Một ngày mới, một cuộc hành trình mới.


Tối qua sau khi tham dự tiệc liên hoan mừng các cha mới Dòng Tên xong thì mình bắt xe ôm Grab ra sân bay lúc hơn 8g tối để làm thủ tục lên máy bay về Bangkok. Tuy nhiên, chuyến bay 9g30 tối bị huỷ nên mình đành phải lên chuyến cuối ùng lúc 10g55. Khi về tới sân bay Don Muang thì cũng đã nửa đêm. Vì mình chỉ có hành lý xách tay nên khi đang từ máy bay đi ra ngoài thì mình đã mở ứng dụng Grab để đặt xe ôm về nhà cộng đoàn.
 
Mình vừa bước tới cổng ra vào số 15 thì tài xế xe ôm cũng tới nơi để đón. Quãng đường từ sân bay tới nhà cộng đoàn khoảng 15km. Nửa đêm đường vắng rộng thênh thang nên tài xế chạy xe rất nhanh. Mình thấy cũng hơi nguy hiểm nhưng lỡ lên xe ngồi rồi thì phải đành phó thác cho người điều khiển xe.
Mình bước vào nhà lúc 12g20. Tắm rửa xong, mình bắt đầu chuẩn bị đồ đạc cho chuyến đi sáng hôm nay. Như chuyến đi Nhật, chuyến đi lần này cũng khá dài nên mình phải mang đi nhiều đồ đạc khác nhau để sử dụng trong thời gian gần 3 tháng. Hơn 1g sáng mình mới lên giường và thiếp đi một lúc, giấc ngủ không sâu vì quá giờ đi ngủ bình thường.
 
Hơn 5g sáng mình bước xuống giường và chuẩn bị để đi ra phi trường. Mình khởi hành sớm vì mình đi bằng phương tiện công cộng (xe điện) nên phải trừ hao thời giờ. Ngoài ra, nếu ra muộn thì phải đối phó với một hàng người dài xếp hàng làm thủ tục ở sân bay. Mình thích làm sớm, xong sớm, rồi vào bên trong khu vực chờ để nghỉ ngơi hoặc làm việc.
 
Vì những ngày qua đi nhiều ở Chiangmai, rồi ăn ngủ không điều độ, nên sáng nay ở trong phòng chờ mình cũng không làm việc gì được nhiều. Tuy nhiên, mình cảm thấy an tâm và thoải mái hơn khi không phải làm một việc gì đó một cách cập rập và chạy đua với thời gian. Mình chỉ phải ngồi nghỉ ngơi, chờ giờ lên máy bay và chuẩn bị tinh thần cho những gì đang chờ đợi phía trước.
 
Bangkok, ngày 16.7.2023


Chuyện visa Thái


Sau ba tháng ở Nhật Bản, mình tạm biệt cha Th. và xứ hoa anh đào để lên đường trở lại với đất nước Thái Lan. Mặc dầu trong thời gian sabbatical, nhưng mình buộc phải trở lại Bangkok vì visa truyền giáo của mình ở Thái Lan hết hạn vào giữa tháng 7. Chính phủ Thái chỉ cấp visa với thời hạn không quá một năm nên những người làm việc, học tập và kết hôn với người Thái tại Thái Lan đều làm được visa không quá một năm. Đây là một điều khá phiền hà và tốn kém vì phải mất thời giờ và tiền bạc để gia hạn hằng năm, nhưng cũng đành phải chấp nhận.

Mình về đến Thái Lan ngày 1/7 thì ngày 4/7 có hẹn lên sở di trú để làm thủ tục visa. Ngỡ đâu mọi thứ sẽ ổn như mọi năm khi được vào làm thủ tục khá sớm. Nhưng khi nhân viên sở di trú mở cuốn hộ chiếu của mình ra thì bà nói không thể đóng dấu visa được vì những trang giấy còn trống cuối cuốn hộ chiếu không dùng để đóng visa. Mình và cô nhân viên của Giáo phận Bangkok bở ngỡ hỏi tại sao lại không dùng được thì bà nhân viên cho hay là trên những trang giấy đó không có chữ “visa” ở trên cùng -- điều này có nghĩa không thể đóng dấu visa ở đó. Đây là lần đầu tiên mình gặp sự cố này.

