Một chuyến đi đặc biệt phần 2
Đoàn đi làm từ thiện có bốn phụ nữ - cô T. cô B. chị Ng. và chị H. Cô T. và cô B. là hai chị em. Cô T. ở Pháp và có người chồng tên K. Ông ta cũng tham gia trong đoàn. còn lại là cha Trí, anh Peter, hai chủng sinh (Sergio và Peter), và mình.
Sau khi lưu lại Bangkok tối ngày thứ hai, sáng thứ ba đoàn ra sân bay để đi Chiang Mai, một thành phố du lịch nổi tiếng ở miền bắc Thái Lan. Đây là vùng cao nguyên của nước Thái. Tuy nhiên, Chiang Mai thì vẫn nằm ở phía đồng bằng.
Tại sân bay Chiang Mai cha Chanchai, dòng Thánh Tâm đã có mặt để đón đoàn. Cha Chanchai là một người dân tộc Pakinyo. Ngài có vóc dáng thấp, nhưng tròn trịa. Ngài nói tiếng Thái với dọng của người dân tộc nên không được rõ lắm. Cha Chanchai là người mình đã liên lạc trong việc làm công tác từ thiện. Vì đoàn có ý nguyện giúp đỡ những người nghèo đói với vùng xâu vùng xa, vì thế mình nghĩ rằng địa bàn làm việc của cha Chanchai rất thích hợp.
Theo lời kể của cha Chanchai, ngài phụ trách khoảng 40 nhà thờ nhỏ lớn trong giáo hạt Mae Pon. Có những nhà thờ một năm ngài chỉ đi làm lễ được 3-4 lần, thậm chí còn ít hơn. Một trong những lý do ngài đi ít ỏi là vì nhiều nhà thờ ở nơi xa xôi hẻo lánh.
Tối thứ ba đoàn nghỉ ở resort gần trung tâm Mission of Love. Resort được xây lên cạnh con sông khá lớn. Chủ resort nói là con sông lớn nhất vùng này. Giá phòng rất rẻ, chỉ 400 baht một phòng. Nhưng quang cảnh rất yên tĩnh và dễ chịu. Ai trong đoàn cũng cảm thấy hài lòng với cái cảnh thôn quê thơ mộng không khác gì cảnh vật ở Việt Nam.
Tối hôm đó đoàn qua trung tâm để dự lễ với gần 70 em nội trú ở trung tâm. Các em nội trú này đi học bên ngoài, nhưng được cho nội trú ở trung tâm vì tất cả đều là những người dân tộc Pakinyo đến từ các làng mạc trên núi. Nếu không được nội trú ở đây thì có lẽ sẽ khó có cơ hội để được học vấn. Cha Chanchai cho các em ở miễn phí.
Tối hôm đó mình dâng lễ bằng tiếng Thái cho các em và chia sẻ lời Chúa. Cuối lễ cha Chanchai giới thiệu cha Trí và đoàn, cũng như mời cha Trí chia sẻ với các em. Mình cũng mời Sergio và Peter phát biểu ít lời để khuyến khích các em cũng như quảng bá đôi chút về ơn gọi. Mình làm thông dịch viên cho mọi người.
Sau lễ cha Chanchai nói có một em mà ngài muốn giới thiệu vào dòng SVD, nhưng em ấy còn phải được đào tạo thêm về tâm linh nên chưa sẵn sàng để giới thiệu. Mình nói với cha là cứ đào tạo. Khi nào cảm thấy được thì cứ liên lạc với mình.
Lễ xong mọi người cũng đã mệt nên về khách sạn để nghỉ ngơi. Riêng mình vẫn chưa đi ngủ được vì phải sắp xếp một số việc cho chương trình y tế sắp tới tại Bangkok. Đó là chương trình y tế cho người Việt đang lưu lại đây. Có những trục trặc ngoài dự tính, nhưng rồi cũng đã sắp xếp được. Thế là mình đi ngủ chuẩn bị cho chương trình ngày thứ tư.
Pattaya, ngày 13.7.2011
Một chuyến đi đặc biệt phần 1
Mình dâng lễ ngày Chúa Nhật 3 tháng 7 xong thì trưa cùng ngày lật đật đi Bangkok để chuẩn bị cho chuyến đi từ thiện y tế với cha Trí đến từ Mỹ và một số người trong đoàn. Ngoài ra mình cũng đón hai chủng sinh Ngôi Lời đến Thái Lan trong dịp hè để tìm hiểu thêm về đời sống truyền giáo ở đây. Hai chủng sinh là Peter và Sergio, mới học xong năm 1 triết. Trước khi đến Thái Lan hai em đã ở Hàn Quốc 6 tuần với mục đích cũng như vậy.
