Nhật ký: Đi U về


Chiều nay mình đã trở lại Bangkok từ Udon Thani trên chuyến bay của hãng Thai Lion lúc 5g10. Vì máy bay không đầy khách nên chuyến bay khởi hành không chỉ không chậm trể mà còn trước giờ ấn định nữa. Khi xuống máy bay, xe buýt sân bay đón tất cả các khách một lượt rồi đưa thẳng vào nhà ga. Vì ga đến nội địa gần đường Vibhavadi nên mình đi bộ ra ngoài đường để bắt taxi về nhà. Tài xế taxi, một người đàn ông trung niên, khi mình vừa lên xe thì ông ấy lấy khẩu trang đeo vào vì sợ khách sẽ ngại nếu tài xế không có đeo khẩu trang.

Khi xe đang chạy trên đường Vibhavadi thì ông tài xế nói: - Bình thường giờ này là đường kẹt cứng cả hai chiều. Nhưng bây giờ có thể chạy đều đều như thế này là do cái con vi-rút nó gây ra.

Đúng thế. Dường như vì cơn dịch mà trong thành phố nhìn nhẹ nhàng và thông thoáng hơn, mặc dầu đi đâu cũng thấy người đeo khẩu trang kín mặt. Giờ đây chỉ những người có công việc cần đi ra ngoài thì mới đi, còn nếu không cần thiết thì nhiều người cũng ở nhà cho lành.

Bản thân mình sau khi về tới nhà, rửa tay và mặt xong cũng cảm thấy nhẹ người hơn. Mặc dầu vì công việc mình luôn sẵn sàng đi ra ngoài, ngay cả chương trình hội thảo mình cũng không hủy bỏ mà vẫn tổ chức theo kế hoạch, nhưng những ngày này, có lẽ không gì dễ chịu hơn là ở nhà, dâng lễ misa, kinh nguyện, làm những công việc chăm sóc nhà, chăm sóc vườn, đọc sách, đọc tài liệu nghiên cứu và tập thể dục hằng ngày. Đó là những sinh hoạt lý tưởng của một ngày yên bình. Tuy nhiên, trên thực tế thì cuộc sống và trách nhiệm của một linh mục truyền giáo thì không chỉ mãi thanh thản như thế được.

Bangkok, ngày 5.3.2020

Bị "cách ly" trên máy bay


Chiều qua mình ra sân bay Don Muang để đi Udon Thani họp việc nhà dòng tại miền đông bắc Thái Lan. Khi lên máy bay mình cũng như các hành khách khác ai nấy đều đeo khẩu trang. Khi máy bay chuẩn bị di chuyển mình phát hiện ra các hàng ghế trước, sau và một bên mình đều không có ai ngồi. Thế nên mình quyết định tháo khẩu trang ra cho thoải mái hơn.

Nong bua lamphu, 5.3.2020

Chuyện trong ngày

Hôm nay việc thi cử đã diễn ra cho cả ba môn do mình đảm nhiệm tại Đại Chủng Viên Lux Mundi. Một phần mình cho thi trong lớp, một phần mình cho viết ở nhà rồi gửi bài vào qua email. Mình cho tới nửa đêm là hạn chót để các thầy gửi bài vào. Với việc thi cử hôm nay thì cũng có nghĩa mình đã kết thúc năm thứ tư giảng dạy tại Đại chủng viện quốc gia Thái Lan. 4 năm thì cũng chưa phải dài lắm. Trong ĐCV có cha Patrick người Á nhỉ lan đã dạy 12 năm. Nhưng năm nay ngài cũng đã quyết định rời Thái Lan để trở về Á nhi lan để phục vụ. Còn mình thì chưa biết sẽ còn tiếp tục giảng dạy tại đây cho đến khi nào.

Thi cử xong thì mình phải bỏ thời giờ ra để chấm bài. Tuy nhiên, trong lúc này thì mình chưa có thời giờ và cũng chưa có tâm trí để chấm bài thi vì tuần tới mình còn phải tổ chức hội thảo quốc tế tại Bangkok. Chương trình đã được chuẩn bị gần 2 năm, nhưng tới gần ngày diễn ra sự kiện thì bị “Cô Vy” gây rắc rối đủ điều. Nào là tham dự viên từ một số quốc gia không dám tới Thái Lan vì sợ tình hình tại đây bất ổn. Nào là Thái Lan không dám tiếp nhận một số tham dự viên đến từ các quốc gia có nhiều người bị nhiễm. Đó là chưa nói đến sự quan ngại tổ chức cuộc họp có nhiều người tham dự cùng một lúc. Vì thế nên tối hôm qua ban tổ chức đã quyết định hủy chương trình khai mạc có mời các quan khách đến tham dự. Ngoài ra, trong chương trình cũng hủy phần đưa tham dự viên đi tham quan chùa chiền tại Bangkok cũng như đi ăn ở nhà hàng nơi có đông người. Thật đáng tiếc khi bao nhiêu công lao bỏ ra để tổ chức sự kiện nhưng lại gặp nhiều trắc trở. Dù sao đi nữa thì mình vẫn sẽ phải tiến tới với công việc và phó thác mọi sự vào bàn tay quan phòng của Chúa. 

Bangkok, 3.3.2020