Bà nhân viên sở di trú bảo phải làm một cuốn hộ chiếu mới thì mới gia hạn visa được. Thế là mình phải ra về trong khi chỉ còn hơn một tuần là visa hết hạn và mình có chuyến đi nước ngoài cũng vào thời điểm này.

Từ sở di trú, mình bắt taxi đi thẳng lên Đại Sứ Quán Hoa Kỳ để xem có cách nào làm hộ chiếu cấp tốc, nhưng khi tới nơi thì phát hiện ra hôm đó là ngày 4/7 -- ngày Lễ Độc Lập của Hoa Kỳ nên ĐSQ đóng cửa. Đáng ra mình cũng biết điều này nhưng vì bối rối về việc visa nên mình quên hẳn về ngày lễ. Với lại mình ở Thái Lan trên 16 năm rồi nên các ngày lễ ở Hoa Kỳ mình cũng không mấy quan tâm tới.

Về tới nhà, mình lên mạng tham khảo về việc gia hạn hộ chiếu tại Thái Lan thì nhận được thông tin rằng tại Bangkok, việc gia hạn hộ chiếu phải mất 5-6 tuần lễ mới xong. Mình thì không có 5-6 tuần mà chỉ có hơn 10 ngày là visa hết hạn. Sáng 5/7 tháng 7, mình lên ĐSQ Hoa Kỳ từ sớm để xin làm hộ chiếu “cấp cứu” là loại hộ chiếu có thời hạn sử dụng chỉ 1 năm dành cho những trường hợp như bị mất hộ chiếu hay hộ chiếu bị hư hỏng khi đang ở nước ngoài và cần phải xuất cảnh gấp.

Mình tới ĐSQ từ sớm thì thấy đã có một hàng người khá dài đang xếp hàng, đa số người nước ngoài chờ để phỏng vấn xin visa đi Mỹ. Mình cũng xếp hàng để check-in. Khi tới đầu hàng thì gặp một nhân viên của ĐSQ có trách nhiệm kiểm tra giấy tờ của khách trước khi được vào bên trong. Mình nói với anh chàng nhân viên trẻ về sự cố mình đang gặp phải. Anh chàng lấy hộ chiếu và các thông tin của mình vào bên trong để tham khảo khoảng 5 phút rồi sau đó ra nói với mình hãy liên lạc với ĐSQ qua email để lấy hẹn, vì trường hợp của mình không quá khẩn cấp.

Thế là mình phải trở về nhà, viết email cho ĐSQ trình bày sự việc. Khoảng vài giờ đồng hồ sau, mình nhận được hồi âm từ văn phòng ĐSQ rằng mình cần vào trang web để làm hẹn qua hệ thống của họ. Mình làm theo chỉ dẫn và lấy được cái hẹn duy nhất còn lại cho sáng thứ 2, ngày 10/7. Tới ngày hẹn, mình lại thức dậy sớm và lên ĐSQ để làm thủ tục. Mọi thứ diễn ra trôi chảy và mình nhận được hộ chiếu cùng ngày.

Cầm được cái hộ chiếu “cấp cứu” trong tay, mình lại lên sở di trú sáng hôm sau để xin làm visa. Mặc dù mình là một trong những người đầu tiên xếp hàng để vào bên trong, nhưng mãi đến gần 12g trưa mình mới nhận được con dấu visa để tiếp tục lưu trú tại Thái Lan thêm một năm nữa.

Giải quyết được những khó khăn thủ tục, mình nhẹ người hẳn ra vì nếu visa của mình hết hạn thì sẽ là một rắc rối vô cùng nghiêm trọng. Mình sẽ phải xuất cảnh Thái Lan, qua một nước khác để làm lại hộ chiếu mới, mất thời gian vài tháng. Sau đó, mình sẽ trở lại Thái Lan với diện một khách du lịch bình thường, rồi bắt đầu quá trình làm visa từ đầu. Luật Thái Lan đòi hỏi người xin visa trước khi nhận được visa phải trở lại quốc gia quốc tịch của mình (Hoa Kỳ) rồi sau đó mới nhập cảnh Thái Lan được. Việc này không chỉ tốn kém về thời gian mà còn chi phí nữa.

Trải nghiệm này là một bài học lớn nhắc nhở mình phải cẩn thận về giấy tờ hộ chiếu để không gặp những sự cố dỡ khóc dỡ cười như những ngày vừa qua. Dù sao thì mọi thứ cũng đã tạm ổn và mình có thể thực hiện những kế hoạch như đã vạch ra cho những ngày tháng tới.

