Cơ hội nhìn lại chính mình
Nhưng giữa cảnh sô bồ đó cũng có một "oasis" là trung tâm Dòng Chúa Cứu Thế. Ở đây người ta đến để tĩnh tâm hoặc tổ chức những cuộc hội họp. Trung Tâm không lớn nhưng cũng đủ cho những sinh hoạt không quá lớn. Ở đây còn có trường học dành cho người khuyết tật. Có hơn 100 người khuyết tật đang học nghề và ở đây. Đó là lý do tại sao lúc mình hỏi thăm đường đến trung tâm thì các tài xế xe ôm rất quen thuộc.
Mình đã có mặt tại Pattaya từ ngày thứ ba và chương trình tĩnh tâm/huấn luyện sẽ kéo dài cho đến ngày 23. Vì Jesus Youth là một phong trào bắt nguồn từ Ấn Độ nên đa số những người đến tham dự là người Ấn độ. Tuy nhiên, có nhiều người đang sinh sống và làm việc ở nước ngoài. Hiện nay có hai cuộc huấn luyện đang diễn ra cùng một lúc. Một nhóm là đa số những người trẻ từ 20-30 tuổi được huấn luyện 1 tháng để làm "tình nguyện viên truyền giáo" của phong trào một năm. Còn nhóm thứ hai bao gồm các linh mục, tu sĩ, và giáo dân trưởng thành trong vai trò huấn luyện để trở nên "mission animator" cho phong trào.
Vai trò của youth animator là người lãnh đạo, hướng dẫn, khích lệ, ủng hộ, và nâng đỡ các sinh hoạt và nỗ lực của các thành viên trong phong trào. Trong nhóm của mình có các cha và seour đến từ Ấn Độ, Roma, UAE, và Thái Lan. Chương trình huấn luyện khá dày đặc với khoảng 5-6 cuộc nói chuyện mỗi ngày về các đề tài khác nhau. Bên cạnh đó còn có thánh lễ, giờ cầu nguyện, và chầu Mình Thánh Chúa. Những người đến để điều khiển chương trình, giảng thuyết có cả giáo dân lẫn linh mục và còn cả giám mục nữa. Phong trào đã bỏ ra rất nhiều công sức để có một chương trình huấn luyện giá trị và bổ ích cho các tham dự viên.
Những ngày tĩnh tâm trước khi bắt đầu việc huấn luyện cũng đã thực sự bổ ích cho mình vì dường như đã quá lâu mình chưa có cơ hội để đi tĩnh tâm. Và sau chuyến đi từ thiện tuần trước thì mình cũng đã khá mệt, nên có những ngày tĩnh tâm thì quả thật là một cơ hội tuyệt vời để nghỉ ngơi cả thân xác lẫn tinh thần.
Những ngày này mình đang được thánh đố thật nhiều trong đời sống tâm linh cũng như mục vụ giới trẻ của mình. Bên cạnh những kiến thức về việc linh hoạt truyền giáo, mình còn phải lượng giá chính mình, đời sống tu trì, đời sống mục vụ, cung cách làm việc của mình, v.v. Mình cảm thấy còn nhiều thiếu xót, làm cho mình tự vấn, có lẽ mục vụ giới trẻ của mình chưa được tốt như mong muốn là vì mình chưa cố gắng hoàn thiện bản thân. Mình chưa phải là một gương sáng tốt về đạo đức cũng như trong cách cư xử với giới trẻ. Những ngày này mình cảm thấy cần thiết phải thay đổi tư tưởng, thay đổi thái độ, và thay đổi cách làm việc.
Mình hy vọng rằng sau cuộc tĩnh huấn này mình sẽ trở nên một nhà truyền giáo tốt hơn, một người làm việc mục vụ giới trẻ hiệu quả hơn, và một người bạn thân thiện hơn đối với những người trẻ mà mình giúp đỡ và gặp gỡ.
Pattay, ngày 17.7.2011
Một chuyến đi đặc biệt phần 4
Tối hôm đó đoàn trở lại thành phố Chiang Mai để nghỉ ở một khách sạn trong thành phố để tiện lợi cho chuyến đi lên huyện Chiang Đào vào sáng hôm sau. Từ thành phố đến Chiang Đào cũng hơn hai giờ đồng hồ lái xe nên phải bắt đầu từ 6h sáng. Nhưng mọi người đều đã sẵn sàng để lên đường. Chuyến đi Chiang Đào cũng là để khám bệnh và phát thuốc cho những người dân tộc ở vùng miền núi hẻo lánh, ít có cơ hội để gặp bác sĩ. Chương trình khám bệnh này có sự giúp đỡ của nhân viên ủy ban về người di dân của HĐGMTL sắp xếp nên mọi sự đều trôi chảy. Những người dân tộc đến khám bệnh gồm có ba dân tộc khác nhau. Nhưng nhìn vào họ thì khó phân biệt người nào thuộc dân tộc nào. Ngoài việc khám bệnh cho những người làng, hôm đó còn có thử nhóm máu cho 400 học sinh trong vùng chưa biết mình thuộc loại nhóm máu nào.
