Đi thuyết trình




Hôm nay mình đi thuyết trình cho sinh viên trong chương trình tiến sĩ ngành quản lý giáo dục tại trường đại học Đông Bắc Thái Lan về đề tài "Các nhà giáo dục nên chuẩn bị như thế nào cho cộng đồng ASEAN 2015". Những người tham dự trong chương trình này đa số là các hiệu trưởng trường học và các thầy giáo. Có hơn 11 người là các sư Phật giáo cũng làm việc trong lĩnh vực giáo dục.

Nong Bua Lamphu, ngày 16.6.2012

Nam

Tuần trước mình nhận được cuộc điện thoại từ mấy đứa VN ở Bangkok xin giúp đỡ vì có một bạn trẻ tên Nam nằm trong phòng ICU của bệnh viện trong tình trạng hôn mê. Mà chi phí bệnh viện chỉ trong vòng mấy ngày mà đã lên tới hơn 100,000 baht. Vài ngày sau, mình có việc ở Bangkok nên luôn tiện vào bệnh viện để thăm Nam. Đến nơi, trao đổi với bác sĩ và y tá mới biết là Nam bị xuyển. Khi bị lên cơn xuyển, đến phòng mạch để xin thuốc thì bác sĩ ở phòng mạch bảo phải đi cấp cứu ngay tại vì ở phòng mạch không đủ phương tiện để giúp đỡ. Nam nhảy lên xe tuk tuk đi cấp cứu ở bệnh viện St. Louis. Nhưng vì lúc đó trúng vào chiều thứ sáu, giờ cao điểm nên bị kẹt xe trên đường tới một tiếng đồng hồ. Khi đến bệnh viện thì nó đã bất tĩnh. Tim ngừng đập, và não thiếu oxy.

Hôm nay hơn một tuần sau khi Nam đến cấp cứu và được cho nằm ở ICU thì nó vẫn chưa tĩnh lại. Bác sĩ nói là cho dù có tĩnh lại thì dường như không thể hồi phục chức năng của não, do não thiếu oxy quá lâu. Chỉ có thể nằm trên giường và có người chăm sóc suốt đời.

Cả tuần qua, anh em bạn bè của Nam hằng ngày lên bệnh viện để ở bên cạnh, nhưng hoàn toàn bất lực trước tình trạng nghiêm trọng của Nam. Chi phí bệnh viện ngày càng cao, mà họ thì không thể nào trả được. May là bệnh viện Công giáo nên họ đối xử rất tốt và vẫn chăm sóc cho dù không có tiền trả.

Sau khi lên thăm Nam thì mình chụp hình của nó và đưa lên mạng. Nhận được nhiều lời chia sẻ từ những người vào trang facebook của mình và còn được sự giúp đỡ của một số người, nhưng không nhiều. Ngoài ra mình còn vận động các bạn trẻ VN tại Udon Thani, Nong Bua Lamphu, Khon Kaen đóng góp để giúp cho người bạn xấu số.

Giờ đây việc quyên góp không phải để trả tiền viện phí vì số tiền đó quá lớn. Mình cũng không có khả năng để giúp đỡ. Nhưng điều mình đang quyên góp là giúp cho có đủ số tiền để đưa Nam về VN để điều trị trong bệnh viện bên đó, và có gia đình chăm sóc. Ở Thái Lan này, chi phí bệnh viện quá cao mà anh em của Nam thì phải đi làm nên cũng không thể chăm sóc cho nó được.

Việc đưa Nam về VN phải đi bằng máy bay. Có nghĩa là ở bên này phải mua vé máy bay cho Nam, một người thân, bác sĩ, và y tá để đi theo. Biết là đi như vậy sẽ tốn kém, đặc biệt là vé máy bay của bệnh nhân. Thoạt đầu nghĩ đâu sẽ phải mua ba ghế chỉ riêng cho bệnh nhân. Nhưng hôm nay, khi cô Oy, một cô y tá ở bệnh viện gọi điện thoại nói chuyện với mình thì cho hay, phải mua tới 6 ghế máy bay chỉ riêng cho bệnh nhân. Và như thế thì tiền chỉ cho bệnh nhân là hết gần 80,000 baht (khoảng 2,700 USD). Đó là chưa tính tiền máy bay của ba người còn lại.

