Vườn rau muống của thầy Ron


Bên cạnh căn nhà thuê của sư huynh Ron có một mảnh đất trống khá rộng. Chủ đất không sử dụng để xây dựng nhà cửa. Cỏ dại mọc um tùm. Thầy Ron nói nhìn rất bầy hầy vì nhiều người dân trong xóm đem rác ra đó đổ. Thầy rất khó chịu vì phải sống chung với cỏ dại và rác rến ngay cạnh nhà. Vì thế thầy tự quyết định kêu người tới làm sạch khu đất, đốt hết cỏ dại. Từ đó người dân địa phương không đem rác đến đây để quăng nữa.

Những người bạn giáo viên của thầy Ron đã khuân một phần đất nhỏ để trồng rau. Trong vườn rau có cải, rau muống, húng quế, ngò, rau thơm, ớt, và vài cây đu đủ. Dọc lề đường là dãy hoa mười giờ. Thầy Ron không biết ăn cải và rau muống, nhưng lại rất thích húng quế, ngò và rau thơm. Thầy đang thúc họ trồng cho thầy vài cây cà chua và dưa leo. Còn cải và rau muống thì mấy người bạn của thầy tự ý trồng nên thỉnh thoảng họ cũng tự cắt ăn. Nếu không thì không có ai ăn. Tuần trước, thầy Ron đi vắng vài ngày, khi trở về thấy rau muống có dấu hiệu bị ‘tấn công’. Thầy Ron nói có lẽ là hàng xóm thèm ăn rau muống mà làm biếng đi chợ.

Mình rất thích vườn rau nhỏ bé của thầy. Hằng ngày, những người bạn giáo viên tới chơi đem vòi nước ra tưới và chăm sóc cho vườn thật xanh tươi. Những ngày qua, có lẽ mình là người tận dụng vườn rau này nhiều nhất. Có khi thì buổi sáng, có khi thì buổi trưa hoặc buổi tối, không nấu gì cầu kỳ, mình ra vườn nhặt rau muống, cải, ngò, quế, và rau thơm đem vào nhà, rửa, rồi xối nước nóng lên cho chín. Rồi ăn chung với mì gói.

Một tôi mì gói chua cay Thái lắm khi nhìn cũng thấy rất khô khan. Nhưng trộn chung với các loại rau tươi và một hoặc hai quả trứng thì bổng nhiên tô mì gói ấy trở nên khá hấp dẫn. Sáng nay mình cũng đã làm một tô như vậy để hoàn tất buổi ăn sáng. Ngày mai rời khỏi đây để trở về Bangkok, có lẽ mình sẽ hơi luyến tiếc vườn rau nhỏ bé xanh tươi này. Hy vọng sẽ có người ăn rau muống và cải, chứ để nó già đi thì uổng lắm.

Nong Bua Lamphu, ngày 28.2.2007

Chiếc cầu bắt ngang sông Mekong


Hôm nay sư huynh Ron đưa mình và hai giáo viên cùng dạy học ở trường trung học nơi thầy làm việc đi tham quan tỉnh Nong Khai. Điểm đến của nhóm là chiếc cầu bắc ngang sông Mekong nối liền hai nước Thái Lan và Lào.

Đường đi đến Nong Khai rất tốt, chỉ kéo dài khoảng 1 giờ đồng hồ. Đến nơi thì mình không qua cầu nhưng chỉ dừng lại gần đó để ngắm chiếc cầu từ xa xa. Cầu có tên là "Cầu bằng hữu" vì nó nối kết hai nước xóm giềng lại với nhau. Kiến trúc cầu không có gì đặc biệt, chỉ nhìn có vẻ rất vững chắc. Đây cũng là công trình dưới sự bảo trợ của Úc. Từ phía Thái Lan, trên cầu treo rất nhiều cờ. Có hai loại khác nhau, một là cờ quốc gia Thái, và cờ kia là màu vàng tượng trưng cho vị Vua của Thái.