Đến chiều thì chương trình kết thúc và đoàn trở về Chiang Mai. So với nơi đoàn đi hôm trước thì ở làng này phương tiện khá tốt, cũng không đến nổi là vùng xâu vùng xa như mình muốn đến. Nhưng anh Sumit nói là những nơi xa thì cũng không phải là không có nhưng để đến đó rất khó nên anh chọn địa điểm này làm nơi khám bệnh cho người dân. Nói chung thì mình chưa thỏa mãn lắm với địa điểm khám bệnh vì chưa hoàn toàn đúng đối tượng mà đoàn muốn giúp. Tuy nhiên những gì làm được cho người dân ở đây cũng rất có ý nghĩa.
Sáng ngày 8 đoàn ra sân bay để về lại Bangkok vì chiều đó sẽ có khám bệnh cho người Việt Nam tại bệnh viện Camillian. Đây là những người Việt trong hoàn cảnh đặc biệt, khó khăn và rất cần đến sự chăm sóc y tế. Nhờ vào sự giúp đỡ của bệnh viện điều này đã thực hiện được. Thế là từ 1h chiều cho đến 7 giờ tối, những bệnh nhân đến đây đã được thử máu, xét nghiệm nước tiểu, chụp X-quang phổi, gặp bác sĩ, và nhận thuốc nếu cần. Có người còn khám HIV nữa.
Vào ngày mồng 10 tại trường đại học St. John cũng tổ chức khám bệnh cho người Việt đang sinh sống và làm việc tại Thái Lan. Có một đội ngủ bác sĩ và tình nguyện viên dưới sự bảo trợ của cha Pyrat dòng Camilian đã đến giúp đỡ. Các cha và thầy VN thuộc dòng Camilian cũng đã đến để giúp, trong đó có cha Phú và thầy Hiếu (cũng là một bác sĩ khám bệnh). Thuốc men thì rất đầy đủ, hàng chục hộp để chuẩn bị cho số người đến khám bệnh lên hàng trăm người. Nhưng rất tiếc là số lao động di dân đến khám bệnh không đến 100 người. Điều này cũng làm cho đoàn cũng như mình hơi thất vọng vì mình nghĩ rằng rất nhiều người cần được chăm sóc sức khỏe. Nhưng hóa ra số người đến khám bệnh quá ít ỏi. Các tình nguyện viên của cha Pyrat cũng nói ít người quá nên không vui.
Lâu nay mình làm mục vụ cho người Việt, nghe kể về nhiều căn bệnh mà họ phải mắc, nhưng rồi đến khi tổ chức khám bệnh và phát thuốc miễn phí thì lại không thấy đến. Mình cũng cảm thấy hơi bở ngở và chửng hửng. Phải chăng người ta chỉ thích than phiền cho vui vậy thôi chứ thực sự không có bệnh gì cả.
Người đến khám bệnh ít quá cũng làm cho mình ngại vì mình đã nhờ cha Pyrat đưa người đến giúp và cha đã đưa nguyên một đội ngủ rất hùng hậu. Thế mà cuối cùng số người quá ít ỏi. Mình cũng buồn vì đoàn của cha Trí đến để hổ trợ về tài chánh mà dường như nhu cầu cần giúp đỡ quá ít. Dù sao đi nữa thì cũng một bài học giá trị cho những sinh hoạt cộng đoàn trong tương lai.
Lần đầu tiên mình tổ chức chương trình y tế tại Thái Lan nên cũng có nhiều điều còn bở ngở, đó là không biết nhưng nơi mình đi tổ chức hoặc là những đối tượng mình nhắm vào có thực sự cần sự giúp đỡ hay không, và cần giúp đỡ như thế nào. Và vì đoàn đến để hỗ trợ cho việc y tế cũng là lần đầu tiên gặp nhau nên mình cũng chưa hiểu hết ý nguyện của đoàn cũng như mọi người trong đoàn. Tuy thế, không có việc gì mà không có sự trợ giúp của Thiên Chúa, và Ngài đã giúp cho mình có những kinh nghiệm giá trị để học hỏi cho các sinh hoạt trong tương lai. Mỗi nơi đi mình và tổ chức mình đã rút ra được một vài điều bổ ích để giúp cho chương trình lần sau, nếu có. Dù sao đi nữa chuyến đi đã kết thúc. Và giờ đây mình không còn phải lo lắng nữa. Mình chỉ biết cám ơn Chúa vì đã cho mình gặp được rất nhiều con người tốt và dễ thương từ người Việt cho đến người Thái, qua những gì mà mình và đoàn đã làm trong những ngày này. Chắc chắn khi người ta đến với nhau trong tinh thần bác ái và cởi mở thì luôn luôn tạo nên những cảm tình đặc biệt và luôn trao cho nhau những gì tốt đẹp nhất có thể.