Nghe nói như vậy mình cũng giật cả mình. Biêt chắc sẽ cao, nhưng không ngờ là cao đến mức đó.  Mình gọi điện thoại cho một người Thái gốc Việt tên Ch. Ông ta là một người có lòng thật tốt. Khi nghe chuyện thì ông hứa sẽ giúp đỡ, và chiều nay ông đã gởi vào trương mục ngân hàng của mình 35,000 baht. Với số tiền quyên góp từ các bạn trẻ Việt Nam và những nơi khác, mình đã quyên được 62,000 baht. Ngày mai mình sẽ gởi số tiền này xuống cho Bác Trọng và nhờ bác giúp trong việc mua vé máy bay.

Chăm sóc cho Nam thật tốn kém, và việc đưa Nam về VN tốn kém một cách ngoài mức tưởng tượng. Và hy vọng cho Nam hồi phục cũng dường như không có. Nhưng dù sao đi nữa thì không ai nỡ lòng mà bỏ bê cho dù việc làm đó có thể không mang lại kết quả là bao. Ngày tận thế, mình phải trả lời câu hỏi của Chúa là khi Người đau ốm thì có đi thăm viếng không, có làm gì giúp đỡ không? Ngài sẽ không hỏi mình giảng lễ có hay và thu hút hay không?

Nong Bua Lamphu, ngày 12.6.2012

Nỗi buồn trong đời sống linh mục truyền giáo


Tuần trước mình nhận được một số câu hỏi từ một chương trình Radio Công giáo ở bên Hoa Kỳ phỏng vấn mình về đời sống linh mục truyền giáo. Câu hỏi đầu tiên hỏi về những nỗi vui buồn trong đời sống linh mục. Mình có thể liệt kê khá nhiều nỗi vui, riêng nỗi buồn thì không có bao nhiêu. Thực ra mình cảm thấy rất hạnh phúc với đời sống là linh mục truyền giáo vì nó luôn có những sự phiêu lưu, những điều bất ngờ và thú vị xảy ra làm cho mình không bao giờ cảm thấy nhàm chán. Nhưng nghĩ lại thì đôi khi cũng có một vài nỗi buồn nho nhỏ mà mình đã trãi nghiệm. Sáng thứ bảy hôm nay, mình sách máy ra quán cà phê gần nhà thờ để thử xem trong đời sống của mình có những nỗi buồn nào. Mình phát hiện ra có hai điều.

Thứ nhất là ở trên đất truyền giáo mình dường như không có bạn bè. Mình biết rất nhiều người, phục vụ rất nhiều thành phần, quan hệ với rất nhiều đối tượng khác nhau. Mình có nhiều mối quan hệ tốt, có thể nói là thân thiết. Nhưng những mối quan hệ này không phải là bạn bè. Mình không có ai để có thể ngồi uống chai bia, nói phét mà không cần phải giữ chừng mực. Đối với giáo dân phải thể hiện tính cách của một cha xứ, đối với những người trẻ phải giữ tính cách của một linh mục và một người làm gương. Đối với người Phật giáo phải giữ phong cách của một lãnh đạo Công giáo. Đối với các linh mục tu sĩ trong giáo phận phải giữ phong cách của một thành viên nghiêm chỉnh. Tóm lại mối quan hệ nào cũng đòi hỏi một cách thể hiện chính mình, đòi hỏi mình phải ý thức rằng mình là ai, mình quan hệ với họ với mục đích gì, và mình phải làm như thế nào để cho mối quan hệ đó được tốt. Rốt cuộc mình không có bạn, mà khi ngồi với họ không cần phải nghĩ nhiều đến tính cách hoặc hành động.

Thứ hai là những khi bị bệnh là lúc dễ bị cảm thấy cô đơn. Có lẽ khi bệnh hoạn điều an ủi nhất cho bất cứ ai đó là có người thân bên cạnh. Họ quan tâm đến sức khỏe của mình. Họ nấu cho mình chén cháo, pha cho mình ly nước gừng với mật ong mà không cần mình phải nhờ. Nhưng đời sống của mình bây giờ thì không có điều đó. Dĩ nhiên là cũng có người để làm những điều đó cho mình nếu mình nhờ tới hoặc "kêu" làm. Nhưng cái cảm giác nâng chén cháo của một người tự làm cho mình và một người bị nhờ làm cho mình thì rất khác nhau.

Ngoài hai điều này mình không thể nghĩ ra thêm nữa. Có lẽ mình cũng đã rất may mắn.

Nong Bua Lamphu, ngày 16 tháng 5, 2012