Dạy lớp tiếng Anh giao tiếp






Tuần này mình bắt đầu một việc mới, đó là dạy lớp tiếng Anh giao tiếp cho những người làm việc trong tỉnh. Việc dạy tiếng Anh thì không mới vì mình đã dạy nhiều rồi, nhưng đây là lần đầu tiên dạy cho các đối tượng là những người lớn có nhu cầu giao tiếp bằng tiếng Anh trong công việc của mình. Có người thì chủ tiệm bán xe máy, đồ điện tử. Có người thì tiệm bán đồ xây dựng. Có người thì công nhân viên nhà nước, hoặc là nhân viên ngân hàng. Mọi người đều ngày càng thấy nhu cầu cần nói được tiếng Anh để buôn bán và làm việc tốt hơn, nhưng khả năng hiện nay còn quá kém. Lớp tiếng Anh giao tiếp này được tổ chức bởi trường Community college của tỉnh, và mình được mời để dạy. Vì học viên tòan là những người lớn cho nên lớp này được mở vào buổi tối, từ 6:30 đến 9:30 tối, mỗi tuần 3 ngày.

Mình đã dạy được hai buổi và cũng cảm thấy thú vị với việc này. Tuy nhiên chỉ mới trong hai buổi mà đã có một số người từ buổi thứ nhất không trở lại, mà buổi thứ hai lạ có thêm người mới. Mình cũng chẳng cảm thấy bất ngờ vì đã quá quen với hiện tượng có những người đến học vì hiếu kỳ, nhưng không có chí để đi thường xuyên. Nhiều người đi được một vài lần rồi bỏ. Số người duy trì cho đến cùng thì chỉ một phần nào đó. Trước đây mình được mời dạy ở nơi này nơi khác, chứng kiến hiện tượng này, mình cũng hơi bức xúc. Nhưng bây giờ thì mình chẳng còn bận tâm nữa. Việc muốn học hay không là chuyện của họ, mình cứ làm tốt việc mình là được. Tuy nhiên, mình cũng khuyến khích các học viên nên cố gắng và chuyên cần thì mới gặt hái được kết quả. Còn nếu không cố gắng rồi bỏ dỡ, rồi than phiền rằng người dạy không tốt thì cũng chẳng bổ ích gì cho họ, mà cũng mang tiếng cho người dạy.

Lớp học bây giờ có hơn 20 người, một con số tương đối vừa phải cho một lớp sinh ngử. Ít quá thì buồn mà đông quá thì khó mà dạy cho tốt. Mình hy vọng trong số người này sẽ có khoảng 10-15 người đi học thường xuyên, và may ra có một vài người cố gắng và tiến tới trong khả năng giao tiếp tiếng Anh. Dù sao đi nữa thì đây cũng chỉ là lớp giao tiếp căn bản. Mình đã nhận lời để dạy lớp tiếp theo, nâng cấp thêm một chút.

Nong Bua Lamphu, ngày 11.1.2012

Xuân này con không về

Tối hôm qua mình đi sinh hoạt nhóm Hy Vọng tại Udon Thani, con An hỏi mình: - Tết này cha có chỗ cho tụi con ăn Tết không?

- Cái gì chứ việc đó là chuyện nhỏ.- Mình trả lời.

- Vậy năm này cha làm chủ xị nha. - Con Tiên chêm vào.

- Nhưng mà muốn cha làm chủ xị thì phải lên gói bánh chưng đó nghen.

- Cha định gói bao nhiêu cái bánh? - Con Yến hỏi.

- Chắc không nhiều đâu. Khoảng hai ba chục cái là đủ? - Mình trêu. Con Yến giụt mình.

Tình hình bây giờ là các bạn trẻ VN tại Thái Lan, cả thành phần lao động lẫn sinh viên đang nô nức về quê ăn Tết. Con Yên nói là thứ bảy này bọn sinh viên VN tại trường đại học Udon Ratchapat đã bao luôn một chiếc xe 45 chỗ ngồi để đưa tụi nó về Đà Nẳng với số tiền mà mỗi đứa phải đóng là một ngìn baht. Tính ra cũng không đắt hơn vé đi xe đò là bao mà thoải mái hơn nhiều vì xe tới đón ở tận trường học và đi trong ngày chứ không bị tốn thời giờ đứng chờ ở cửa khẩu như mấy chiếc xe đò.

