Thế là những ngày phiêu lưu tại Việt Nam cũng đã kết thúc một cách tốt đẹp. Việc cuối cùng mình làm tại Việt Nam là đến nhà chú Sử để ăn trưa cùng với cha Quang và cha Đại. Chú Sử là anh trai của một cha SVD ở Mỹ. Chú có hai đứa con trai đang du học tại Hoa Kỳ. Hôm qua chú gọi điện thoại tới mời mình đến nhà ăn trưa. Mình luôn tiện mời cha Quang và cha Đại. Cũng là dịp tốt vì mình chưa được gặp cha Đại từ khi về Việt Nam, còn cha Quang thì cũng chưa được gặp nói chuyện nhiều. Mình đến nhà chú Sử lúc 11h30 và ở lại đến 3h chiều, sau đó ra sân bay. Gia đình chú Sử là chủ nhân của công ty thép Bovina. Khi chào ra sân bay, chú gởi cho mình cũng như các cha mỗi người một phong bì và một chiếc áo lễ bằng gấm mà chú đã may dịp em trai của chú về Việt Nam làm lễ tạ ơn. Chú may số lượng rất nhiều, bây giờ vẫn còn để biếu tặng các cha. Cái áo thật đẹp, màu vàng. Hôm qua mình cũng có đi ra nhà sách để tìm mua áo nhưng thấy đắt nên không mua. Hôm nay lại được tặng chiếc áo như mình muốn nên rất vui. Chiếc áo nhìn thật sang trọng. Mình sẽ chỉ mang vào những dịp đặc biệt như Phục Sinh hoặc Giáng Sinh. Lễ Chúa Nhật bình thường thì sẽ không mặc.
Mình ở lại Việt Nam 12 ngày mà có cảm giác như hai tháng trời. Đó là vì chỉ trong vòng chứng ấy ngày mà mình đã có rất nhiều cuộc gặp gỡ, nào là bà con, bạn bè, những người mình đã từng làm mục vụ, cũng như một số người mới gặp trong chuyến đi lần này. 12 ngày qua, mình đã đến nhà của nhiều người, dùng nhiều bữa cơm tại gia đình. Mình cũng đã có nhiều cuộc gặp gỡ ở những quán cà phên, có khi ở quán nhậu, có khi trên vĩa hè đường phố, có khi trên sân thượng của một tòa nhà cao tầng, một vài lần ở quán karaoke. Mỗi cuộc gặp gỡ đều có ý nghĩa vì mình đã cố ý dành thời giờ để tìm đến người đó để trò chuyện và chia sẻ với họ. Mình trân trọng tất cả những người đã dành thời giờ cho mình cũng như mình đã dành thời giờ ít ỏi của mình cho họ.
Mình đến Việt Nam lần này chỉ để tìm đến những người mình muốn gặp và mình rất thỏa mãn với những gì mình đã làm. Cũng có người trách tại sao không đến thăm họ. Cũng có người than phiền tại sao mình dành quá ít thời giờ cho họ. Nhưng mình đã cố gắng hết sức. Thời giờ mình chỉ có bấy nhiêu. Ít quá. Mình hy vọng họ sẽ thông cảm cho mình. Mình rất muốn có thêm thời giờ với từng người, vì ai mình cũng quý. Mình dành nhiều tình cảm cho họ cũng như họ dành nhiều tình cảm cho mình. Đây là điều mình cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Vẫn có rất nhiều người quý mến mình tại Việt Nam. Và mình luôn luôn thấy rằng về Việt Nam mình sẽ có những người tiếp đón, những người tận tình giúp đỡ cho dù đó là một người bạn thân hoặc là một bạn trẻ mà mình từng giúp cai nghiện ma túy.
