Hôm nay mình vào lớp mới, lớp có ít người hơn. Lớp 2 chia ra thành hai nhóm, mỗi nhóm 7 người. Lớp ít người mình rất thích vì có nhiều cơ hội hơn để tập nói trong lớp. Cô giáo không phải đầu tư nhiều thời giờ cho từng cấu trúc câu khi phải tạo điều kiện cho mỗi học sinh tập nói.
Một đặc điểm của lớp mình đó là mình là học sinh nam duy nhất. Tất cả còn lại đều là nữ, kể cả giảng viên. Mình đem chuyện kể cho một người bạn, nó bảo rằng:
- Vậy là anh được chúc phúc giữa các người phụ nữ.
Mà có lẻ vậy thật. Cô giáo đứng lớp mình rất trẻ, vui tính, và năng động. Tay chân luôn múa máy để giải thích những từ vựng tiếng Thái. Cô bảo ở lớp II sẽ không dùng tiếng Anh nhiều như lớp I, như vậy sẽ học nhanh hơn. Anh Tr. thì không được may mắn có cô giáo vui tính như mình. Học giờ đầu xong, ra gặp anh và các bạn ngoài lớp, anh đã than phiền:
- Cô giáo này không biết cười. Mặt mày lúc nào cũng tỏ ra nghiêm trọng.
Ông Alex, một học sinh người New Zealand cùng lớp với anh Tr. đề xuất:
- Bây giờ chúng ta mỗi người bỏ vào 50 baht, ai mà làm cho cô giáo cười được sẽ lấy hết số tiền.
Mình chỉ tay về phía cô giáo của họ đang đứng, cô đang tươi cười trò chuyện với một người đàn bà Tây. Mình bảo:
- Tôi nghĩ có lẻ các anh không gây cảm hứng cho cô giáo, chứ coi kìa, người ta đang nói nói cười cười vui vẻ thế không thấy hay ao?
Ngày đầu tiên ở lớp II chỉ vậy thôi, thật bình dị. Mỗi ngày học thêm được một mớ chữ. Thỉnh thoảng mình và anh Tr. đem ra để dò nhau, rồi khi vui thi đem ra để 'đàm đạo' với các cha các thầy người Thái ở đây. Nhưng vốn từ tiếng Thái của mình có lẽ đem đi nói chuyện với các em mẩu giáo đang học trong trường của dòng CCT bên cạnh nhà thì phù hợp hơn là để nói chuyện với các cha. Thôi thì mình cũng phải tự nhắc nhở bản thân: Có công mài sắt có ngày nên kim!
Bangkok, ngày 4.4.2007
"Tốt nghiệp"
Hôm nay mình đã tốt nghiệp....lớp I tiếng Thái, nói đúng hơn là tháng thứ nhất chương trình tiếng Thái. Ở trường dạy tiếng Thái, cứ mỗi tháng có hai kỳ thi. Nếu làm bài được thì "lên lớp" còn nếu không được thì dậm chân tại chỗ. Trong lớp mình có 14 người, nhưng chỉ 10 người được lên lớp. 4 người còn lại phải ngậm ngùi mài đủng quần ở ghế lớp I thêm một tháng nữa.
Đi học về mình nhận được cú điện thoại của một nữ tu tên L. Sr. L. thuộc dòng Mân Côi Hoa Kỳ, nhưng cùng với một số seour trong dòng qua Thái Lan để dạy học tại trường quốc tế của Dòng Chúa Cứu Thế. Seour nghe nói có linh mục Việt Nam đến Thái Lan nên seour gọi điện thoại tới mời đi tham dự lễ Phục Sinh được tổ chức cho người Việt Nam tại Thái Lan. Theo seour, đa số những người đến tham dự là người trẻ từ Việt Nam sang, và đang mưu sinh tại xứ sở này, trong đó có nhiều người thuộc thành phần nhập cư trái phép. Seour nói vài tháng mới có lễ một lần. Nghe nói vậy mình cũng rất muốn đi tham dự cho biết lễ được tổ chức ra sao và được gặp gỡ đồng hương trên đất Thái.
Thời gian đầu ở đây có quả nhiều điều để khám phá. Mỗi ngày lại có một sự kiện mới, gặp được một người mới, biết thêm một điều mới. Mình thấy mình như một đứa trẻ mới bắt đầu vào trường học. Mà có lẽ thực trạng cũng giống như vậy. Bước vào một đất nước mới, một văn hóa mới, một xã hội mới mình dường như phải trở nên như một đứa trẻ, với cặp mắt trong sáng, đầu óc thông suốt, và tâm hồn cởi mở để đón nhận vô số điều mới mẻ đang đến với mình. Biết đón nhận những cái mới thì kinh nghiệm trở nên thật thú vị. Còn không muốn lắng nghe và học hỏi thì đời sống mới chất chứa muôn vàn điều bức xúc và khó khăn khi phải đương đầu với những cái mới lạ và nhiều khi còn rất trái ngược với những gì mình đã từng quen biết.
Bangkok, ngày 2.4.2007
Đi học về mình nhận được cú điện thoại của một nữ tu tên L. Sr. L. thuộc dòng Mân Côi Hoa Kỳ, nhưng cùng với một số seour trong dòng qua Thái Lan để dạy học tại trường quốc tế của Dòng Chúa Cứu Thế. Seour nghe nói có linh mục Việt Nam đến Thái Lan nên seour gọi điện thoại tới mời đi tham dự lễ Phục Sinh được tổ chức cho người Việt Nam tại Thái Lan. Theo seour, đa số những người đến tham dự là người trẻ từ Việt Nam sang, và đang mưu sinh tại xứ sở này, trong đó có nhiều người thuộc thành phần nhập cư trái phép. Seour nói vài tháng mới có lễ một lần. Nghe nói vậy mình cũng rất muốn đi tham dự cho biết lễ được tổ chức ra sao và được gặp gỡ đồng hương trên đất Thái.
