Kỷ niệm 3 năm làm linh mục


Ngày mai mình sẽ tròn 3 năm trong đời sống linh mục. Chỉ là ba năm trên con đường phục vụ Thiên Chúa và tha nhân trong cương vị một linh mục truyền giáo, nhưng nhìn lại quảng đường ngắn ngủi này, mình cũng thấy rằng bản thân đã trải qua không ít thăng trầm trong cuộc sống. Không chỉ trong đời sống mục vụ mà còn đời sống riêng tư nữa.




Đời sống tu trì cũng dễ nhưng cũng rất khó. Dễ vì không phải lo cho miếng cơm manh áo của bản thân hoặc gia đình, dễ vì biết mình sẽ có nơi ăn nơi ở bất cứ mình đi đến đâu. Nhưng khó ở cái chỗ làm sao sống ơn gọi thật nghiêm túc không chỉ trong những biểu hiện bên ngoài mà trong những điều kín đáo nhất mà không ai thấy được. Khó vì lúc nào cũng phải chiến đấu với những cám dỗ đi ngược với các lời khấn mà mình đã tuyên thệ với Chúa. Khó vì sự sẵn sàng và nghị lực để đối phó với những cám dỗ ấy không phải lúc nào cũng có đủ. Khó vì cái lý trí nhiều khi rất giỏi trong việc bào chữa cho chính mình mà không chịu nhường chỗ cho một tấm lòng khiêm tốn biết nhìn nhận tội lỗi và thực lòng ăn năn xám hối.


Nhìn lại ba năm hỏi rằng mình có hạnh phúc không? Hạnh phúc thật đấy. Hạnh phúc với đời sống, với công việc, với sứ mệnh. Hạnh phúc với cái kinh nghiệm linh tinh gom nhặt được trong công việc truyền giáo. Hạnh phúc với những con người mình được gặp gỡ trong đời sống cho dù đó chỉ là một lời chào hoặc một cái "wai" mà người Thái thể hiện với nhau khi chào hỏi nhau. Hạnh phúc với cái ngôn ngữ mới mà mình nói được khi sống trên xứ sở này. Hạnh phúc với thật nhiều lời cầu nguyện mà mình nhận được từ gia đình, bạn bè, và người thân quen. Hạnh phúc với những món quà từ bao trái cây đến phong bì đựng tiền mà những người khác đã tặng cho mình chính vì mình là.....mình.


May thật. Cho dù mình vẫn là một con người sứt mẻ, chưa hoàn hảo trong ơn gọi thánh hiến, thế mà mình cũng vẫn còn lãnh nhận được rất nhiều hồng ân. Nhưng có lẻ không phải vì may mắn mà thực ra đó là lòng quảng đại vô bờ bến của Thiên Chúa đối với mình. May thật khi mình đã quyết định đi theo một Thiên Chúa như thế.


Nong Bua Lamphu, ngày 26.5.2009

Chàng trai tuyệt vời



Cách đây vài ngày mình được xem video và nghe về câu chuyện của anh chàng tên Nick Vujicic ở Úc. Đây là một người thanh niên 26 tuổi mà từ khi sinh ra đã không có tay có chân. Nhưng điều này đã không cản trở anh ta trở thành một nhà hùng biện đi khắp thế giới để nói cho người ta nghe về đời sống của mình cũng như giúp cho họ có một cái nhìn tích cực về cuộc sống. Câu chuyện của Nick rất ấn tượng. Mình liền đem video của Nick đến cho một bệnh nhân HIV tên Tom xem. Tom cũng là một thanh niên 26 tuổi. Khi mới đến TT thì Tom rất yếu ớt. Tay chân dường như đã bị bại liệt do ảnh hưởng của HIV. Nhưng nhờ vào nỗ lực cá nhân và sự khuyến khích của những nhân viên TT mà Tom đã trở nên mạnh khỏe. Hằng ngay Tom giúp người làm vườn với công việc chăm sóc khuôn viên TT và nhà thờ. Tom đã có thể đi lại như một người bình thường.