Mình về lần này nhiều người không coi mình như là một “ông Việt kiều” nữa, nhưng như là một nhà truyền giáo từ Thái Lan. Vị trí của mình đã khác. Mình dường như nhận được nhiều sự chăm sóc hơn. Họ biết mình không có nhiều tiền. Nhiều người không chịu để cho mình trả khi đi uống nước hoặc ăn ở quán. Họ nói để tiền về Thái Lan làm việc truyền giáo. Họ rất tốt và ân cần đối với mình.
Bây giờ mình trở lại Thái Lan. Kỳ nghỉ của mình đã chính thức chấm dứt. Bây giờ một nhiệm kỳ mới đang chờ đợi mình trên mãnh đất truyền giáo. Những công việc mới cũng như cũ đang chờ đợi mình ở Nong Bua Lamphu. Một cuộc khởi hành mới. Ba năm tới sẽ có những gì xảy ra cho mình? Mình sẽ làm được gì? Đây là những câu hỏi đang chờ câu trả lời. Chắc sẽ là những câu trả lời bình dị nhưng cũng rất thú vị.
Bangkok, ngày 12.11.2009
Đi tiếp
Hôm qua Tâm đến chở mình đi Bà Rịa lúc 5h sáng. Trên đường đi có ghé qua nhà của Trường là bạn của Tâm. Trường vừa qua đời cách đây vài tháng do căn bệnh AIDS. Trường bị AIDS do chơi ma túy. Tâm đã giúp cho Trường cai ma túy trước khi em qua đời. Nhà của Trường ở huyện Tân Thành.
Khoảng 9h sáng thì mình đến nhà cậu Sỹ ở Bà Rịa. Hôm nay mọi người ở nhà để chờ mình đến. Long có đứa con mới và có căn nhà mới. Mấy anh ai cũng nhìn khỏe hơn trước đây. Nghe nói công việc cũng tốt hơn và ổn định hơn. Mình thấy vậy cũng mừng.
1h chiều mình phải chia tay cậu mợ để đi qua Châu Pha. Ở đây có nhóm Phục Sinh nơi mình từng giúp khi còn phục vụ ở Việt Nam. Nhóm PS là một nhóm cai nghiện ma túy. Hiện nay có 12 người đang hậu cai ở đó. Anh Dũng là trưởng nhà, đã đồng hành với các bạn trẻ cai nghiện 9 năm nay. Căn nhà của nhóm PS bây giờ rất khang trang do sự tài trợ của gia đình anh Dũng. Ngoại trừ anh Dũng, tất cả mọi người đang cai đều là những khuôn mặt mới đối với mình.
Khi đến thì mọi người đang ngủ trưa. Sau khi thức dậy, anh Dũng tụ họp mọi người lại cho mình gặp gỡ và có cuộc chia sẻ 1h đồng hồ. Mình có những lời chia sẻ và nhắc nhở, khuyến khích anh em. Tâm cũng chia sẻ kinh nghiệm của mình vì Tâm cũng là một người đã từng chơi ma túy nhiều năm và đã giữ mình được 5 năm nay. Đây là một thành quả hội nhiều yếu tố rất quan trọng.
Mình ở lại với anh em PS không được lâu. 3h chiều thì mình phải chia tay để trở về thành phố vì 6h mình có một cuộc họp với cha Ty và cha Ánh ở Tòa Tổng giám mục Sài Gòn. Cha Ty muốn gặp mình để bàn về chương trình phái đoàn Đức Hồng Ý Phạm Mình Mẫn, các giám mục và linh mục gồm 12 người sẽ đi Thái Lan vào tháng 12 để dự thánh lễ mừng 300 năm thành lập và phát triển giáo phận Chanthapburi. Đây là một giáo phận bắt nguồn từ những di dân Việt Nam mấy trăm năm trước. Trong dịp mừng 300 năm này, Giáo hội Việt Nam được mời đến tham dự như những vị khách đặc biệt.
