Xa nhà trong ngày vui


Cuối tuần này, anh mình đám cưới. Đây là dịp vui quan trọng thứ hai trong gia đình trong vài tháng vừa qua vắng mặt mình. Nhưng điều này mình đã biết trước rồi nên cũng đã chuẩn bị tinh thần. Trước đây vài tháng mẹ gọi điện thoại hỏi:


- Vừa rồi T. đám cưới không về được, lần này Tr. đám cưới có về được không?


- Dạ lần này cũng như lần trước vậy mẹ ạ. Con không được phép về. - Mình trả lời mẹ.


Ngày hôm kia, mình gởi anh Tr. và chị dâu tương lại lời chúc mừng trong ngày vui của hai anh chị:


Anh Tr. và chị Ch. thương mến,

Em đã nhận được thiệp hồng báo tin ngày vui của anh chị mà ba mẹ đã gởi cho em, nhưng có lẽ anh chị cũng đã biết là em không được phép về tham dự. Lại thêm một dịp vui của gia đình không có sự hiện diện của em, em tiếc nuối lắm. Sẽ vui biết bao nếu em được cử hành bí tích hôn phối cho người anh người chị của mình. Nhưng đây là một hồng ân mà em không được nhận trong lúc này. Vì đời sống phục vụ giáo hội, em đành hải chấp nhận trong tinh thần vâng lời và khiêm nhường. Em tin chắc anh chị hiểu được và thông cảm cho em khi không thể có mặt chung vui với hai anh chị.

Trong ngày vui của anh chị cũng như của toàn thể hai gia đình, em xin chúc mừng anh chị đã tìm đến nhau và đã chọn nhau để làm một phần nửa của mình. Hai anh chị sẽ phải nỗ lực rất nhiều để yêu thương, nâng đỡ và bổ xung cho nhau trong đời sống đạo đức, gia đình, và xã hội. Em tin rằng với sự quan phòng và soi sáng của Chúa, với tình yêu chân thật mà anh chị dành cho nhau, và với sự quan tâm, nâng đỡ của hai gia đình, anh chị sẽ xây dựng được cho mình một gia đình hạnh phúc và đầm ấm. Em hằng cầu nguyện cho hai anh chị để hai anh chị dấn thân vào đời sống mới trong tinh thần phấn khởi, hy vọng, và tràn đầy thánh ân của Chúa.

Nguyện xin Thiên Chúa của Tình Yêu, Thiên Chúa của sự Hy Sinh, và Thiên Chúa của sự Bao Dung, Tha Thứ chúc phúc cho hai anh chị, cũng như cho hai gia đình chúng ta trong ngày hai anh chị bước vào nhà thờ để trở nên một trước mặt Chúa và toàn thể mọi người.

Sau khi bên nhà nhận được lời chúc mừng của mình, chị M. bèn gởi email cho hay sẽ đọc cho cả gia đình nghe khi hai họ gặp nhau ở nhà gái. Còn anh Tr. thì email lại cho mình như sau:


Em thương mến,


Thật tiếc là em không về được trong dịp này để chung vui cùng anh chị và gia đình. Chị Ch. mới đây có hỏi đến em, em có về được hay không. Nếu được, em sẽ làm lễ đồng tế để giúp lời cầu nguyện, thềm phần long trọng cho buổi lễ, và thêm phần vui nhộn trong ngày ấy. Tuy buồn vì sự vắng mặt và thiếu xót của em, nhưng anh chị hiểu và thông cảm cho em. Cám ơn em thật nhiều vì em đã và đang nhớ tới anh chị qua những lời chúc mừng, chúc phúc và trong những lời nguyện cầu. Anh chị nguyện xin Thiên Chúa gìn giữ và che chở em trong vòng tay yêu thương của Ngài.


Anh Chị Tr. & Ch.


Có lẽ mình sẽ phải làm quen với cảm giác xa nhà khi có những dịp vui như thế này. Không chỉ anh chị đám cưới mà sau này còn cháu và bạn bè nữa. Vừa qua, hai người bạn đại học của mình mời mình làm đám cưới cho họ tháng 8, 2007 tại San Diego, California. Đây sẽ là dịp vui lắm vì sẽ có rất nhiều bạn bè tụ họp, có người cả 10 năm chưa được gặp. Thế nhưng mình cũng đành phải từ chối lời mời trong sự tiếc nuối.


