Tĩnh tâm



Hôm qua mình tổ chức tĩnh tâm cho giới trẻ Việt Nam tại Thái Lan. Số người đến tham dự khoảng trên 50 người. Không nhiều như đối với mình đó là một con số lý tưởng. Đủ để có sự vui nhộn nhưng không quá đông khiến cho việc tĩnh tâm trở thành một cuộic hội họp khó kiểm soát. Khi tổ chức một chương trình tĩnh tâm mình cần có sự trật tự, sự lắng đọng ở những điểm khác nhau. Ngay cả sự vui nhộn cũng phải mang tính trật tự. Khi có quá nhiều bạn trẻ nguy cơ có thể xảy ra là sự thiếu kỹ luật và sự lộn xộn làm mất đi sự trang nghiêm. Vì thế mình không bao giờ tham lam số lượng. Mình lấy sự quân bình làm lý tưởng. 

Trong giới trẻ mình có tiếng là khó tính. Mình cũng công nhận điều đó. Mình khó tính thật. Khó tinh nhưng không phải khó khăn hay khó gần gũi. Mình khó tính tại vì mình không thích sự nửa vời, không thích cái kiểu làm sao cũng được, không thích cái làm cho có. Mình cũng không thích cái thiếu sắp xếp và trật tự. Mình không thích quá màu mè cũng không thích cái gì quá đơn điệu. Nói chung mình thích cái gì nó ra cái đó. Khi vui thì phải thực sự là vui. Nhưng để cho nó thực sự vui thì mọi người phải tuân theo luật chơi một cách nghiêm túc. Khi phải nghiêm trang thì cũng phải nghiêm trang. Đừng đùa giởn trong lúc đang phải làm việc và ngược lại. Có lẽ mình đã rất nhập tâm đoạn Kinh Thánh từ sách Giảng Viên nói rằng trên đời cái gì đều có thời giờ của nó nên mình luôn áp dụng triết lý này trong cách sống và làm việc của mình. Và đã không ít lần mình lấy đoạn Kinh Thánh này ra làm bài Lời Chúa cho những nghĩ thức khai mạc chương trình tĩnh tâm để nhấn mạnh mục đích và ý nghĩa của việc mình đang làm là gì. 

Mình tin rằng chính vì mình có lối làm việc như thế nên những sinh hoạt của mình thường mang lái hiệu quả tốt. Mình không phải là người tổ chức xuất sắc, nhưng mình làm có hệ thống và phương pháp. Chính vì thế mà nó bổ ích cho người đến tham dự. 

Hôm qua là một ngày tĩnh tâm tốt đẹp. Chưa phải là lý tưởng vì điều kiện về không gian và thời gian bị hạn chế. Nhưng mình đã làm tốt nhất có thể. Và những bạn trẻ mình mời để cộng tác với mình đã làm tốt nhất trong khả nặng của các bạn. Mình rất hài lòng. Có thể tốt hơn được không? Chắc chắn là có. Có thể sâu sắc hơn không? Câu trả lời cũng có. Có cần thêm thời giờ để có thể cầu nguyện, chia sẻ, và có những sinh hoạt khác giúp cho các bạn trẻ đến tham dự có những cảm nhận mới về Chúa không? Dĩ nhiên là có. Tuy vậy, với những hạn chế của mình và của các bạn, mình đã có một chương trình tĩnh tâm Mùa Vọng có ý nghĩa, và mình tin rằng các bạn đi tham dự đã ít nhiều sẵn sàng hơn để đón Chúa Giêsu Giáng Sinh khi ngài đến.

Bangkok, ngày 9.12.2013



Chuẩn bị tĩnh tâm


Sáng thứ bảy yên tỉnh. Mình thức giấc, nhanh chóng ra khỏi giường. Đánh răng, rửa mặt, làm vài động tác giản vai, cổ, rồi thay áo quần để lên nhà nguyện dâng lễ với các cha, thầy, và seour. Mỗi sáng trên nhà nguyện có khoảng 10 người dâng lễ với nhau, trong đó có 4 thầy thuộc dòng San Gabriel là hội dòng quản lý trường đại học Assumption nơi mình đang học. Còn lại là các linh mục tu sĩ đang theo học ở đây và ở trọ trong tòa nhà này. Sau lễ sáng mọi người ăn sáng với nhau trước khi bắt đầu công việc hằng ngày của mình.