Người Thái rất yêu mến vị vua của họ. Đi đâu cũng thấy người ta trưng bày hình của ngài. Ngay cả ở rạp chiếu phim, trước khi phim được chiếu cũng có khoảng 5 phút người ta đứng lên để bày tỏ lòng tôn kính với vị vua, trên màn ảnh có những tấm hình chiếu về vị vua khả kính. Năm nay cũng là dịp kỷ niệm 60 năm từ ngày ngài lên ngôi, nên đi đâu cũng thấy người ta treo cờ vàng và mặc áo vàng. Mình hỏi tại sao màu vàng thì được biết, vị vua sinh ra vào ngày thứ hai. Mỗi ngày có một màu khác nhau để tượng trưng. Màu vàng tượng trưng cho ngày thứ hai.

Những lá cờ quốc gia và hoàng đế Thái Lan trên chiếc cầu chỉ được treo lên đến một nữa. Khi đến chính giữa sông Mekong thì không còn thấy cờ nữa. Phía bên Lào không thầy người ta treo gì trên cầu.

Khu vực xung quanh chiếc cầu không có gì xôm tụ. Hình như người ta chưa muốn hay chưa có điều kiện để khai thác quang cảnh ở đây. Không thấy nhà hàng, quán nước, hay bất cứ sinh hoạt gì mang tính du lịch trong khu vực này. Nghĩ cũng tiếc vì đáng ra đây là một khu vực khá lý tưởng để phát triển kinh tế. Tuy nhiên, mình chưa hiểu gì nhiều về địa phương này để có thể khẳng định.

Mức nước ở sông Mekong xem rất thấp, có lẽ vì bây giờ vùng này đang trải qua mùa nắng nên không có nhiều nước. Ở đây, dòng sông nhìn rất bình yên và trầm lặng. Mặc dầu nhìn khá rộng, nhưng quả thực rất hiền hòa.

Đi tham quan chiếc cầu xong, thầy Ron đưa nhóm đi chợ "Indochina" ở Nong Khai. Ở đây có bán đủ thứ áo quần, thức ăn, đồ lưu niệm, kỹ nghệ... Chợ khá sạch sẻ và ngăn nắp. Thỉnh thoảng người bán chào hàng và mời khách một cách nhẹ nhàng, không ai to tiếng, níu kéo, hay này nỉ. Có lẽ vì sáng ngày thường nên không có nhiều khách qua lại. Mình đi ngắm hàng hóa một cách thoải mái.

Mình không mua gì, nhưng thầy Ron và hai anh giáo viên bạn thầy Ron có mua giò lụa và nem chua về để tặng người quen. Ở đây người ta cũng chuộng món giò lụa và nem lắm. Có rất nhiều quầy bán giò lụa mà tiếng Thái gọi là "mu giò". "Mu" có nghĩa thịt heo. Mình không hiểu tại sao có sự trùng lập trong chữ "giò". Nem chua cũng được gọi là "nem" với thêm một từ khác nữa mà mình nghe không rõ.

Rời khỏi Nong Khai, cả nhóm về thành phố Udon Thani để ăn trưa. Thầy Ron dẫn tới nhà hàng V.T. là một nhà hàng bán thức ăn Việt Nam. Món được nhiều người biết đến ở đây là nem nướng. Thầy Ron kêu những món như nem nướng, bánh hỏi, bò bía, chạo tôm, giò chiên....toàn là đặc sản Việt Nam.

Nhà hàng nhìn khá sang trọng và rất đông khách. Khung cảnh trong nhà hàng nhìn tương đương với một nhà hàng tỏa lạc trong một khách sạn 3 hoặc 4 sao tại Việt Nam. Nhưng giá cả thì cũng khá mềm. Bốn người ăn tổng cộng chỉ hơn 520 baht, tương đương với gần 15 USD.