Đi xa mình để lại những người thân, mình cũng phải bỏ qua những dịp quan trọng trong đời sống của họ. Ở đây mình đang cố gắng xây đắp những mối quan hệ thân thiết mới, nhưng điều này không dễ dàng. Tuổi càng nhiều, người ta càng khó gần gủi nhau, khó tin tưởng nhau, và khó vô tư với nhau. Tìm người để trở nên thân thiết thực sự không dễ dàng. Vì thế nên ở xa những người thân mình mới thấy quý trọng những mối quan hệ đó hơn.


Bangkok ngày 26.4.2007

Gặp cha xứ

Hôm nay mình và anh Tr. đến xin gặp cha S. là cha chánh xứ của nhà thờ DCCT tại Bangkok, nơi mình và anh Tr. đang làm hai vị khách dài hạn. Cha vui vẻ hỏi:

- Hai anh em muốn gặp tôi về chuyện gì thế?

- Thưa cha - Anh Tr. bắt đầu. - Chúng con đến ở đây gần hai tháng rồi. Chúng con là khách ở đây, vì thế chúng con mới gia nhập cộng đoàn. Chúng con cũng vừa mới bước vào văn hóa mới. Vì thế chúng con xin cha góp ý cho chúng con để chúng con có thể sống tốt hơn trong cộng đoàn.

Mình thêm ý:

- Thưa cha có thể có nhiều khi chúng con có những hành động mà chúng con thấy tự nhiên, nhưng nó không phù hợp với cộng đoàn hay văn hóa ở đây. Nhưng nếu không ai góp ý thì chúng con không biết. Vì vậy chúng con muốn gặp cha để nhận được lời chỉ bảo.

Cha S. vừa nghe hai anh em nêu vấn đề vừa lắc đầu cười nói:

- Không có vấn đề gì hết. Tôi thấy hai anh em đang làm tốt. Và tôi nghĩ các thành viên khác trong cộng đoàn cũng nghĩ như vậy.

Cha S. quay sang cha M. đang đứng gần:

- Cha M à, hai cha muốn hỏi xem có cần nhắc nhở hai cha điều gì không?

Cha M. lại gần vừa nói vừa nháy mắt với mình:

- Điều này hơi khó. Phải cho tôi vài tuần để suy nghĩ thêm nhé.

Rồi cha bước ra khỏi phòng ăn để cho mình, cha S. và anh Tr. nói chuyện với nhau.

Mình và anh Tr. không thuộc dòng CCT. Hai anh em chỉ đang ở nhờ đây nên đôi khi cũng cảm thấy áy náy không biết mình có làm vừa lòng chủ nhà hay không. Vì thế hai anh em đã nhiều lần bàn với nhau là nên thỉnh thoảng gặp cha xứ để xin ý kiến. Như vậy nếu mình có làm điều gì không vừa ý thì có thể sửa chữa kịp thời.

Hôm nay gặp được cha xứ để bày tỏ tâm tư, sau lời chia sẻ và động viên của cha, mình cảm thấy phần nào an tâm hơn. Cha bảo:

- Trước đây cũng đã từng có các cha địa phận đến ở đây cả năm trời. Nhà DCCT luôn vui vẻ tiếp khách, chúng tôi có truyền thống như vậy 50 năm rồi.

Quả thật là vậy, ở đây dường như lúc nào cũng có khách ra vào. Khi thì các cha, khi thì các thầy. Người đến từ trong nước, người đến từ nước ngoài. Vì thế nên ít khi một tuần trôi qua mà không thấy một vài khuôn mặt lạ trong bàn ăn. Nhờ vậy nên mình cũng làm quen được với nhiều người mới.

Đời sống vật chất hiện nay đối với mình là tạm ổn, không thể nói là túng thiếu, còn có thể nói là khỏe lắm. Tuy nhiên, mình vẫn lo lắng không biết với thời giờ và nỗ lực mà mình đang bỏ ra có đủ để cho mình trở nên thông thạo tiếng Thái trong vòng một năm hay không?

