Tìm đến cái thực











Tháng 6 mình lại đóng góp cho báo Dân Chúa Úc Châu thêm một bài viết cho giới trẻ. Số này báo có chủ đề về Tình yêu tuổi trẻ. Bài mình viết không phải về tình yêu nhưng về việc giới trẻ phải xây dựng mối quan hệ với những con người xung quanh thay vì tối ngày nhìn vào máy vi tính và những trò chơi trên internet, về bản chất chỉ là một thế giới ảo. Tuy nhiên, con người ngày càng thấy hứng thú hơn với thế giới ảo thay vì những gì có thực xung quanh mình. Đây là nội dung của bài báo:


Let’s logout of the chatroom and login to reality!

It’s probably disturbing to hear, but nowadays many of us are having relationships not with people, but with machines! Sounds weird right? Well, you might be one of them. No, you say? Let me ask you this, when was the last time you yelled at your computer when it froze on you? Or when was the last time you thanked your computer because it did what you wanted it to do? I bet some of you even talk to your computer from time to time. No, I don’t mean using your computer to talk to a friend living in another city or country, but actually talking to your machine like it can really hear, understand, and sympathize with what you’re saying. The experts are finding out that many people relate to their computer like it has feelings, and are even afraid to make their computer upset!

Nowadays, it’s not at all uncommon that the computer is the one thing in our life that we spend the most time with. Forget about mothers, brothers, or friends, the computer has replaced our parents, our siblings, and our pals. Have a problem? Go on the internet and google an answer. Bored? Turn on the computer and play games. Need a friend to talk to? Join a chat room and talk to countless anonymous people all over the world.

The computer has become the main gateway to happiness and fun for so many of us. With that much time spent with something, it’s inevitable that we begin to form a bond with the machine. But of course, we don’t just have relationships with computers alone. There are plenty of other machines that we pay attention to as well. I mean, when you’re riding on the bus or the subway, you gotta leave the computer at home. So, now comes the Ipod. Ever since this little machine was invented, lots of things have changed. You get on the train for a ride and you’ll see about half of the people have their ears tuned in to what’s playing on their Ipod or some other MP3 player. The Ipod makes sure that no matter where we go, we’ll never be bored because we’ve got our favorite tunes playing at the press of a button. You can be sitting in a crowded bus for an hour ride and see that no one really talks to each other, but many have got their ears attached to headsets. And the ones who aren’t listening to music are staring unconsciously at signboards along the sides of the road.

I know. Some of you may argue that the computer and the internet “connect” people because you can send out an email to a friend on some remote island on the other side of the world in mere seconds, and you can Skype your pals in Europe for free, or get to know total strangers from Africa without having to ever set foot outside of your bedroom. All that’s true. And I grant you the internet is reaaaallly wonderful. I don’t know what I would do without it.

But let me ask you this. When was the last time you sat down and chat with your dad for an hour, even though you’d spend hours and hours at a time chatting with some total stranger who plays the same online game as you? When was the last time you played ball with your little brother, and used actual balls instead of the mouse or the joystick? When was the last time you made friends with a real person outside that you can see their whole face, body, and can shake hands with?

True. People on the internet are people too, even though a lot of times, they lie about their gender, their age, their height, where they live, and whether they’re axe murderers or not. But the way I see it, if you can’t see someone’s face and smell their perfume/cologne or their breath, then it’s still not the real thing. Maybe some of us prefer it that way. When we spend time with the computer and the people on the internet, we do it the way we like it. If we don’t like some one in chat room A, we click on to chat room B. We can be 15 years old and tell the other person we’re 25, and they’ll still believe us. We can do and say all sorts of things and get away with it. And if we don’t feel like talking anymore, just log out.

Spending time with the computer is way easier than spending time with our family or even our friends outside. When we talk to people that we know, we can’t be saying things that are obviously false. Outside, we deal with real people with real issues. We see them and they see us. We know them and they know us. When there’s something difficult, we can’t just log out and shut down. But that’s what life is about. That’s what’s real.