Ngày thứ hai mình hẹn với cha Thanakorn sẽ gặp ngài lúc 12h trưa tại nhà thờ DCCT ở BKK. Ngài là một cha người Thái. Năm qua học tiếng anh tại trường đại học NgôiLời. Vì thế nên Sergio và Peter đến Bangkok, có ngài đang ở TL thì được ngài đón từ sân bay, đưa về nghỉ ở trường học St. Joseph của giáo phận BKK, dẫn đi đó đây vài ngày trước khi gặp mình.
Sáng ngày thứ hai trước khi gặp Sergio và Peter, mình tranh thủ đi đến bệnh viện Latwithi ở gần khu Tượng đài chiến thắng để khám bệnh. Ở đây mình có quen một người trong khoa mổ nên họ nói sẽ giúp mình làm những thủ tục cần thiết để được mau vào gặp bác sĩ hơn. Bệnh viện Latwithi là một bệnh viện nhà nước, và vì có tiếng nên số người đi điều trị bệnh ở đây rất đông.
Lý do mình đến đây là vì dạo này mình bị đau cổ và đau lưng thường xuyên và đau rất nặng. Nhiều khi đau quá mà làm gì cũng không thấy triệu chứng thuyên giảm. Mình muốn gặp bác sĩ để được điều trị. Sau khi vào gặp bác sĩ và trình bày những triệu chứng của mình, vị bác sĩ khoảng 40 tuổi mà bà Jíu, người hướng dẫn mình nói là bác sĩ giỏi cùng hai sinh viên y khoa yêu cầu mình đi chúp x quang cổ và lưng. Mình lật đật chạy đi tìm phòng X quang, chụp rồi trở về phòng khám chờ kết quả. Một lúc sau mình được mời vào phòng khám. Bác sĩ mở hình X-quang trong computer ra để xem. Khi xem xong thì ông ta kết luận một điều: X-quang không thể giải thích được tại sao đau lưng. Ông nói có thể đi làm MRI. Mình hỏi ông ta làm MRI để làm gì? Ông nói để khẳng định là mình không có gì nghiêm trọng và an tâm. Thế có nghĩa là mình chụp hình MRI mà không thấy gì bất thường, có nghĩa là triệu chứng đau lưng ngày càng nặng của mình không có cách điều trị???
Dù sao đi nữa thì mình không có giờ để chụp MRI trong ngày đó nên mình nói để làm sau. Mình lật đật trở về nhà thờ DDCCT tại đường nhỏ Ruam Rudii để kịp đón nhà Thanakorn và hai chủng sinh đang trên đường đến. Khi cha Thanakorn đến nơi thì thấy trong xe có tới bốn người thanh niên; hóa ra ngoài Sergio và Peter ra, còn có thêm hai chùng sinh khác tên Thịnh và Dũng, cũng đến Thái Lan chơi trong dịp hè. Cha Thanakorn còn trẻ, tuổi chỉ ngoài 40. Ngài làm việc về vấn đế giáo dục trong giáo phận. Lý do đi học tiếng Anh ở ĐCV Ngôi Lời ở Iowa là muốn chuẩn bị học thêm về quản lý giáo dục để lo việc giáo phận. Chắc chắn ngài là một linh mục sáng giá trong giáo phận. Trong khi ăn trưa ở một quán ăn Muslim mình kể cho cha Thanakorn nghe về ý định đi học chương trình tiến sĩ tại trường đại học Assumption ở Bangkok, ngài nói sẽ giúp cho trong việc liên hệ vì trước đây ngài đã từng làm việc tại đây.
Ăn trưa xong cha Thanakorn chở Thịnh và Dũng đi tham quan Pattaya, còn mình thì đưa Sergio và Peter đi tham quan các chùa chiền trong thành phố Bangkok để giới thiệu cho hai em biết về văn hóa và tôn giáo tại đất nước này. Tối hôm đó mình đưa hai em về nhà bà Amara để nghỉ đêm. Bà ta gặp hai chủng sinh trẻ thì đón tiếp rất nồng hậu, và liên tục nói những lời khuyến khích để hai em tiếp tục con đường tu trì. Trong nhà bà rất nhiều tượng ảnh nên bà dẫn hai em đi xem và dường như có gì cho được là bà cho từ tượng ảnh, tràng hạt, áo quần, hoặc thức ăn. Bà Amara là một giáo dân rất sùng đạo và có tấm lọng rất rộng rãi.