Thời gian đầu ở đây có quả nhiều điều để khám phá. Mỗi ngày lại có một sự kiện mới, gặp được một người mới, biết thêm một điều mới. Mình thấy mình như một đứa trẻ mới bắt đầu vào trường học. Mà có lẽ thực trạng cũng giống như vậy. Bước vào một đất nước mới, một văn hóa mới, một xã hội mới mình dường như phải trở nên như một đứa trẻ, với cặp mắt trong sáng, đầu óc thông suốt, và tâm hồn cởi mở để đón nhận vô số điều mới mẻ đang đến với mình. Biết đón nhận những cái mới thì kinh nghiệm trở nên thật thú vị. Còn không muốn lắng nghe và học hỏi thì đời sống mới chất chứa muôn vàn điều bức xúc và khó khăn khi phải đương đầu với những cái mới lạ và nhiều khi còn rất trái ngược với những gì mình đã từng quen biết.
Bangkok, ngày 2.4.2007
Ăn năn

Ngày Chúa Nhật lễ lá kết thúc tốt đẹp. Mình dâng lễ lúc 8h30 sáng. Người Thái cũng dùng lá dừa như ở những nơi khác. Nhưng ở giáo xứ này những người chuẩn bị lá đã bỏ ra hàng giờ để đan các lá dừa rất đẹp để phát cho giáo dân khi đi rước lá.
Sau lễ như thường lệ mình đứng trước nhà thờ để gặp gỡ giáo dân. Ở đây tuần nào cũng có những người lần đầu tiên đi lễ vì họ chỉ đến Thái Lan công tác hay du lịch ngắn hạn. Hôm nay sau lễ có một nữ tu người Pháp đến gặp mình. Được biết mình là người Việt nên seour ngõ ý hỏi thăm mình có những sách báo tiếng Việt để cho seour hay không?
Mình hỏi lý do thì seour trình bày rằng seour đang làm việc mục vụ giúp những người Việt đang bị tạm giam tại Thái Lan. Đây là những người Việt đến Thái Lan bất hợp pháp trong thời gian qua bằng phương tiện đường bộ hay tàu bè. Họ bị bắt và phải trở về Việt Nam, không được cư trú ở đất Thái. Seour muốn tìm sách báo tiếng Việt cho họ đọc để giải trí.
Mình đến Thái Lan không mang nhiều sách vở nên chỉ tìm được cho seour một số ít. Đó là hai số báo Xuân Thanh Niên và Tuổi Trẻ mà mình đã mua khi về Việt Nam ăn Tết. Ngoài ra mình mới nhận được hai số báo Dân Chúa Úc Châu. Sách thì mình có được vài cuốn như Thơ Tagor, Ca Dao Tục Ngữ Việt Nam....những cuốn sách mình đã sưu tầm để sử dụng. Nhưng nghe seour nói về hoàn cảnh đáng thương của đồng bào trong trung tâm tạm giam nên đã đưa hết những gì mình có cho seour.
Rất tiếc mình đã không trao đổi được nhiều với seour vì sáng nay mình quá bận rộn. Dâng lễ xong, mình phải đi giải tội cho các em người nươc ngoài đang học giáo lý trong giáo xứ. Có khoảng 80 em tham gia bí tích hòa giải.
Giải tội cho các em xong mình lại vào tòa giải tội cho người lớn. Hôm nay mình gặp một trường hợp đặc biệt. Một anh thanh niên từ Nam Mỹ đến Thái Lan du lịch đã đầu hàng trước những cám dỗ xác thịt trong chuyến đi chơi này. Anh rất hối hận vì đây không chỉ là lần đầu tiên trong đời anh quan hệ tình dục mà anh còn là một thanh niên đang tìm hiểu nghiêm túc ơn gọi thánh hiến.
Tuần trước anh và một người bạn có đi lễ ở nhà thờ và đã đến chào hỏi mình sau lễ. Tuần nay hai người trở lại, nhưng một trong hai người lại mang tâm trạng rất bất an. Anh đã tìm đến một linh mục trong giáo xứ để xưng tội. Nhưng xưng tội xong anh vẫn thấy chưa yên tâm vì anh nghĩ rằng linh mục đó không hiểu những gì anh trình bày. Nên anh đã tìm đến mình. Mình đưa anh vào nhà áo, ngồi lắng nghe và khuyên lơn anh khá lâu. Sau đó anh đã tự quỳ gối xuống để cho mình ban phép giải tội.
Một điều mình cố giúp anh nhận ra là đây là một bài học rất lớn cho anh. Không vì đã mắc lỗi mà anh không thể tiếp tục tìm hiểu ơn gọi dâng hiến. Nhưng qua kinh nghiệm này, mình thấy con người yếu đuối thực sự của mình. Mình phải trở nên khiêm nhường và ít ỷ lại hơn. Mình phải biết nương tựa vào Chúa nhiều hơn nữa để những lỗi lầm nghiêm trọng không tái diễn.
Kinh nghiệm của anh cũng là một bài học rất lớn cho bản thân mình. Vì mình thấy rằng những vấp ngã như thế trong đời sống ơn gọi thì mình không phải là loại người bằng sắt bằng đá mà có thể ngoại lệ. Mình khuyên anh như thế nào thì mình cũng phải khuyên chính mình như vậy. Sự vấp ngã có thể đến rất tình cờ và rất bất ngờ. Mình lại phải nhắc nhở bản thân hãy cầu nguyện nhiều hơn nữa.
Bangkok, ngày 1.4.2007
Subscribe to:
Posts (Atom)