Unfortunately, nowadays too many of us don’t like the real thing. We prefer the artificial, uncomplicated, made up world on the internet. We laugh, cry, get angry, hug, and even give kisses to people online, using the various “emotion” icons on the computer. But at the end of the day, none of those things leave us a warm feeling inside that’s hard to describe as when two people are actually laughing with one another, hugging one another, and kissing one another. Poets write poems about a gentle hug or a romantic kiss, but you’ll never see them extolling the beauty of an online laugh, hug, or kiss. The fact is giving someone an online hug has sentimental value less than giving someone a piece of old chewing gum.
You’re probably saying you know this and you can separate the real world from the fake world. Still, the way I see it, most of us are really great at avoid having relationships with the people around us. When we’re at home, we lock ourselves in the bedroom, most likely doing something on the computer. When we’re in the car, we’ve got music blasting on the stereo. When we’re on the metro, we have our ears glued to Ipod.
But when we do this, we’re really missing out because we don’t let ourselves have the opportunity to enjoy the people all around us, and the random friendliness that may occur. Let’s say you ride on a bus and see a girl or guy that you think is really really cute. But if that person’s got his/her ears attached to headseats, how could you ever strike up a conversation and let that person know you like them? And if you happen to be the cute one, how can anyone tell you if you’re too busy listening to music. In the end, you might even miss out on a great boy/girlfriend. You’ll never get any of those feelings that come from holding hands or a hug, or a gentle kiss. All you have left are those silly Yahoo Messenger icons that represent supposedly what your emotions are.

If you don’t know by now, life is about having relationships with real people, the ones who live with you, who you see at school, on the street, in your neighborhoods, and at your work. If you cannot have good relationships with these people, then it’s useless to try having good relationships with people who live faraway or who you cannot even see. The peoples close to you should be the ones you invest your time and emotions in first. You find love and friendship through these people because you can get to know them the best and they also know you the best. They are the ones who make you feel the most pain, but also the greatest love. The people around you show real emotions with their face. And they also want to see the same from you. Life is not found in chat rooms. Friendship is not just about sharing an interest in the same online game. And love is not about YM icons.
There is much for all of us to discover. We can do it on the computer. Through the internet, we can go many places far and wide. But don’t forget that all around us, there are still so many things we have yet to see and understand, and there are many people for us to get to know. So you have to decide. Do you want to have real relationships with real people or are you happy spending your days and nights with just online games, chatrooms, and artificial hugs and kisses?

Ánh sáng trong bóng tối


Mười ngày qua mình không viết nhật ký, không phải vì không có gì để viết nhưng vì quá bận rộn nên không có giờ để viết. Mình bận rộn không phải vì công việc mà vì mình phải bỏ ra khá nhiều thời giờ để gặp gỡ những người bà con, bạn bè thân quen, và những người mà trước đây mình đã từng đồng hành trong công việc mục vụ.

Tối hôm qua mình đến nhà D.A. (bạn trẻ trước đây nghiện ma túy và hiện tại đang gánh chịu hậu quả là bị nhiễm HIV) ở Xóm Mới, quận Gò Vấp để tham dự lễ giỗ mãn tang của bố em. D.A. có khoe với mình dịp lễ giỗ mãn tang của bố cũng là thời điểm đánh dấu ba năm từ khi em ngừng sử dụng ma túy.

Lễ giỗ mãn tang nên bà con của gia đình cũng như một số người từ giáo xứ đến khá đông. Vì gia đình D.A. điều kiện không nhiều nên cũng tổ chức tương đối đơn giản, tất cả 6 mâm, không mời cha xứ và ông trùm của giáo xứ. Vì nếu mời cha xứ và ông trùm thì sẽ liên quan đến nhiều nhân vật khác làm cho sự việc trở nên phức tạp hơn.