Phái đoàn muốn nhờ mình liên lạc trong việc nơi nghĩ, nơi đi lại cho phái đoàn cũng như nơi để cho ĐHY dâng một thánh lễ bằng tiếng Việt. Mình hứa sẽ cố gắp sắp xếp những công việc này sau khi trở về Thái Lan.
Sauk hi họp xong, mình đi ăn tối và ra bến xe để đi Nha Trang. Mình đi xe loại có ghế ngã ra để nằm được. Loại xe này tốt, nằm ngủ được, giá cả cũng không đắt lắm. Mình thấy thích. Trước kia định trở lại SG bằng máy bay. Nhưng nghĩ lại đi xe vào SG qua đêm cũng tiện. Đỡ một đêm khách sạn và tiết kiệm chi phí đi lại.
Hôm nay mình đi thăm các cha ở Dòng Ngôi Lời Việt Nam và dung cơm ở đó. Chuyến đi lần này của mình chỉ nhằm mục đích thăm viếng và niềm vui của mình cũng là được gặp gỡ và trò chuyện với các cha, đặc biệt những cha mới vừa chịu chức tháng 9 vừa qua, cũng là những người bạn thân của mình.
Hôm nay Nha Trang trời âm u mưa lâm râm suốt ngày do áp thấp nhiệt đới. Hôm qua nghe nói mưa tầm tả suốt ngày do bão. Cả ngày nay gió lớn biển động. Nước biển đục ngàu. Trên biển có rất nhiều rác từ ngoài khơi dập vào nên phải làm vệ sinh. Nhiều người hỏi sao mình chọn những ngày mưa gió để đến Nha Trang. Mình trả lời thời tiết này không sao vì như thế thì mát mẻ. Mình đến Nha Trang không phải để đi du lịch, nhưng là để thăm anh em trong dòng nên thời tiết như thế nào cũng vậy.
Sáng mai mình sẽ thức dậy sớm để đến nhà dòng dâng lễ sáng và chia sẻ về công việc truyền giáo của mình.
Nha Trang, ngày 4.11.2009
Khoảng 9h sáng thì mình đến nhà cậu Sỹ ở Bà Rịa. Hôm nay mọi người ở nhà để chờ mình đến. Long có đứa con mới và có căn nhà mới. Mấy anh ai cũng nhìn khỏe hơn trước đây. Nghe nói công việc cũng tốt hơn và ổn định hơn. Mình thấy vậy cũng mừng.
1h chiều mình phải chia tay cậu mợ để đi qua Châu Pha. Ở đây có nhóm Phục Sinh nơi mình từng giúp khi còn phục vụ ở Việt Nam. Nhóm PS là một nhóm cai nghiện ma túy. Hiện nay có 12 người đang hậu cai ở đó. Anh Dũng là trưởng nhà, đã đồng hành với các bạn trẻ cai nghiện 9 năm nay. Căn nhà của nhóm PS bây giờ rất khang trang do sự tài trợ của gia đình anh Dũng. Ngoại trừ anh Dũng, tất cả mọi người đang cai đều là những khuôn mặt mới đối với mình.
Khi đến thì mọi người đang ngủ trưa. Sau khi thức dậy, anh Dũng tụ họp mọi người lại cho mình gặp gỡ và có cuộc chia sẻ 1h đồng hồ. Mình có những lời chia sẻ và nhắc nhở, khuyến khích anh em. Tâm cũng chia sẻ kinh nghiệm của mình vì Tâm cũng là một người đã từng chơi ma túy nhiều năm và đã giữ mình được 5 năm nay. Đây là một thành quả hội nhiều yếu tố rất quan trọng.
Mình ở lại với anh em PS không được lâu. 3h chiều thì mình phải chia tay để trở về thành phố vì 6h mình có một cuộc họp với cha Ty và cha Ánh ở Tòa Tổng giám mục Sài Gòn. Cha Ty muốn gặp mình để bàn về chương trình phái đoàn Đức Hồng Ý Phạm Mình Mẫn, các giám mục và linh mục gồm 12 người sẽ đi Thái Lan vào tháng 12 để dự thánh lễ mừng 300 năm thành lập và phát triển giáo phận Chanthapburi. Đây là một giáo phận bắt nguồn từ những di dân Việt Nam mấy trăm năm trước. Trong dịp mừng 300 năm này, Giáo hội Việt Nam được mời đến tham dự như những vị khách đặc biệt.
