỗi khi tôi nhìn lên bầu trời, vầng trăng vẫn còn đó. Có khi tạm khuất một nửa phía sau ngọn cây dừa hoặc một áng mây nho nhỏ tình cờ bay qua, nhưng rồi trăng vẫn xuất hiện trên đầu tôi như chưa bao giờ rời tôi nửa bước. Giờ đây tôi đã lớn, bước chân của tôi đã đưa tôi đến khắp nẻo đường, từ những con đường quê Việt Nam đến những thành thị đồ sộ ở Hoa Kỳ, và cuối cùng đến cánh đồng truyền giáo mênh mông tại Thái Lan. Nhưng thỉnh thoảng vào những đêm tối, tôi vẫn nhìn lên bầu trời tìm vầng trăng, tìm lại những ký ức tuổi thơ, tìm lại cái cảm giác kỳ lạ của một vầng trăng không bao giờ xa cách, và tìm lại cảm nghiệm của một Sức Mạnh mầu nhiệm luôn đồng hành với tôi trên mọi lối đi và khúc quanh co trong cuộc sống.  

Trung Thu, 2013

Người thắng cuộc?



Một nhà triết gia nào đó từng nói một cách châm biếm như sau: “Người nào khi chết mà có nhiều đồ chơi nhất là người thắng cuộc.” Hôm qua tôi đón một người khách đến từ Mỹ. Tôi đưa anh ta vào trong phòng ngủ mà tôi đã đặt cho anh trong tòa nhà ký túc xá nơi tôi đang ở. Phòng của anh giống y như phòng của tôi. Nó có một cái giường, một cái bàn học, một cái tủ áo, một cái tủ lạnh nhỏ, một cái TV và một vài bàn ghế khác. Nói chung nó giống như một phòng khách sạn, nhưng rất đơn điệu vì căn phòng được sơn hoàn toàn bằng máu trắng. Ra mền trên giường cũng màu trắng nên càng làm cho căn phòng nhìn trống trải hơn. Sau khi tôi đưa anh vào phòng xong, tôi trở về căn phòng của mình. Tôi mở cửa ra và cảm giác đầu tiên của tôi là phòng của mình có nhiều đồ đạc quá. Nào là sách vở. Nào là máy móc. Nào là áo quần. Nào là những chiếc vali đặt trên tủ áo, những cái hộp nhựa đặt dưới bàn học, những túi nylon đựng bánh trái đặt trên cái kệ, những chén bát, ly tách v.v. Cũng là một căn phòng như thế, nhưng một bên thì thấy trống trải, còn một bên thì thấy chật chội. Tôi tự nhủ nếu không cẩn thận mình sẽ là người “thắng cuộc” khi nhắm mắt nằm xuống.

Bangkok, ngày 11.9.2013

Xong một kỳ học



Không ít lần mìnhc họn quán cà phê là nơi ngồi đọc tài liệu nghiên cứu

Thế là mình chuẩn bị kết thúc kỳ học đầu tiên sau khi trở lại ngồi ghế nhà trường. Việc học không vất vả là bao. Điều vất vả nhất là việc tìm kiếm tài liệu cần thiết cho việc học của mình vì ở Thái Lan thì số lượng sách vở tiếng Anh rất khiêm tốn. Cách đây vài ngày mình phải mua một số sách trên trang web Amazon vì vài tuần nữa sẽ có một người bạn từ bên Mỹ đến Thái Lan du lịch. Luôn tiện mình nhờ anh ta đem sách qua cho mình. Mình luôn phải chờ những cơ hội có người từ Mỹ qua để nhờ mang sách chứ để gởi qua đường bưu điện thì lệ phí gởi cao quá. Nhưng dù sao đi nữa thì không cách này thì cách khác, mình sẽ tìm cho được những tài liệu cần thiết cho việc nghiên cứu của mình. Mình không cảm thấy buồn chán vì chuyện này. Mình chỉ muốn làm sao việc học hành của mình tiến triển êm xuôi và trong quãng thời gian 3 năm thì mình hoàn tất công việc học hành mà mình đã bắt đầu.


Bangkok, ngày 10.9.2013