Khi Tom xem video về Nick, một con người không tay không chân mà còn biết bơi, biết làm những công việc hằng ngày thì anh đã tỏ ra rất khâm phục và như được thêm ý chí hơn. Tom nói trước đây cũng chỉ nghĩ rằng mình sẽ chết, chứ không còn sống bao lâu nữa. Tom không ngờ còn có ngày hôm nay. Tuy nhiên nhiều khi bản thân Tom cũng chán nãn và thiếu nghị lực sống. Tom nói nhiều khi chỉ muốn sống vì con cái. Nếu không có hai người con thì chắc cũng chẳng muốn sống làm gì.


Mình đã đem câu chuyện của Nick vào những cuộc gặp gỡ với các bệnh nhân HIV tại TT. Sáng nay mình gặp bà Bun Mà. Bà mới vừa đến TT tối qua. Bà nói là bà cảm thấy rất cô độc, chỉ nghĩ về cái chết trước mắt. Con cái dường như đã bỏ bà. Anh em mỗi người mỗi ngã, ở đâu bà cũng không hay biết.


Mình đem câu chuyện của Nick ra khuyên bà, và giới thiệu cho bà về khái niệm Thiên chúa đồng hành. Bà chưa quen với điều này vì bà là một người theo đạo Phật. Mình mời bà đến nhà thờ dự lễ Ngày Chúa Nhật. Bà nói sẽ đi.


MÌnh không chỉ dùng câu chuyện của Nick trong việc tham vấn cho bệnh nhân HIV mà còn đưa nó vào giờ dạy tiếng Anh tại bệnh viện nữa. Vì không chỉ các bệnh nhân HIV dễ dàng đầu hàng khi gặp phải những điều khó mà ngay những người như bác sĩ và y tá cũng thế. Hôm qua mình mở video về Nick cho họ xem rồi lấy câu chuyện đó làm đề tài thảo luận trong lớp. Có lẽ qua những hình ảnh mà họ thấy được và những lời chia sẻ, mội người đã được thêm nghị lực không chỉ trong việc học tiếng Anh mà những vấn đề khác trong cuộc sống nữa.


Vâng, một con người cũng có thể gây ra ảnh hưởng cho rất nhiều người. Anh chàng Nick rất đáng khâm phục. Mình đã đem câu chuyện của anh ta để giúp người khác, nhưng có lẽ mình cũng phải tự nhắc mình là phải giúp đỡ chính bản thân nữa.
Nong Bua Lamphu, ngày 23.5.2009

Nhà thờ đông


Hôm nay hình như lần đầu tiên nhà thờ đầy người mà không có lý do gì đặc biệt. Trước đây lễ Chúa Nhật ít khi hơn 50 người tính cả con nít lẫn người lớn. Có khi còn dưới 40 người. Nhưng gần đây số người đến tham dự thường xuyên trên 50 người. Hôm nay có đến 70 người. Việc có 70 người trong thánh lễ Chúa Nhật đối với nhà thờ này là một sự kiện vì hôm nay chỉ là một thánh lễ Chúa Nhật bình thường, không có ai tổ chức đám dỗ, không phải là một thánh lễ đặc biệt của giáo xứ hoặc giáo hội.

Việc có thêm người đến nhà thờ cũng không phải là không có lý do. Lý do chính là chương trình sinh hoạt thiếu nhi đã khởi hành được 3 tuần và ngày càng có học sinh đến học đông hơn. Hiện nay số em ghi danh đã trên 25 em, và đoán rằng vài tuần nữa sẽ có thêm học sinh đến ghi danh. Nhiều em tham gia chương trình là Phật giáo mà trước đây chưa từng đến nhà thờ bao giờ.

Việc tổ chức chương trình sinh hoạt thiếu nhi ngày Chúa Nhật là một thí nghiệm mới trong công việc truyền giáo của mình. Mình không biết rồi sẽ có hiệu quả đến đâu. Nhưng dù sao đi nữa thì thánh lễ Chúa Nhật ngày càng đông hơn, trong nhà thờ có phần sinh động hơn, thêm người được biết về Thiên Chúa và tình yêu của Ngài. Phải chăng như thế cũng là một điều đáng mừng và là niềm khích lệ cho những công việc lâu dài trong tương lai.

Nong Bua Lamphu, ngày 17.5.2009