Hôm nay mình đang ở sân bay trên đường đi Chiangmai để tham dự lễ truyền chức của một thầy phó tế người Việt thuộc Dòng Tên. Mình quen biết thầy từ khi thầy mới tới Thái Lan để thực tập theo chương trình đào tạo của hội dòng. Khi mình còn đang ở Nhật thì đã nhận được thiệp mời của thầy. Mình lập tức nhận lời. Trong những ngày qua, mình hơi hồi hộp vì sợ rằng nếu thủ tục giấy tờ không giải quyết được thì sẽ phải huỷ chuyến đi. Nhưng cuối cùng, mọi thứ đã giải quyết xong và mình đang vui vẻ để thực hiện chuyến đi lên miền bắc Thái Lan để tham dự một sự kiện đáng vui mừng của Dòng Tên Thái Lan.

Bangkok, ngày 13.7.2023

Chia tay Nhật Bản



Hôm nay là ngày cuối cùng mình ở lại Kobe trong chương trình sabbatical của mình. Chiều nay, mình đi với cha Th lên giáo xứ của ngài ở tỉnh Wakayama rồi sáng mai ra sân bay để về lại Thái Lan. Mình kết thúc gần 3 tháng ở Nhật -- một thời gian rất tuyệt vời với nhiều niềm vui trong cuộc sống, đặc biệt đối với mục đích mình chọn Nhật để trải qua thời gian sabbatical.

Vì sabbatical là khoảng thời gian để mình tạm gác qua những sinh hoạt và trách nhiệm hằng ngày để thực hiện một dự án cá nhân nên việc chọn địa điểm và dự án phù hợp là thiết yếu cho một chương trình sabbatical tốt đẹp. Dự án mà mình chọn là sử dụng thời gian sabbatical để nghiên cứu và viết một tập sách tiếng Anh về đề tài ‘tôn giáo và môi trường’ để chuẩn bị cho một môn học mà mình sẽ dạy tại Hoa Kỳ vào năm 2024. Mặc dù mình đã nghiên cứu và viết nhiều về chủ đề này, nhưng để thực hiện một tập sách dài thì đòi hỏi quá trình nghiên cứu sâu xa hơn. Vì đây là một dự án quy mô đòi hỏi nghiên cứu về nhiều tôn giáo khác nhau, nên mình cần có thời gian đầy đủ để làm việc mà không bị chi phối bởi những trách nhiệm khác.

Mình đã được cha Th tạo điều kiện thuận lợi khi đến Nhật để có một nơi ở thật yên tĩnh và tiện nghi để làm việc. Mình ở một mình trong một căn nhà trên đồi Rokko, ngoại ô thành phố Kobe. Ở đây cũng tương đối gần ga tàu điện, các quán xá nên việc đi lại dễ dàng. Vì vậy, mình có thể tận dụng cơ hội này để làm theo kế hoạch mà mình đã lên trước khi đến đây.

Vậy trong ba tháng qua mình đã làm được những gì với cơ hội vô cùng đặc biệt này? Mình đã hoàn tất được bản thảo cho 9/10 chương của tập sách. Chỉ còn mỗi chương kết luận là mình chưa bắt đầu bởi vì mình sẽ chỉnh sửa bản thảo xong rồi mới thực hiện phần kết. Nội dung của tập sách xoay quanh các nguyên tắc đạo đức trong các truyền thống tôn giáo khác nhau về vấn đề môi trường như Phật giáo, Nho giáo, Ki-tô giáo, Hồi giáo… Nội dung cũng bàn về những phương cách để thúc đẩy việc chăm sóc môi trường như giao thoa văn hoá và đối thoại liên tôn, cũng như xây dựng mối tương quan mật thiết giữa con người và thiên nhiên dựa trên thế giới quan của các tôn giáo.

