Từ chối một cơ hội

Cách đây vài hôm, anh Thirasak nhân viên văn phòng giáo phận gọi điện thoại cho mình nói là có chương trình truyền hình kênh 9 chuyên về làm phóng sự về nhưng người nước ngoài đến làm việc tại Thái Lan để giúp cho xã hội Thái được phát triển. Trước đây chương trình này đã từng làm phóng sự về cha Shea, một linh mục người Mỹ đã mở trung tâm chăm sóc các trẻ em bị nhiễm HIV và nhưng em mồ côi tại tỉnh Nong Khai. Nhân viên văn phòng giáo phận nói muốn cho chương trình này thực hiện chuyên đề về mình, và nếu mình đồng ý họ sẽ gởi thông tin về mình đến đài truyền hình để họ có thể bắt đầu quá trình làm chương trình.

Sau khi nghe anh Thirasak nói xong, mình trả lơi với anh rằng, mình không nghĩ rằng mình phù hợp cho chương trình này. Thứ nhất những việc mình làm chưa có to tác gì đến nỗi xứng đáng để được đưa lên truyền hình. Thứ hai mình không muốn câu chuyện của các em bị nhiễm HIV bị khai thác trên truyền hình, mà nếu có làm chương trình về mình thì chắc chắn đó sẽ là một phần của các câu chuyện sẽ được đề cập đến. Ngoài ra, một trong những mục vụ mà mình tâm huyết đó là mục vụ lao động di dân. Nhưng việc đưa câu chuyện này lên đài truyền hình thì dường như không thể được vì tính bất hợp pháp của các bạn trẻ lao động di dân tại Thái Lan. Và người Thái nói chung sẽ không xem việc này là việc bổ ích cho xã hội Thái, và nếu công bố trên truyền hình thì mình có nguy cơ sẽ bị lên án hơn là được đồng tình.

Vì thế mình đã từ chối một cơ hội để quảng bá về công việc của mình, nhưng mình tin chắc đó là điều tốt nhất. Và sau này nếu mình cảm thấy mình đã thực sự cống hiến gì đó cho xã hội Thái, và việc phổ biến đó có ích lợi cho Giáo hội thì mình sẽ làm. Còn bây giờ thì thực sự chưa đến lúc.

Nong Bua Lamphu, ngày 28.2.2010

Chuyện của Kai


Hôm qua mình và hai bạn trẻ trong cộng đoàn đến bệnh viện để thăm Kai, một bệnh nhân HIV từng được chăm sóc ở trung tâm ĐMHCG. Với bệnh tình của Kai thì có lẽ vài ngày nữa thôi, anh ta sẽ không còn nữa. Mình không hiểu rõ bệnh của anh là gì, nhưng nghe nói có những vế lỡ trên người như ung thư mà bác sĩ không còn chữa được nữa.

Anh Kai là một người đồng tính. Anh đến trung tâm cách đây khoảng hai năm. Khi mới đến thì anh đang bệnh nặng, bị ho lao và tóc chỉ còn vài sợi. Nhìn anh tôi nghĩ sẽ không qua khỏi. Nhưng nhờ vào thuốc men, dinh dưỡng và sự nâng đỡ về tinh thần nên anh đã hồi phục rất tốt. Thời gian sau anh khỏe mạnh và trông như một người bình thường.

Khi đã hồi phục hoàn toàn anh đã rời trung tâm và kiếm việc làm ở tỉnh Udon Thani, trong một quán ăn trong phố. Thỉnh thoảng anh cũng ghé qua thăm trung tâm và ở lại một hai hôm. Trông anh cũng khỏe mạnh như thường. Lần cuối cùng mình gặp anh là ngày 1 tháng 12 vừa qua, nhân dịp ngày AIDS Thế giới. Anh ta đến tham dự chương trình diễu hành của TT trên đường phố của tỉnh.

Nhưng trước khi mình đi Úc thì nhận được tin là anh ta đang nằm bệnh viện với bệnh tình rất nặng. Hôm qua, nhân viên TT đến báo cho mình biết là có lẽ sẽ không khỏi. Mình đến bệnh viên thăm anh thì chứng kiến một thân hình tàn tạ, yếu đuối, nói không ra tiếng, và bốc mui khai vì vết thương trên người của anh. Mặc dầu anh nhận ra mình, nhưng khi nhân viên TT đến thăm thì họ nói anh ta không nhớ họ.

