Nhóm Hy Vọng




Sau khi mình trao đổi và chia sẻ với Sr. Tum về nhu cầu của các bạn trẻ Việt Nam tại Udon Thani cần địa điểm để sinh hoạt vào mỗi tối Chúa Nhật, Seour Tum cũng đã thông cảm và nói là vui lòng cho các bạn đến sinh hoạt tại nhà thờ Ban Jic như cũ. Tối hôm qua mình đến sinh hoạt với các bạn và đã nhắc nhở các bạn về những điều mà mình phải chấp thuận và thi hành trong khi đến sinh hoạt tại nhà thờ, như là phải kiểm soát tiếng nói, nơi đậu xe máy, xe đạp, v.v. Các bạn có lẽ cũng đã hiểu được việc mình phải làm và sẽ cố gắng duy trì nhóm sinh hoạt để các bạn có nơi đến để gặp gỡ.

Bình thường các bạn sinh hoạt trong nhà thờ, nhưng tối hôm qua mình thử nghiệm việc xử dụng ngoài trời. Mặc dầu bị bất tiện về một số vấn đề như không có điện và quạt để đuổi muổi, nhưng nói chung cũng nơi thuận tiện. Chỉ với ba cây nến trên sàn gạch xung quanh cột cờ của trường tiểu học và ánh trăng trên trời cũng đủ làm cho mọi người cảm thấy gần gũi và thân mật. Đặc biệt tối hôm qua các bạn đã chia sẻ rất cảm động. Một bạn trẻ tên Cương, từ ngày đến sinh hoạt với các bạn bên giáo đã khẳng định rằng bạn đã bắt đầu tin có Chúa, điều mà trước đây bạn chưa bao giờ nói ra với ai. Bạn ao ước có sách Kinh Thánh để đọc, và sau đó thì bạn Thắng đã nhường sách của mình lại để cho Cường có sách đem về đọc.

Một bạn trẻ khác tên Tính mới 18 tuổi cũng chia sẻ rằng, nhiều khi trong cuộc sống cảm thấy buồn chán. Công việc nặng nhọc và cũng không ít khi gặp phải rắc rối liên quan đến việc làm, có những lần nghỉ rằng sẽ đi nơi khác để kiếm việc làm. Nhưng cân nhắc qua lại rồi cũng không thể nào rời khổi Nong Bua Lamphu, nơi bạn đang sinh hoạt trong nhóm Hy Vọng, được ở gần nhà thờ, gần cha và gần các bạn. Được đi lễ và sinh hoạt trở nên yếu tố quan trọng trong đời sống của bạn, làm cho bạn không thể nào rời khỏi nơi đây để đi kiếm một công việc khác với đồng lương cao hơn và có thể nhẹ nhàng hơn.

Nghe lời chia sẻ của các bạn làm cho mình cảm động và thêm nghị lực để tiếp tục dấn thân phục vụ cho các bạn trẻ Việt Nam. Thật ra cũng có nhiều lần mình cảm thấy buồn với các bạn, vì chúng nó thiếu ý thức và thiếu tôn trọng với mình. Cũng có những lúc mình muốn buông thả không dấn thân với các bạn nữa. Nhưng rồi mình nghe được những lời chia sẻ như thế thì không thể nào dừng chân được. Thế là phải tiến tới trên con đường mục vụ, phục vụ tha nhân, truyền giáo cho người Thái và đào tạo, giúp đỡ các bạn trẻ Việt Nam. Đây là sứ mệnh của mình trên vùng đất Thái này.

Nong Bua Lamphu, ngày 7.11.2011

Chuyện thằng Đại con Sương


Đáng ra là mình đã làm lễ cưới cho thằng Đại với con Sương. Cả hai đứa đang làm việc tại tỉnh Khon Kaen. Thằng Đại quê Nghệ An còn con Sương thì quê Hà Tỉnh. Tụi nó cần đám cưới gấp vì gặp phải sự cố. Nó liên lạc với mình cách đây khoảng gần hai tháng và mình cũng đã tìm cách giúp tụi nó bằng cách dạy giáo lý hôn nhân cho hai đứa nhanh nhất và vắn tắt nhất có thể. Cũng tội nghiệp tụi nó vì dại dột và không có ai dạy bảo nên mới rơi vào tình trạng như thế. Tụi nó phải ngồi xe hơn 100 km để đến học giáo lý hôn nhân với mình. Con Sương thì lại đi xe không được, nôn lên nôn xuống, nhưng tụi nó cũng phải chấp nhận tại vì ở Khon Kaen chẳng có ai giúp nó được cả.