Ngoài hoàn tất bản thảo cho tập sách, mình cũng đã biên soạn một số nội dung của các chương để biến nó thành những bài viết tham luận để gửi cho các tạp chí học thuật quốc tế. Bởi vì nội dung và văn phong của một cuốn sách và một bài tạp chí có nhiều điểm khác biệt, nên để đăng bài viết trên tạp chí đòi hỏi một cấu trúc và lối viết khác. Gần đây mình đã gửi 4 bài viết tới các tạp chí ở 4 quốc gia khác nhau – Ba Lan, Đức, Anh Quốc và Indonesia. Hiện 3 trên 4 bài đã trải qua quá trình thẩm định thành công và sẽ lần lượt được đăng trong thời gian tới. Còn một bài gửi tới tạp chí ở Anh Quốc thì vẫn đang trong quá trình thẩm định. Mình cũng hy vọng bài viết sẽ được nhận nguyên bản hoặc nhận sau khi yêu cầu chỉnh sửa.

Những năm gần đây mình đã bắt đầu luyện viết lách bằng tiếng Việt để chia sẻ kiến thức với độc giả Việt Nam nên mình cũng đã biên soạn và chuyển dịch 3 bài viết tiếng Anh sang tiếng Việt. Những bài viết này mình đang lần lượt chia sẻ lên FB và sẽ chỉnh sửa trong thời gian tới để đưa vào một tập sách về đề tài chăm sóc môi trường mà mình sẽ biên tập. Trong tập sách sẽ có những bài viết được thực hiện bởi một số linh mục-tu sĩ Dòng Ngôi Lời. Đây sẽ là một tập sách rất ý nghĩa mà mình cũng đã ôm ấp để thực hiện tự lâu.

Gần 3 tháng ở Nhật, bên cạnh những công việc mà mình không thể gác qua một bên được, ví dụ biên tập tạp chí mà mình phụ trách và tổ chức chương trình hội thảo cho Trung tâm mà mình điều hành, thì bên trên là những gì mình đã hoàn tất được. Mình cảm thấy rất vui vì mình đã biết tận dụng cơ hội này để thực hiện kế hoạch như đã đưa ra. Thời gian qua tuy không quá dài nhưng mình đã làm được nhiều việc, nhiều hơn cả ước tính vì mình cảm nhận rằng, để có thời gian và điều kiện để thực hiện một dự án như thế này là một điều mà rất ít ai có cơ hội để làm. Vì mình là linh mục, được hội dòng hỗ trợ, được người này người kia giúp đỡ nên mình mới có thể bỏ ra thời gian để hoàn toàn tập trung vào điều mình muốn làm. Ở trong xã hội, những người giáo dân bình thường, họ phải lo việc cơm áo gạo tiền và bao trách nhiệm khác trong cuộc sống, họ không thể nào có điều kiện như mình. Vì thế, mình có trách nhiệm phải tận dụng hồng ân mà mình đã nhận được để thể hiện sự ý thức và biết ơn với Thiên Chúa và với những người đã giúp đỡ mình.

Dĩ nhiên thời gian ở đây, mình không cắm đầu vào máy vi tính hoặc sách vở hằng ngày. Mình cũng đã có thời gian để thư giãn, đi du lịch ở một số nơi tại Nhật Bản để trải nghiệm văn hoá, con người và môi trường sống ở Nhật. Có khi mình đem máy vi tính theo để làm việc. Mình đã ngồi viết ở rất nhiều nơi khác nhau tại Nhật bản như trên tàu Shinkensen, tại sân bay, tại ga tàu điện, tại các quán cà phê, quán ăn, khách sạn capsule (khách sạn con nhộng)… Điều này làm cho trải nghiệm viết cũng như những ý tưởng thêm sự ấn tượng, ít nhất trong cảm nhận của cá nhân mình. Thời gian qua cũng có một số người thân quen ở Hoa Kỳ cũng đã đến Nhật du lịch và mình đã có dịp để gặp gỡ họ trên xứ hoa anh đào. Đây là một điều “khuyến mãi” vô cùng giá trị trong quá trình thực hiện sabbatical tại Nhật.

Chương trình sabbatical tại Nhật sắp kết thúc. Mình bước chân đến đất nước yên bình này vào những ngày cuối của mùa hoa anh đào và mình rời nó khi Nhật chuẩn bị bước vào mùa mưa. Nhưng chương trình sabbatical của mình thì chưa kết thúc vì hội dòng cho phép mình thời gian 6 tháng cho việc này. Mình sẽ còn một phần nữa để thực hiện. Mình sẽ có những trải nghiệm mới, những cảm nhận mới, và những ý tưởng mới cho những ngày sắp tới. Mình hy vọng phần còn lại cũng sẽ thú vị và hiệu quả như phần đầu của chương trình.

Kobe, ngày 30.6.2023