Còn các bạn trẻ lao động thì cũng đang lần lượt về quê ăn Tết. Có đứa đã về từ ngay sau Giáng Sinh, và đợi sau Tết mới quay lai. Nhưng cũng có nhiều đứa không về được vì về quê sợ tốn kém quá. Không phải sợ tốn kém tiền xe đò, mà tốn kém cái khoản về tới nhà thì phải đi chơi ăn nhậu với bạn bè, mà túi tiền thì quá mỏng. Có nhiều đứa thoạt đầu cũng lên kế hoạch về quê ăn Tết vì mấy năm nay chưa được về. Nhưng ngày lễ sắp đến nơi, hỏi lúc nào về thì tụi nó trả lời rằng "Dạ có lẽ con không về nữa."

- Ủa sao thế. Không phải là dự định năm nay về nhà ăn Tết à? - Mình hỏi.

- Dạ mới đầu định vậy nhưng nghĩ lại thấy không đủ tiền. - Tụi nó trả lời.

- Ờ thôi chịu khó ăn Tết ở Thái rồi gởi số tiền mà sẽ tiêu sài đó về cho gia đình ăn Tết cũng được vậy. - Mình động viên.

Thế là đêm giao thừa sẽ có một Thánh lễ tại Udon Thani, rơi vào tối Chúa Nhật. Thấy số các bạn trẻ ở lại Thái Lan cũng không đến nổi ít, mình đang dự tính sẽ tổ chức một Thánh lễ mồng 1 Tết tại nhà thờ mình. Dù sao đi nữa thì cũng phải tạo nên cái không khí Tết cho các bạn trẻ VN đang phải xa nhà trong ngày lễ quan trọng của người Việt. Riêng mình thì đã bao nhiêu cái Tết xa nhà rồi nên cũng thấy bình thường. Ở đâu thì vui đó vậy.

Nong Bua Lamphu, ngày 9.1.2012

Lập nhóm giới trẻ VN tại tỉnh Mahasarakham


Ngày mồng 1 Tết Tây mặc dầu không phải là ngày quá linh thiêng đối với người Việt Nam, nhưng đối với Giáo hội Công giáo thì ngày này cũng có một tầm quan trọng rất lớn. Đó là ngày Giáo hội mừng kính Đức Mẹ là Mẹ Thiên Chúa. Trong dịp này mình quyết định đi thăm viếng và dâng lễ cho một nhóm các bạn trẻ Việt Nam đang sinh sống, làm việc, và học tập tại tỉnh Mahasarakham, cách NBL khoảng gần 200 cây số. Mặc dầu trước đây mình cũng đã nghe về tỉnh này và còn biết một vài người ở đây, nhưng mình lại không biết ở đây có khoảng 40 bạn trẻ Việt Nam, và đặc biệt hơn nữa là các bạn có ao ước được có một linh mục đến dâng lễ bằng tiếng Việt.

Gần đây, qua một vài người Việt Kiều, các bạn đã làm quen được với nhà thờ và được cha Ping đón tiếp, và còn được đọc kinh và hát trong thánh lễ tiếng Thái một tháng một lần. Nhưng nhiều bạn bày tỏ là việc đi lễ tiếng Thái không mấy thuận tiện vì không phù hợp với giờ làm việc của các bạn. Vã lại, nhiều bạn do không thông thạo tiếng Thái nên đi lễ không cảm thấy sốt sáng.