Sau khi dạy xong trong vòng hai tuần, mình đưa ra thêm một yêu cầu cho hai đứa là hai đứa phải đi tham dự chương trình họp trại giới trẻ Việt Nam được tổ chức vào ngày 21-23 tháng 10 để trau dồi thêm tâm linh tại vì tụi nó còn quá non nớt. Nhưng đến gần ngày họp trại thì tụi nó dỡ chứng. Mình bảo thằng Tăng gọi điện thoại cho nó bảo là phải đi, nếu không thì cha không làm đám cưới cho nó. Cuối cùng tụi nó cũng đến tham dự họp trại, nhưng chưa chịu đóng tiền trại. Tụi nó đến với thêm một thằng tên Bảo, và tham dự chương trình cho đến sau giờ chầu. Sau đó mọi người phải về nơi nghỉ ngơi. Nhưng tụi nó không đi, mà lại trốn qua quán nơi thằng Từ làm việc để uống bia uống rượu, và sáng hôm sau là tự giác lên xe về lại Khon Kaen, không hề nói với mình một tiếng.

Sáng đó, mình gọi điện thoại cho thằng Đại. Mình hỏi nó đang ở đâu. Nó trả lời đang ở quán thằng Từ. Mình hỏi tại sao ở quán thằng Thằng Từ. Nó nói là nó không ở lại tham dự trại được, nên qua đây ngủ để mai lên xe về. Mình hỏi việc không ở lại được thì liên quan gì đến việc trốn ra ngoài chơi suốt đêm mà không hề xin phép xin tắc gì một tiếng. Nó không có câu trả lời. Mình mắng nó là coi mình như hạt cát và bảo nó cứ về đi. Còn việc đám cưới của nó thì mình không thể lo cho nó nữa, rồi cúp điện thoại. Nó vẫn lên xe về.

Sau đó tụi nó điện thoại cho mình. Mình không thèm bắt điện thoại. Cha Nam đến từ VN để giúp mình làm chương trình bảo đừng bắt. Nhắn tin cũng đừng có trả lời. Mấy trường hợp như thế này cha cũng đã trải qua nhiều, đừng để cho tụi nó nghỉ nó làm gì cũng được. Nhưng sau nhiều lần gọi thì mình cũng đã quyết định bắt điện thoại. Nhưng có khi nó gọi đến, mình đang bận việc, đang đi bên ngoài đường, hoặc đang họp thì mình cũng bắt cho nó gọi lại. Nhưng khi nói chuyện với nó thì mình cũng chỉ nói vắn tắt trên điện thoại. Mình bảo hai đứa phải đến gặp mình trực tiếp, đem theo cả thằng Bảo và thằng Từ, là hai đứa cùng đi chơi và uống bia rượu với nhau rồi hãy giải quyết. Chừng nào chưa gặp cả bốn đứa thì mình không thể làm gì hơn.

Sau đó ít ngày, tụi nó hẹn lên gặp mình. Mình hỏi có thằng Bảo không? Nó nói là nó sẽ cố gắng nhưng không biết thằng Bảo có chị đi không? Mình nói vậy thì không cần lên. Hai ba hôm sau, tụi nó lại gọi và hẹn lên gặp mình. Mình hỏi có cả 4 đứa không? Con Sương trả lời thằng Bảo nói là nó không lên được tại vì nó phải đi làm, không có thời giờ để đi. Mình nói, nếu mấy đứa có giờ để rủ nhau trốn trại để đi uống bia với nhau được thì cũng có thể tìm giờ để đến gặp mình. Còn không thì miễn lên.

Cuối cùng thì cả bốn đứa cũng đã đến gặp mình sáng hôm qua. Mình dạy bảo tụi nó về hành vi và thái độ của tụi nó. Mình hỏi tụi nó là mình có làm quá đáng với những yêu cầu của mình không, đối với việc học giáo lý và tham dự trại so với những yêu cầu mà chúng nó phải đáp ở Việt Nam để được đám cưới? Tụi nó nói không? Mình hỏi đối với yêu cầu mình đưa ra sau khi tụi nó phạm lỗi so với những gì mà các cha bên Việt Nam sẽ làm thì có quá nặng không? Tụi nó trả lời không? Mình hỏi nó có ý thức được về những lỗi lầm của nó không? Tụi nó trả lời là có. Cả bốn đứa lần lượt nói lên lời nhận lỗi và xin lỗi.

Cuối cùng thì mình cũng đã quyết định không “giam” quá trình làm lễ hôn nhân cho tụi nó nữa và đã liên lạc với cha xứ ở bên Việt Nam để cho ngài biết về quyết định của mình. Phần cha xứ bên Việt Nam cũng “giam” khi nghe mình kể về hành vi của các em.

Trong tháng 11 này, mình sẽ làm lễ cưới cho tụi nó. Không biết tụi nó có ý thức được thực sự về lỗi lầm của mình chưa. Dù sao đi nữa, mình cũng phải khắt khe một chút để răn đe những đứa khác, tại vì các bạn trẻ lao động ở đây rất kém về ý thức cũng như đạo đức. Đào tạo cho tụi nó phát triển về những chiều kích này quả thật là một quá trình gian nan.