Tới hơn 10 giờ đêm mình lên xe taxi đi sân bay để đón đoàn của cha Trí trên chuyến bay đến từ Nhật. Ở đó đoàn đã lưu lai hai ngày để thăm nơi xảy ra động đất và sóng thần để giúp đỡ. Ngài nói tháng 10 sắp tới sẽ trở lại Nhật lần nữa. Đoàn có tất cả là 7 người, có cha Trí và thêm 6 giáo dân. Ngoài ông Kết và chị Tuyết đến từ Pháp, mọi người đều đến từ Mỹ.
Khi mình đến nơi thì máy bay đã hạ cánh nhưng đoàn vẫn chưa ra. Mình chờ một lúc, hơi hồi hộp vì sân bay BKK có nhiềi lối ra. Nhiều khi trên bảng báo là hành khách sẽ ra ở cổng B nhưng trên thực tế người ta lại ra ở cổng A hoặc C. Vì vậy nên trường hợp đến đón khách mà không gặp cũng rất phổ biến. Mình cũng đã từng bị như thế. Mình có đưa cho anh Peter, một người trong đoàn sốt điện thoại của mình tại BKK nhưng cũng không biết anh có đem theo hay không.
Mình chờ một lúc thì thấy một nhóm người đi ngang qua, hình như nghe tiếng Việt. Người đi đầu là một người đàn ông to cao, đang đội mủ. Ông ta nói gì đó với những người đi sau vài bước. Mình nghe không rõ, nhưng đoán chắc là tiếng Việt. Mình chạy theo hỏi: - Anh có phải người Việt không. Ông ta trả lời "Phải". Mình hỏi tiếp, "Anh có phải anh Peter không?" Ông ta trả lời phải. Mình tự giới thiệu mình là ai. Sau đó ông ta mới nói rằng ông không phải là Peter mà là cha Trí. Thế là gặp được phái đoàn rồi. Mừng quá.
Đây là lần đầu tiên mình gặp cha Trí cũng như mọi người trong đoàn. Chuyến đi này được sắp xếp bởi mình và cha Trí và anh Peter, nhưng chỉ qua điện thoại. Cha Trí biết mình qua lời giới thiệu của Sr. Huyền. Cha liên lạc với mình qua điện thoại và từ đó bàn chương trình với nhau. Sau này anh Peter cũng liên lạc với mình và chuẩn bị chương trình như thế.
Khi mọi người đã chào hỏi nhau thì mình kêu xe van để đưa đoàn về nghỉ đêm ở khách sạn Furama trên đường Silom. Đây là giây phút đầu tiên của một chuyến đi thú vị và mang lại cho mình thật nhiều kinh nghiệm.
Pattaya, ngày 12.7.2011
Cắm hoa hay không cắm hoa
Chiều nay sau khi dâng lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu ở nhà nguyện các seour dòng Mẹ Têrêxa, và làm phép nhà của các seour cũng như nơi ở của cám em mồ côi xong, Sr. Mary-Paul nói với mình rằng: - Tôi muốn báo cho cha biết là tuần tới Sr. Gabriela sẽ chuyển về Hong Kong. Chúng tôi sẽ có một seour mới đến. Vì thế từ đây trở đi chúng tôi không thể tiếp tục cắm hoa cho nhà thờ nữa.
- Nếu Sr. Gabriela không thể làm được thì có thể một seour khác thay thế được không? - Tôi hỏi.
- Chúng tôi không có ai để làm.
- Có thể các seour không thể làm đẹp như Sr. Gabriela, nhưng tôi nghĩ một trong các seour cũng có thể làm được.
Sr. Mary-Paul cười và tiếp tục nói những lời từ chối. - Thật ra bình thường chúng tôi không làm những việc như thế này.
- Nhưng các seour ở trong giáo xứ, tôi nghĩ rằng giáo dân rất biết ơn sự đóng góp của các seour.
Sr. Mary-Paul tiếp tục nói nhứng lời từ chối. Có câu mình hiểu được, có câu nghe không rõ lắm vì âm giọng Ấn Độ đặc sệt của seour.
Cuối cùng, mình nói xin các seour hãy suy nghĩ lại. Và đợi seour mới đến xem seour ấy có thể cắm hoa được không? Nhưng theo mình nghĩ, ở đây không phải là việc các seour có biết cắm hoa hay không. Mà là việc các seour có nghĩ rằng đây là một công việc của giáo xứ mà các seour nên làm hay không? Câu trả lời còn rất tùy thuộc vào lối suy nghĩ và đường hướng làm việc của hội dòng các seour, và dĩ nhiên là lối suy nghĩ của cá nhân vị bề trên.
Nong Bua Lamphu, ngày 1.7.2011