Không có cha xứ mình là “ông cha” duy nhất tại buổi tiệc. Nhưng khi được giới thiệu là cha thì mình lại được nghe lại điệp khúc quen thuộc mà mình đã từng nghe trước đây ở Thái Lan, Mỹ, Úc và Việt Nam:

- Cha sao mà trẻ thế?

- Cha ra đường ai mà biết là cha?

- Cha ra đường phải mặc áo dòng không thôi bị mấy cô theo đó.

Những câu bình luận như thế này mình đã nghe không biết bao nhiêu lần nên cảm thấy bình thường. Mình chỉ ngồi cười trừ vì không biết phải làm gì hơn.

Tiệc xong, mình và D.A. đi dạo phố, đi từ Gò Vấp lên trung tâm Sài Gòn, rồi ngược về phòng trà Champa ở đường Nguyễn Thông, Q.3 xem hài. D.A. bảo là em chưa từng đi xem hài nên đây cũng là một dịp tốt để thưởng thức.

Lần này về Việt Nam mình gặp D.A. nhiều hơn các bạn trẻ khác vì mình hy vọng rằng việc nâng đỡ tinh thần cho em sẽ giúp em tiếp tục phấn đấu trong cuộc sống. Hiện nay em đang uống thuốc đặc trị HIV nên bịnh tình cũng có phần khả quan. Số CD4 của em lên gần 140, mặc dầu không thể nói là tuyệt vời nhưng trông em cũng khỏe. Khi sức khỏe tốt hơn em sẽ tìm một công việc vừa sức mình. D.A. có nghề làm bartender khá thạo, nhưng em lại không thích uống bia rượu, và uống thuốc HIV thì phải hoàn toàn bỏ bia rượu. Vì thế em phải bỏ công việc quản lý bar mà em đã từng làm vì khách đến thỉnh thoảng mời nhân viên uống, mà từ chối thì không được.


Thời buổi này bị HIV không hẳn là một bản án phải chết. Người bị nhiễm vẫn còn rất nhiều điều có thể làm được nếu người ấy có nghị lực, lòng tự tin, và lòng can đảm. Mình cầu nguyện và hy vọng rằng D.A. sẽ tiếp tục phấn đấu để thực hiện những gì em ước muốn với khả năng, nghị lực, và điều kiện của mình. D.A. còn trẻ, còn khỏe thì không gì em phải đầu hàng với căn bệnh này. Cuộc sống kéo dài được 5 năm, 10 năm, hay lâu hơn - nó có ý nghĩa hay không là do mình làm gì với thời gian mà Chúa ban cho mình. Đã biết bao nhiêu người sống nhiều chục năm mà lãng phí thời gian, trong khi chỉ trong vài ngày vài năm thì một con người cũng đã có thể thực hiện nhiều điều rất tuyệt vời. Mình hy vọng rằng D.A. sẽ làm một điều gì đó tuyệt vời cho bản thân em, vì thế nên mình rất vui để gặp gỡ và nâng đỡ em trong những ngày ngồi chờ visa trở về Thái Lan.

Sài Gòn, ngày 12.6.2007

Tái ngộ với các bạn cai nghiện


Ngày thứ tư mình đi Châu Pha thăm các anh em trong chương trình Phục Sinh. Đây là chương trình cai nghiện ma túy theo phương pháp tâm linh mà trước đây mình đã cộng tác. Trở lại căn nhà hậu cai thấy có khuôn mặt mới khuôn mặt cũ. Những người cũ như anh D., Kh., Đ., và B. thì mình đã biết nhiều năm qua. Nhưng chương trình thì luôn tiếp nhận những người mới nên lúc nào mình trở lại thăm cũng có những người mới để làm quen.