Nong Bua Lamphu, ngày 4.11.2011

Giải quyết khó khăn với mục vụ giới trẻ VN


Sáng nay mình gọi điện thoại cho Sơ Tum, là một sơ thuộc dòng Mến Thánh Giá tại Thái Lan. Sơ cũng là hiệu trưởng của trường tiểu học của giáo phận tại phường Ban Jic. Nhà ở của các seour chăm sóc trường học nằm ngay bên cạnh nhà thờ Ban Jic, một nhà thờ rất nhỏ bé được chăm sóc bởi cha John Tabor. Đây cũng là địa điểm mà hơn ba năm qua, cứ mỗi tối Chúa Nhật cuối tháng là có thánh lễ bằng tiếng Việt cho các bạn trẻ lao động di dân Việt Nam.

Từ tháng tư cho đến nay thì vào các tối Chúa Nhật thì cũng cò một số bạn trẻ đến để cầu nguyện và chia sẻ Lời Chúa, từ 7h30 cho đến 9h tối. Nhưng cách đây vài tuần, mình nhận được một cuộc điện thoại từ cô Đào Rường, là cô giáo dạy giáo lý tại nhà thờ và là người trợ giúp đắc lực cho Cha John. Cha John, tuy trông nom nhà thờ Ban Jic, nhưng ngài lại ở tại nhà dành cho các linh mục cách đó khoảng bốn cây số. Cô Đào Rường trên điện thoại cho hay, Seour Tum không hài lòng với việc các bạn trẻ đến sinh hoạt tại nhà thờ vào giờ tối, vì nó ảnh hưởng đến thờ gian nghỉ ngơi của các seour. Ngày thứ hai các seour còn phải đi dạy học. Nhưng các bạn trẻ thì sinh hoạt khuya, Seour đề nghị các bạn trẻ đi tìm một nơi khác để sinh hoạt.

Khi mình nghe cô Đào Rường nói như thế trên điện thoại thì mình đã rất bất bình với những gì mình nghe, vì xem ra seour Tum không mấy thông cảm cho hoàn cảnh của các bạn trẻ, và không muốn ủng hộ sinh hoạt bổ ích mà các bạn trẻ làm, đó là tù tập để cầu nguyện và chia sẻ Lời Chúa. Trong thời buổi này, khi giới trẻ ngày càng thơ ơ với việc đạo đức, thì các linh mục tu sĩ đáng ra phải ủng hộ và tạo điều kiện cho các bạn trẻ có cơ hội để sinh hoạt, cho dù mình phải hy sinh một chút nghỉ ngơi.

Mình dự định viết cho seour một lá thư để bày tỏ suy nghĩ, cũng như gởi lá thư ấy đến ĐGM để ngài cũng được biết vấn đề. Nhưng trước khi viết thư, sáng nay mình đã gọi điện thoại cho seour để nói chuyện với seour trực tiếp, để tìm hiểu suy nghĩ của seour xem thực hư như thế nào. Trên điện thoại thì seour Tum lại nói rất tử tế. Seour nói rằng seour chỉ muốn biết giờ giấc sinh họat rõ ràng của các em, cũng như đề nghị nên có linh mục hay tu sĩ ở đó để quản lý các em. Ngoài ra, seour cũng trình bày việc các bạn không ý thức trong việc giữ yên lặng khi ra về, nhiều khi rú xe máy to tiếng.

Mình cũng trình bày với seour về việc tại sao các em phải tụ hợp tại nhà thờ vào giờ hơi khuya, cũng như bày tỏ sự thông cảm với các seour vì sự thiếu ý thức của một số bạn làm cho seour không hài lòng. Mình cũng hứa sẽ dạy dỗ các bạn thêm để các bạn ý thức về hành động của mình.

Sau cuộc nói chuyện đó thì mình cũng đã phần nào giải bày những suy nghĩ của mình, cũng như giúp cho seour giải tỏa một số vấn đề mà seour cảm thấy chưa hài lòng. Rốt cuộc mình cảm thấy không cần phải viết thư cho seour nữa, và seour cũng nói rằng, seour sẵn sàng cho các bạn đến sinh hoạt tại nhà thờ vào giờ tối, với điều kiện các bạn được quản lý tốt hơn để tránh khỏi những hành động gây ảnh hưởng đến người khác.

Việc đào tạo các bạn trẻ là thế đó, rất khó khăn. Đôi khi có người thông cảm, nhưng cũng nhiều khi không tìm được người thông cảm. Trên thực tế thì nếu các seour không muốn cho sinh hoạt tại nhà thờ thì cũng đã có một giáo dân sẵn sàng cho các bạn trẻ đến sinh hoạt ở nhà mình. Đó là một điều tốt. Nhưng thiết nghĩ, tại sao các bạn trẻ Công giáo lại không thể sinh hoạt ở nhà thờ mà phải đi một nơi khác. Đó chưa phải là phương pháp tốt nhất. Điều tốt nhất là mọi người phải ý thức, phải hy sinh, và phải chỉ bảo lẫn nhau, để mục vụ cho giới trẻ và mục vụ cho người di dân được diễn ra trong các nhà thờ Công giáo của chúng ta.

Nong Bua Lamphu, ngày 1.11.2011