Dịp vui

Cuối tuần qua trong nhà có đám cưới nên không khí thật vui nhộn. Bà con họ hàng tới tham dự lễ ở nhà, ở nhà thờ và ở nhà hàng. Họ hàng nhà trai đến từ tận Austin, Texas. Họ thuê khách sạn gần nhà, không có xe nên mình phải giúp làm tài xế lẫn tour guide trong ngày thứ sáu. Người nào đến từ phương xa cũng muốn đi thăm Little Saigon để chứng kiến thủ đô tị nạn của người Việt nhìn ra sao. Mình chở một nhóm gần 10 người đi ra TT Phước Lộc Thọ, rồi sau đó đi ăn trưa ở nhà hàng Thăng Long, rồi cuối cùng là đi biển Hungtington.

Biển Hungtington hôm đó sương mù thật nhiều, nhìn xa không thấy gì hết. Nhưng thời tiết ấm nên cũng có nhiều người ra biển chơi, tắm biển, trượt ván. Mình có dẫn theo cha Vinh từ trên Hayward xuống để tham dự đám cưới. Đang đứng ngoài cầu nơi người ta câu cá thì tình cờ gặp cha Tiến Linh và người thân đi đến. Ngài cũng đi tham dự đám cưới, nhưng không phải của nhà mình. Cha Vinh quen cha Tiến Linh, mình không quen chỉ biết về cha. Sau khi chào hỏi mình có chó cha địa chỉ email của mình tại Thái Lan, bảo rằng nếu có dịp cha qua Thái Lan cần người hướng dẫn thì cứ liên lạc với mình.

Lễ đám cưới của gia đình vừa rồi là lần cuối cùng vì bây giờ ai nấy cũng đã có cặp có đôi. Trong tiệc cưới ông M.C. giới thiệu anh chị em, chỉ có mình là đứng lên một mình mà không có đứng bên cạnh. Gia đình của mình bây giờ lớn hơn xưa nhiều, cháu chắt cũng nhiều hơn. Mỗi lần tụ họp náo nhiệt hơn vì tiếng người lớn người trẻ cứ hòa trộn với nhau. Bản thân mình cũng cảm thấy rất thỏa mãn khi chứng kiến cảnh này. Mình bớt lo hơn cho gia đình, mặc dầu mình là con út.

Từ ngày mình về nghĩ phép gia đình mình tổ chức thật nhiều chương trình. Mới đám cưới xong ngày thứ bảy thì anh chị Luận và Thảo lại tổ chức làm phép nhà ngày Chúa Nhật. Hôm nay mình và cha Thời một người anh em SVD sẽ đi Hollywood Hills để thăm bố đỡ đầu của mình. Bố mời lên chơi. Đi nhiều cũng mệt, nhưng vui. Cái mệt của mình nó mau qua chỉ vì mệt trong thân thể mà tinh thần thì rất phấn khởi. Ví dụ như tiệc đám cưới, mình chẳng ăn được bao nhiêu vì cũng đi “chào bàn”. Chào bàn vì trong buổi tiệc đa số là thân quen mà mình muốn để gặp gỡ. Nếu không có buổi tiệc đó thì e rằng sẽ khó mà gặp họ được. Dịp đám cưới lần này mình vui nhiều không kém gì cô dâu chú rể.

Costa Mesa, ngày 28.9.2009

Chuyện cuối tuần

Mấy ngày qua thật bận rộn. Thứ bảy mình đến nhà bố đỡ đầu ăn trưa. Bố mời đến ăn trưa vì tuần trước đến dâng lễ ở nhà bố mà chưa nói chuyện được gì cả. Lý do là vì khách khứa đông, bố phải tiếp mọi người nên không tiện nói chuyện riêng. Lần này chỉ có mình và ba mẹ nên có thể nói chuyện thân thiện hơn.

Bố đỡ đầu của mình rất đạo đức và rất thích nói chuyện. Mỗi lần nói chuyện với bố, bố nói được rất lâu. Thứ bảy vừa rồi, bố mẹ đỡ đầu đãi món gà luộc và phở bò. Món gà luộc rất ngon. Bố sắt lá chanh ra rất mỏng, rải lên thịt gà làm cho gà có mùi vị thật thơm.

Hôm thứ bảy vừa rồi bố cũng có truyền lại cho mình một cách chữa bệnh mà bố nói là “phép lạ” chứ không phải cách chữa bệnh y khoa. Bố là một bác sĩ, nhưng đây không phải là phương pháp chữa bệnh mà bố học được từ trường y. Cách chữa bệnh này là đối với những người bị hóc, rất đơn giản. Bố truyền lại cho mình vì bố từng được đức cha Nghi truyền cho bố. Bố nói chữa cho ai cũng hết. Mình chưa có cơ hội để chữa bệnh bằng phép lạ mà bố truyền lại cho mình. Mình hy vọng sẽ có dịp để đem ra thực hành. Nếu nhờ vào phương pháp này mà chữa được bệnh thì quả thật là tuyệt vời!