Nhưng dù sao đi nữa thì các bạn đã thể hiện lòng đạo đức và tinh thần hăng say, làm cho seour Wantha rất khen, và giáo dân người Thái cũng cảm mến. Khi các bạn liên lạc xin mình đến dâng lễ cho các bạn tại Mahasarakham, mình đã bày tỏ sự lo ngại vì đường đi quá xa, phải mất khoảng hơn 3 giờ đồng hồ lái xe mới đến nơi. Nhưng mình cũng đã thử lòng nhiệt thành của các bạn bằng cách đưa ra điều kiện như sau: Nếu các bạn có ít nhất 4 hoặc 5 người đến NBL tham dự chương trình tĩnh tâm Mùa Vọng mình tổ chức ngày 17 tháng 12 vừa qua, thì mình sẽ đồng ý đến dâng lễ cho các bạn vào dịp đầu năm. Mới đầu mình nghe các bạn trả lời là không ai đi được vì xa qua, và không thể bỏ việc được. Nghe điều này, mình nghĩ là có lẽ các bạn đã không thực sự ao ước có linh mục đến dâng lễ, cho nên cũng xem như việc đi Mahasarakham dễ dâng lễ sẽ không diễn ra. Nhưng thật bất ngờ vào ngày tĩnh tâm, mặc dầu đến trể, nhưng đã có 4 bạn thuê taxi từ Khon Kaen đến NBL để tham dự tĩnh tâm đúng như điều kiện mình đưa ra. Thế là không có lý do gì mà mình có thể từ chối lái xe đi Mahasarakham để dâng lễ.

Hôm qua, mình và một số bạn trẻ VN từ NBL đã đi dâng lễ và hoàn toàn bất ngờ khi đến nơi thì thấy đã có một số bạn đã có mặt trong nhà bếp của nhà xứ, với sự giúp đỡ của Sr. Wantha đang nấu những món ăn như chả ram, mực nhồi thịt, lẩu cá, v.v. để liên hoan sau lễ trong dịp đầu năm. Các bạn chuẩn bị một bữa ăn thật thịnh soạn. Mặc dầu một số bạn đã về VN để ăn Tết Nguyên Đán, nhưng số còn lại cũng hơn 30 người. Trong Thánh lễ còn có sự hiện diện của một số giáo dân người Thái và Việt Kiều Thái. Họ cũng đến tham dự để ủng hộ các bạn trẻ khi lần đầu tiên có lễ tiếng Việt tại giáo xứ.

Sau khi dâng lễ và liên hoan xong đã có một cuộc họp với các bạn trẻ để trao đổi và chia sẻ. Và từ cuộc họp đó, các bạn đã chính thức thành lập nhóm và nhận Đức Maria làm thánh quan thầy. Các bạn cũng đã chọn cho mình một ban lãnh đạo gồm có nhóm trưởng, nhóm phó, thủ quỹ, và một người đảm nhận việc phụng vụ. Anh Thành, một người đã có gia đình và tuổi đã ngoài 30 được mọi người tín nhiệm làm nhóm trưởng. Và anh Thành đã rất hăng hái chấp nhận vai trò mới của mình. Từ này trở đi, cho dù các bạn không có điều kiện để đi lễ sáng Chúa Nhật, nhưng các bạn sẽ tụ họp vào 12 giờ trưa để đọc kinh, cầu nguyện, và chia sẻ Lời Chúa. Đó cũng là một điều kiện mà mình đưa ra với nhóm để mình đồng ý trở lại tiếp tục dâng lễ. Đó là trong những tuần mình không đến thì các bạn phải sinh hoạt tâm linh trong nhóm. Các bạn cũng đã chấp nhận điều kiện của mình.

Thế là một sự kiện tốt đã xảy ra trong ngày đầu năm. Một nhóm các bạn trẻ Công giáo Việt Nam được chính thức thành lập. Để từ đây, các bạn có thể tụ họp thường xuyên, sinh hoạt tâm linh, và nâng đỡ nhau trong đời sống tinh thần, hầu giúp cho những ngày xa nhà không cô đơn, và có thể duy trì đời sống đạo đức khi sống và làm việc giữa những người Phật giáo. Mặc dầu phải đi rất xa để dâng lễ cho các bạn, mình cảm thấy rất phấn khởi khi thấy các bạn có tinh thần. Mong rằng tinh thần này sẽ tiếp tục duy trì và ngày càng phát triển trong ơn nghĩa của Chúa và Đáng quan thầy của các bạn, đó là Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa.

Nong Bua Lamphu, ngày 2.1.2012