Bangkok, ngày 25.4.2007

Chẳng là cái gì

Tối hôm nay mình có kinh nghiệm làm ông cha "chẳng là cái gì". Ph. và mình tìm đến một quán ăn của người Thái gốc Việt. Chủ quán đến tiếp hai anh em. Đây là lần đầu tiên mình và Ph. đến quán này (qua lời giới thiệu của một người bạn). Ph. nói tiếng Thái với chủ quán rằng mình là một linh mục, chủ quán chẳng có một chút phản ứng gì. Trên khuôn mặt tỏ ra hoàn toàn không thú vị với thông tin nhận được. Có lẽ nếu Ph. nói "hôm nay trời nóng quá" sẽ nhận được nhiều phản ứng hơn từ ông ta. Khi chủ quán đi rồi, mình bảo Ph.:

- Người ta đâu phải đạo Công giáo. Nói với họ mình là linh mục họ có quan tâm đâu mà nói.

- Thì nói cho biết vậy thôi - Ph. trả lời.

Một lát sau, chủ quán đến tiếp chuyện với hai anh em. Khi không phải tiếp khách là ông đến ngồi nói chuyện về đời sống của người Việt tại Thái Lan, cũng như đời sống của gia đình ông. Ông nói chuyện rất vui vẻ. Mình cũng hỏi ông nhiều điều. Tuy nhiên, lý do chính yếu mà ông cứ quay lại nói chuyện là vì ông quý người Việt. Ông bảo: - Ở đây thấy người Việt thì quý lắm nên cứ muốn nói chuyện.

Ăn xong, mình và Ph. rời khỏi quán. Mình hỏi Ph.:

- Giờ đi đâu?

- Bây giờ con dẫn cha đến nơi ở của những người Việt đang lao động ở Thái Lan. Đây cũng là nơi con từng ở trước đây.

- OK. Vậy thì đi.

Ngồi trên xe buýt đến nhà, Ph. bảo:

- Những người ở đây có đạo, nhưng họ khô khan lắm. Họ ở gần nhà thờ nhưng cũng không đi lễ, họ viện cớ nhiều điều. Cha đến xem có giúp gì được không?

- Nhưng quan trọng là họ có muốn được giúp không. - Mình trả lời. - Nếu mình sẵn sàng giúp mà họ không muốn sự giúp đỡ thì sẽ chẳng được gì.

- Thì con dẫn cha đến đó xem thôi. Con cũng sẽ không giới thiệu cha là cha với họ, để cha quan sát.

- Ok. Thử xem sao.

Nơi các bạn của Ph. ở trọ là một căn nhà hẻm nhỏ, chật chội, và nóng nảy. Tầng dưới đồ sắt dùng làm cửa sổ nằm ngổn ngang (đó là công việc của những người này). Trên lầu có hai căn phòng cho họ ở trọ. Vì đây là nơi cư trú của thành phần thanh niên lao động nên mình không bất ngờ khi thấy nhà cửa không mấy sạch sẽ.

Ph. dẫn mình lên lầu, trong căn phòng có bốn thanh niên đang ngồi chơi cờ tướng. Vì là tối thứ bảy nên một số người đã ra ngoài đi chơi. Ph. bước vào, họ chào Ph. không mấy niềm nở (mình không rõ mối quan hệ giữa hai bên gần gũi tới mức nào). Chiếu theo giọng nói thì biết được họ cùng quê Hà Tỉnh với Ph.

Ph. không giới thiệu mình, mình bước theo Ph. tỉnh bơ như một anh bạn nào đó. Bốn thanh niên nhìn mình không quá 3 giây đồng hồ, rồi nhìn xuống bàn cờ tướng tiếp tục chơi. Mình và Ph. ngồi một lát. Ph. nói chuyện hỏi han một người trong nhóm vài việc, rồi sau đó ra về.

Cuộc gặp gỡ lạt như bã mía. Mình không được giới thiệu nên không dám lên tiếng. Những người thanh niên thấy Ph. không giới thiệu mình nên cũng không bận lòng quan tâm. Ở quán ăn, chủ quan không quan tâm về việc mình là một linh mục, nhưng biết mình là người Việt thì tỏ ra niềm nở. Còn trong căn nhà có chứa những thanh niên lao động này, họ chẳng màng gì khi gặp được một người Việt lạ trên đất Thái. Có lẽ nếu Ph. giới thiệu mình là linh mục, họ sẽ có cử chỉ khác. Nhưng vì họ không biết mình là ông cha, nên rút cuộc mình "chẳng là cái gì". Có khi mình chỉ oai hay được đón tiếp nồng hậu khi đeo cái mác là ông cha, nhưng nhiều khi cái mác đó cũng không ăn nhằm gì khi đối tượng chẳng màng đến ông cha là ai.

Bangkok, ngày 22.4.2007