Hôm nay trong buổi sinh hoạt hàng tuần với các bệnh nhân, Pam chia sẻ rằng, đáng ra anh Kai còn sống lâu hơn thế này nữa. Nhưng lý do anh ta đến nông nỗi này là vì có nhiều hành vi bất cẩn khi sống trong xã hội trong thời gian qua. Anh đã nhiều lần quan hệ tình dục một cách bừa bãi với những người khác cùng nhiễm HIV. Và điều đó làm cho virút HIV trong người của anh càng ngày càng đột biến nên thuốc chống virút trở nên vô hiệu quả. Vì thế sức khỏe bị ảnh hưởng một cách nhanh chóng, và rốt cuộc, giờ đây anh đang đối diện với một cái chết đau đơn và cô độc, bênh cạnh không có một người thân nào quan tâm đến.

Trong buổi sinh hoạt với các bệnh nhân hôm nay cũng có chia tay với một người đàn ông, sau khi hồi phục, sẽ trở về với gia đình và tìm kiếm việc làm nuôi bản thân. Anh ta rất vui tươi và tràn đầy hy vọng sau khi sức khỏe đã tốt hơn rất nhiều so với khi mới đến trung tâm. Câu chuyện của Kai cũng là một bài học và một lời nhắc nhở đối với anh là phải biết giữ gìn sức khỏe khi không còn những người sống bên cạnh để nhắc nhở và chăm sóc cho mình như khi còn ở TT. Để duy trì đời sống lành mạnh hoàn toàn phụ thuộc vào ý thức và sự quyết chí của mình khi xung quanh mình luôn luôn có những cám dỗ làm cho mình dễ buông thả.

Nong Bua Lamphu, ngày 23.2.2012

Nhật ký trên máy bay



Mình đang ngồi trên chuyến bay trở về Bangkok từ Úc sau những ngày tham dự cuộc hội nghị của Dòng. Những ngày họp thật dài và bàn luận về nhiều vấn đề liên quan đến công việc truyền giáo của Hội dòng. Tuy mệt và đôi khi còn căng thẳng, nhưng mình cảm thấy rất vui khi có phần trong những cuộc bàn luận đó để góp phần định hướng cho những hoạt động của hội dòng trong tương lai.

Qua việc tham dự họp tổng nghị, mình đã hiểu hơn rất nhiều về những công việc mà các anh em trong dòng đang thực hiện ở nhiều nơi trên tỉnh dòng rộng lớn này, và mình cũng thấy rõ hơn những thách đố mà hội dòng đang phải đối phó trong vấn đề nhân lực, tái chánh cũng như những yếu tố khách quan nằm bên ngoài tầm tay của hội dòng có thể kiểm soát.

Nhưng một điều mình đă cảm nhận rất sâu xa, đó là các nhà truyền giáo Ngôi Lời, bất kể thuộc thế hệ già hay trẻ, bất cứ người Á châu hay người Tây phương, tất cả đều có khắc khoải phục vụ Chúa và Giáo hội để xây dựng nước Chúa ngày càng lớn mạnh hơn. Và có dịp gặp gỡ để chia sẻ, trao đổi và nâng đỡ khích lệ nhau mọi người như nhận được một sức sống mới để tiếp tục phấn đấu trong công việc của mình ở nhưng nơi góc trời xa xôi mà minh đã đươc sai đến.

Mình trở lại Thái Lan lần này cũng phải nhảy vào nhiều sinh hoạt cả mục vụ lẫn xã hội. Chỉ vài ngày nữa là Mùa Chay bắt đầu. Bên canh đó mùa hè của Thái Lan cũng đang đến. Minh phải chuẩn bị cho nhiều sinh hoạt, nhưng minh không nôn nao, ngược lái thấy vui khi mình có những công việc đang chờ mình. Mình đang đóng góp trong sứ mệnh của hội dòng và trong việc xây dựng nươc Chúa. Đó la một điều phải la,f cho mình cảm thấy hạnh phúc và phấn khởi.

Ngày 18.2.2012