Pattaya, ngày 15.7.2011
Một chuyến đi đặc biệt phần 3
Sáng ngày thứ tư cha Chanchai đưa xe đến đón đoàn đi lên đồi vào khoảng 8:30 sáng. Cùng đi với đoàn có thêm 3 nhân viên của trạm y tế địa phương, họ cũng là người dân tộc Pakinyo và là người Công giáo. Cha Chanchai nói là không thể đi đến một số nơi trong dự định vì trời mưa nên xe không thể nào lên đó được. Nhưng sẽ đi nơi gần và dễ đi hơn. Tuy gần và dễ hơn, nhưng con đường vào các làng mạc cũng gồ ghề lắm. Con đường xuyên qua rừng quốc gia thì rất tốt, được trải nhựa hẳn hoi. Nhưng khi rẻ vào con đường đất lên làng thì hoàn toàn khác hẳn. Đường thật khó đi vì chỉ toàn là đất xét. Nơi nào may thì có một chút bê tông cho xe đi nhanh hơn. Nếu có mưa thì cũng không xe nào lên được, cho dù là xe 4 wheel drive.
Anh lái xe, đồng thời cũng là nhân viên trạm ý tế cho hay trước đây còn không có đường như thế này nữa cho các nhà truyền giáo Tây phương đến truyền giáo ở đây. Các ngài phải tự leo lên. Một chuyến đi như thế mất hàng tháng. Các ngài đi mỗi ngày một khúc, đi từ làng này qua làng khác như thế. Anh ta từng đi theo các nhà truyền giáo để mang ba-lô cho các ngài.
Trong làng người thiểu số rất nghèo, chưa có điện, và sóng điện thoại, nên có chuyện gì cũng rất khó liên lạc. Vào làng người ta mới biết có đoàn đến, nhưng nhiều người không chắc chắn nên đã đi làm rẩy vì bây giờ cũng là mùa trồng trọt. Vì thế số người đến khám bệnh không đông như ước lượng. Tuy nhiên những người đến khám bệnh đúng là đối tựợng mà đoàn muốn giúp đỡ. Đối với những người không được đến khám thì một số thuốc đã được để lại cho người phụ trách vấn đề thuốc men trong làng quản lý và phân phát tùy nhu cầu.
Sau khi xong ở đây thì đoàn lên xe đến trường học ở huyện Mae Pon. Nơi đây có 260 học sinh người dân tộc đến từ nhiều làng khác nhau học nội trú. Dòng Thánh Tâm xây trường học này để tạo cơ hội cho các người trẻ Pakinyo được học vấn may ra có một tương lai tốt đẹp hơn. Ngoài ra cha Chanchai cũng muốn dùng trường học này để đào tạo và khuyến khích các trẻ Pakinyo có ơn gọi tu trì. Tại đây đoàn đã tổ chức khám bệnh cho các em, cũng như sinh hoạt thật vui vẻ. Đoàn đã mua cho mỗi em mồt phần quà bánh ngọt và nước.
Các em người Pakinyo rất ngoan ngoãn so với trẻ em người Thái. Sau khi phát quà, cha Chanchai bảo mọi người chưa được ăn vì đang còn sinh hoạt thì không có một em nào dám mở bánh. Các em chỉ cầm trong tay để chờ phép mới dám bóc ra. Mình để ý xem có đứa nào bóc lén không như không phát hiện ra em nào cả. Khi sinh hoạt xong, được phép cho ăn thì các em mới dám mở.
Sau khi sinh hoạt ở trường học xong thì đoàn trở lại TT Mission of Love. Cha Trí định đi mua quà cho các em ở TT, nhưng cha Chanchai nói là ở đó các em cũng lớn rồi, không cần bánh kẹo. Nếu được thì lấy tiền đó mua gạo cho các em tốt hơn tại vì trong TT cũng đã sắp hết gạo rồi. Nghe vậy cha Trí liền bàn với các thành viên trong đoàn và quyết định sẽ đi mua gạo giúp cho TT. Thế là đoàn đã ủng hộ cho cha Chanchai 40 bao gạo đủ lo cho các em trong TT khoảng 3 tháng.
Chuyến đi này đã giới thiệu cho mọi người trong đoàn về một vùng của đất nước Thái Lan và một dân tộc mà họ chưa từng biết đến. Ai cũng ấn tượng với hoàn cảnh và đời sống của người dân ở đây. Cha Trí và một số người trong đoàn có ý định là năm tới sẽ trở lại.
Pattaya, ngày 14.7.2011