Được biết ở Udon Thani người Việt rất đông, hơn ở Nong Bua Lamphu rất nhiều. Vì vậy ở đây khá dễ dàng kiếm thức ăn Việt Nam. Ở Nong Bua Lamphu, tuy cũng có nhiều người Việt, nhưng mình không hiểu tại sao chưa có nhà hàng hay quán ăn Việt Nam, trong khi thực phẩm Việt Nam được người Thái đánh giá rất cao và được nhiều người ưa chuộng. Những nhà hàng bán thức ăn Việt Nam ở thành phố Bangkok mà mình đi qua hay có vào đều thuộc loại cao cấp.

Chuyến đi đến Nong Khai với thầy Ron và hai người bạn Thái cũng đã giúp mình có thêm một kinh nghiệm mới về đời sống và xã hội Thái. Nhưng quan trọng hơn nữa đối với mình bây giờ là có dịp được học hỏi thêm một ít từ ngữ tiếng Thái thông dụng và thực tập những từ mình đã biết. Vậy mới đúng nghĩa của câu ca dao tục ngữ "Đi một ngày đàng, học một sàng khôn".

Nong Bua Lamphu, ngày 27.2.2007

Một ngày bận rộn

Hôm nay là một ngày dày đặc những công việc mình phải thi hành để chuẩn bị cho đời sống ở Thái Lan. Việc đầu tiên sau khi thức dậy lúc 6h sáng là đến nhà thờ để dâng lễ sáng cho các seour trong dòng của Mẹ Terexa vì cha xứ đi vắng. Thực ra cha xứ thấy mình đến Nong Bua Lamphu nên ngõ ý nhờ đảm trách việc dâng lễ sáng để ngài có thể đi nghỉ ở Bangkok.

Lễ xong, mình về nhà ăn sáng rồi đi với sư huynh Ron đến tiệm chụp hình làm visa, photocopy hộ chiếu, rồi đi "mua" giấy khám sức khỏe. Để xin visa cần phải có giấy khám sức khỏe từ bệnh viện. Nhưng mình đến bệnh viện chỉ cần trả cho họ 50 baht là có một đơn chứng nhận sức khỏe tốt từ bệnh viện.

Mình đồng ý "mua" giấy này vì gần đây mình đã khám sức khỏe ở Mỹ, nhưng bây giờ liên lạc với bác sỹ để gởi sang Thái Lan thì quá phức tạp và không khả thi. Còn ở Thái Lan thì vấn đề đi "mua" chứng nhận rất bình thường.

Buổi chiều mình phải đi chụp hình làm visa lần thứ hai vì lần đầu không có mặc áo linh mục, mà làm visa theo diện truyền giáo thì phải có hình mặc áo linh mục. Thế là phải mất thêm 120 baht nữa để có 12 tấm ảnh. Mình không hiểu tại sao họ cần nhiều ảnh đến thế.

Sau khi chụp hình thì mình và sư huynh Ron đến ngân hàng để mở tài khoản. Tài khoản này là phương tiện để thầy Ron chuyển tiền cho mình khi mình ở Bangkok. Từ tài khoản mình sẽ rút tiền để trả tiền ăn ở, học tập, đi lại, và tiền tiêu vặt, v.v. Mình cũng được cung cấp một thẻ ATM để rút tiền. Mình nhớ lần cuối cùng mình sử dụng thẻ ATM là năm 1998, trước khi gia nhập Hội dòng.

Chiều về nhà, mình trở lại với công việc học tiếng Thái. Thầy dạy kèm là anh Talwad đến giúp mình một tiếng đồng hồ. Học xong, chú Hòa đến chở mình ra bờ hồ uống bia và 'đàm đạo' về những vấn đề trên trời dưới đất. Chủ đề chính yếu là về cuộc sống của người Việt tại Thái Lan, và tình hình ở quê hương. Mình và chú Hòa trò chuyện với nhau gần hai giờ đồng hồ, uống hết hai chai bia Heinekein cở lớn với giá 210 baht.

Bây giờ đã gần 10h30 tối. Mình đi ngủ để chuẩn bị cho ngày mai với thêm nhiều sinh hoạt thú vị nữa.

Nong Bua Lamphu, ngày 26.2.2006