Lần này có 5 khuôn mặt mình chưa từng gặp, trong đó có một bạn từng làm đàn anh đàn chị trong các trại cai nghiện nhà nước luôn bốc lột và đánh đập những thành viên khác. Ngoài ra cũng có một bạn trẻ xuất phát từ một gia đình rất giàu có, một bạn đền từ Hà Nội. Đây là người bắc gốc đầu tiên tham gia chương trình. Còn có anh K. là người ngoại đạo, nhưng bây giờ là người duy nhất trong nhà mỗi sáng đi lễ ở nhà thờ gần nơi anh em ở. Anh đang tìm hiểu và đang có ý muốn học giáo lý để vào đạo.

Mình đến với anh em luôn trong tinh thần thoải mái. Anh D., người anh cả của nhà, cũng là người từng nghiện ma túy, xem mình như một người em. Biết mình đến, các bạn chuẩn bị một buổi ăn tối để chiêu đãi gọi là cây nhà lá vườn. Anh em dạo này nuôi thỏ, nuôi gà, nên đã làm hai món đó cho mình ăn. Như thường lệ, không có bữa ăn nào có bia mà không có ca hát tiếp theo. Đ. là một thành viên chơi đàn guitar điêu luyện, còn anh em thì hát nghiệp dư, nhưng ai cũng thích hát. Thế là bao nhiêu bài đạo, bài đời, ngay cả bài hát trong giờ chầu Thánh Thể cũng được đem ra hát.

Nhiều khi mình nhìn cảnh anh em ngồi hát như thế này mà trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Chỉ có ở đây, những người được gọi là con nghiện, những tay bậm trợn, ai nấy đều có những hình xâm trên mình, mới hằng ngày đọc kinh sáng tôi, lần chuổi, đọc kinh nhật tụng, và hát những bài thánh ca thật tâm tình.

Tối hôm đó và sáng hôm sau mình đã cử hành bí tích hòa giải cho một số anh em. Đây là một dịp vô cùng quý báu để anh em hàn gánh lại sự sứt mẻ trong mối quan hệ giữa mình với Chúa, với những người xung quanh, và đặc biệt với chính bản thân. Đây là một cơ hội mục vụ mà mình cho là vô cùng quan trọng bởi vì có những anh em cảm thấy rất khó đi xưng tội với các cha vì có nhiều mặc cảm và nỗi sợ trong lòng về cách đối xử của các cha với họ như thế nào. Vì thế trong lúc này hơn bao giờ hết mình muốn khẳng định với các bạn tình yêu của Thiên Chúa bao la như thế nào, ngay cả với những người đã làm nhiều điều sai lầm như chính các bạn.

Sáng hôm qua mình dâng lễ cho các anh em tại nhà, có các seour Dòng Phaolo đến tham dự. Hôm qua cũng là ngày lễ kính Đức Mẹ đi viếng bà thánh Elizabeth. Mình đã bỏ ra thời giờ để đi viếng anh em. Mình phải thu xếp mới đi được, nhưng đi thăm anh em, mình cảm thấy vui hẳn ra. Mình thấy mình vẫn được anh em quý mến, ngay cả những người mới. Mình lại có cơ hội làm mục vụ với các anh em. Mình thấy thời gian bỏ ra đến với anh em rất bổ ích, không chỉ cho anh em mà còn cho bản thân mình nữa.

Lần sau về, một số người sẽ không còn ở đây nữa, có lẽ sẽ có người mới. Kết quả của chương trình cai ở đây không thành công như ước muốn, vì có nhiều bạn tái lại sau khi trở về với gia đình. Dù thế, đối với nhiều bạn ở đây, chỉ có trong những ngày ở với chương trình thì các bạn mới có một cơ hội để gặp gỡ Chúa. Nếu ai nắm lấy cơ hội này thì bản thân sẽ trở nên tốt hơn, còn ai không biết tận dụng cơ hội thì những gì phải đến thì sẽ đến. Ngoài ra không còn biết gì hơn.

Sài Gòn, ngày 1.6.2007