Sáng nay mình chuẩn bị cho chương trình tĩnh tâm Mùa Vọng cho giới trẻ Việt Nam ngày mai. Mình không biết sẽ có bao nhiêu người đến tham dự. Mình đã phổ biến chương trình trên mạng xã hội cũng như thông báo trong các Thánh lễ nhóm. Tuy nhiên mình không kêu gọi, không thuyết phục, không nài nỉ, không hăm dọa các bạn phải đi tham dự như trước đây mình đã từng làm khi tổ chức một chương trình gì. Không phải mình bất cần, nhưng thiết nghĩ đã tổ chức một sinh hoạt đã mệt, mà còn phải lo về số lượng người đến tham dự và các vấn đề khác nữa chỉ làm cho mình thêm căng thẳng. Minh cứ mặc cho các bạn quyết định cho chính mình xem họ có cần tham dự tĩnh tâm để chuẩn bị tâm hồn đón Chúa hay không? Mình chỉ cố gắng tập trung vào việc tổ chức chương trình tĩnh tâm cho tốt để khi các bạn trẻ đến tham dự cho dù đó là 10 người hay 100 người đề có một trải nghiệm sâu sắc và bổ ích.

Những ngày này mình cũng đang chuẩn bị chính mình nữa. Có lẽ đó là điều quan trọng hơn hết trong việc tổ chức tĩnh tâm. Chắc chắn một vị linh mục hay tu sĩ nào cũng đã từng nhận ra rằng lắm khi mình tổ chức những chương trình tĩnh tâm, cầu nguyện, trình bày những bài giảng hùng hồn, nhưng trong lòng của chính mình thì khô khan, cuộc sống thực tế của mình không giống như những gì mình giảng dạy. Cái kinh nghiệm về Thiên Chúa mà mình mang lại cho những người đến tham dự những sinh hoạt của mình lại không có trong chính con người của mình. Mình chỉ giỏi thực hiện nó cho người khác chứ không phải cho chính mình. 

Vì thế nên những ngày này, mình đang chuẩn bị cho chính mình, có những điều chỉnh trong lời nói và việc làm của chính mình để mình cũng sống cái tinh thần Mùa Vọng mà mình kêu gọi người khác phải làm hầu lời nói của mình sẽ không phải chỉ là lời nói sáo rỗng. Chỉ như thế thì mình mới là một linh mục thực chất, đáng để cho người khàc lắng nghe và tin theo. 

Bangkok, ngày 7.12.2013

Nghe thánh ca Mùa Vọng



Hôm nay lần đầu tiên mở thánh ca Mùa Vọng ra nghe để hòa mình vào tinh thần của Mùa Vọng một cách trọn vẹn hơn. Sống ở đây, nếu không chủ động để tạo nên cho mình cái không khí Mùa Vọng thì những ngày tháng này cũng sẽ trôi qua một cách nhanh chóng rồi đến Giáng Sinh một cách hửng hờ như bao nhiêu ngày lễ khác mà ý nghĩa thực sự của nó hoàn toàn bị nhấn chìm trong những hình thức bên ngoài. Ở Thái Lan hơn ở bất cứ nơi nào khác, hình thức rất quan trọng nhưng lại thiều chiều sâu và mình cũng rất dễ bi lối cuốn vào những hình thức bên ngoài đó.

Tối nay mình nghe thánh ca Mùa Vọng để nhận ra rằng mình đang sống trong sự tăm tối, những bóng tối được tạo nên bởi xã hội con người và bởi những hành động đen tối của chính mình.  Mình nghe thánh ca Mùa Vọng để thấy rằng đời sống tâm linh của mình còn quá khô khan cần được bồi dưỡng bởi những hạt sương mai đến từ Trời để có thể vươn lên từ khỏi hoàn cảnh khô cằn, héo hon. Mình nghe thánh ca Mùa Vọng để thấy rằng mình rất cần Chúa trong lúc này, và nếu không có Ngài thì mình sẽ mất hết tất cả những hồng ân cần thiết cho đời sống. Mình nghe thánh ca Mùa Vọng để biết rằng mình vẫn còn đặt hết niềm tin và niềm hy vọng vào tình yêu vô biên và lòng thương xót của Chúa cho dù mình đã không ít lần phản bội Ngài bằng những hành động và tư tưởng ích kỷ, hẹp hòi. Mình nghe thánh ca Mùa Vọng như lời cầu nguyện xin Chúa đến trong lòng mình và biến đổi nó để trở thành nơi xứng đáng cho Ngài ngự trị.

Bangkok, ngày 4.12.2013