Từ nha bố đỡ đầu ở Hollywood Hills, mình chạy qua Burbank để tham dự lễ đám cưới của một người bà con vào hai giờ chiều. Lễ đám cưới rất linh đình. Các cha đến tham dự lễ cưới cũng đông vì bố mẹ cô dân và chú rể đều là những thành viên tích cức trong cộng đoàn. Bố cô dâu, mình gọi bằng anh, là chủ tịch của cộng đoàn. Ở Burbank mình có rất nhiều bà con, tuy không phải là bà con gần, nhưng rất thân tình. Đại gia đình câu Dược ai nấy đều quý gia đình mình và gia đình của mình cũng rất quý họ. Không có một dịp vui gì mà không mời nhau đến tham dự.

Tiệc cưới diễn ra tại khách dạn Hilton ở Universal City. Khi mình rời tiệc thì cũng đã 11h khuya, về tới nhà gần 12h đêm. Bố mẹ thì mệt nhừ. Mình cũng vậy. Nhưng sáng hôm sau mọi người phải dậy sớm để đi TT Công giáo. Ở đó hội cựu chủng sinh Huế mừng lễ bổn mạng thánh Toma Thiện. Mình là chủ tế và kiêm luôn việc giảng lễ. Có Cha Phú đến tham dự nữa. Sau lễ có nhiều người khen là giảng hay nên mình rất vui.

Chiều Chúa Nhật mình lại đi San Gabriel để dự lễ bổn mạng của đoàn Thiếu nhi Fatima tại đây, đồng thời kỷ niệm 25 năm ngày thành lập đoàn. Sau lễ có tiệc. Ở đây mình được gặp lại cha Hiếu là vị tuyên úy trẻ của đoàn. Cha Hiếu từng là thành viên của đoàn TNF tại Claremont, mình cũng thế. Nhưng mình đi tu trước và chịu chức trước. Cha Hiếu đi tu cho giáo phận Los Angeles.

Hai này cuối tuần có rất nhiều sinh hoạt, đó là chưa nói đến chuyện của ngày thứ 6 và thứ 2. Cũng có phần mệt nhưng lại thấy rất vui. Ba năm mới về được một lần nên cái gì cũng muốn tham dự - tham dự để được gặp lại những người thân quen, để lam quen với người mới, và để thấy thật vui khi gặp gỡ thật nhiều người Công giáo. Đây là một điều mà không phải lúc nào cũng có được tại Thái Lan.

Costa Mesa, CA ngày 21.9.2009

Gặp lại các anh em ở Bắc Cali

Hôm qua mình và cha Trung M. lái xe từ Nam Cali lên Bắc Cali, ngài đi làm việc "câu cá" cho văn phòng ơn gọi của dòng Ngôi Lời. Mình đi thăm anh em. Ở đây có cha Hiếu và cha Vinh đang làm việc trong một giáo xứ taị thành phố Hayward. Tối qua ba anh em ngồi nói chuyện với nhau đến 3 giờ sáng mới đi ngủ. May hôm nay là ngày nghỉ của cha Hiếu nên đi ngủ trể không sao.

Chiều nay ba anh em lái xe xuống San Jose để đi uống cà phê với một số anh em đã từng học trong đại chủng viện Ngôi Lời nhưng bây giờ đã xuất. Những anh em này hiện đang phải làm lại từ đầu. Có người phải đi kiếm việc làm. Có người phải đi học một ngành nghề khác. Thời buổi này kinh tế không tốt nên những người anh em trẻ này vẫn chưa ai ổn định.

Sau khi uống cà phê xong thì mọi người tụ họp taị nhà của Phúc, cũng vừa xuất khỏi dòng cách đây hai tháng. Anh em làm BBQ và ngồi trò chuyện với nhau thật thân tình. Những chuyện hài hước, những kỷ niệm vui buồn trong cuộc đời tu trì cứ tiếp tục được kể ra. Mọi người đều xưng hô với nhau bằng anh và em thật tình cảm.

Các anh em Ngồi Lời (hoặc cựu Ngôi Lời) là thế đó. Lúc nào cũng thoải mái vô tư. Không hình thức, không khách sáo. Ra khỏi dòng rồi nhưng luôn giữ liên lạc với nhau và với các anh em vẫn còn trong dòng. Có người khi còn trong dòng không thân mà bây giờ ra khỏi dòng rồi lại thân với nhau và hay đi chơi với nhau. Kinh nghiệm trải qua thời gian học trong dòng Ngôi Lời là sợi dây liên kết tình cảm giữa tất cả mọi người. Đây là một loại tình cảm thật chân thật và tốt đẹp.

Tối nay luôn tiện mình ghé thăm Uyên và Khải. Uyên là bạn học của mình khi còn ở đaị học Berkeley. Uyên cũng ở San Jose. Chuyến đi bắc Cali lần này mình không gặp được những bạn học cũ vì mình đã mất liên lạc với những người này. Mặc dầu mình biết có rất nhiều người đang còn sống trong vùng này, nhưng không có cảm hứng đi lùng số điện thoại của họ để liên lạc. Có lẽ vì đã quá nhiều năm không gặp nhau, khoảng cách tình cảm đã quá xa. Đời sống của từng người đã thay đổi nhiều và quá khác nhau, e rằng gặp lại cũng khó có thể nói chuyện với nhau. Tình cảm đó không giống như với các anh em trong dòng hoặc đã từng học trong dòng. Mình nhận ra điều này nên rất quý và trân trọng những người anh em của mình. Có họ trong đời sống mình cảm thấy thật ấm cúng. Mình cảm thấy như có một gia đình mà những người anh em luôn quý mến nhau.

Hayward, CA ngày 15.9.2009