Phái đoàn muốn nhờ mình liên lạc trong việc nơi nghĩ, nơi đi lại cho phái đoàn cũng như nơi để cho ĐHY dâng một thánh lễ bằng tiếng Việt. Mình hứa sẽ cố gắp sắp xếp những công việc này sau khi trở về Thái Lan.
Sauk hi họp xong, mình đi ăn tối và ra bến xe để đi Nha Trang. Mình đi xe loại có ghế ngã ra để nằm được. Loại xe này tốt, nằm ngủ được, giá cả cũng không đắt lắm. Mình thấy thích. Trước kia định trở lại SG bằng máy bay. Nhưng nghĩ lại đi xe vào SG qua đêm cũng tiện. Đỡ một đêm khách sạn và tiết kiệm chi phí đi lại.
Hôm nay mình đi thăm các cha ở Dòng Ngôi Lời Việt Nam và dung cơm ở đó. Chuyến đi lần này của mình chỉ nhằm mục đích thăm viếng và niềm vui của mình cũng là được gặp gỡ và trò chuyện với các cha, đặc biệt những cha mới vừa chịu chức tháng 9 vừa qua, cũng là những người bạn thân của mình.
Hôm nay Nha Trang trời âm u mưa lâm râm suốt ngày do áp thấp nhiệt đới. Hôm qua nghe nói mưa tầm tả suốt ngày do bão. Cả ngày nay gió lớn biển động. Nước biển đục ngàu. Trên biển có rất nhiều rác từ ngoài khơi dập vào nên phải làm vệ sinh. Nhiều người hỏi sao mình chọn những ngày mưa gió để đến Nha Trang. Mình trả lời thời tiết này không sao vì như thế thì mát mẻ. Mình đến Nha Trang không phải để đi du lịch, nhưng là để thăm anh em trong dòng nên thời tiết như thế nào cũng vậy.
Sáng mai mình sẽ thức dậy sớm để đến nhà dòng dâng lễ sáng và chia sẻ về công việc truyền giáo của mình.
Nha Trang, ngày 4.11.2009
Đi Việt Nam
Mình nhớ trước đây khi còn thực tập ở Việt Nam, mấy đứa con gái hay đến nhà dòng chơi đặt cho mình danh hiệu là "người di động" vì mình liên tục đi đây đi đó, ít khi ở một chỗ lâu. Lần này về Việt Nam hai tuần để thăm bà con và những người thân ở đây mới thấy cái danh hiệu ấy thật chính xác.
Sau khi ngồi trên 5 chuyến máy bay trong ba ngày liên tục mình đã đến Việt Nam vào tối 28 tháng 10, đúng vào ngày sinh nhật của mình. Và vừa đến Sài Gòn là mình đã bắt đầu một "chiến dịch" thăm viếng chưa từng có:
Ngày 28 tháng 10
- Đến Bangkok lúc 3h sáng, nghỉ lại ở nhà thờ Dòng Chúa Cứu Thế ở BKK. Ngủ 1h đồng hồ từ 4h tới 5h sáng. Thức dậy, ăn sáng, đi Đại Sứ Quan Việt Nam lấy visa (mất hết 1 tiếng rưởi đồng hồ), đi ngân hàng.
- Còn hai giờ đồng hồ trước khi phải ra sân bay, mình đi đấm bóp truyền thống Thái vì trong người ê ẩm sau những chuyến bay thật dài.
- 12h30 mình đi taxi ra sân bay để đi Việt Nam. Đến Việt Nam lúc 6h30 tối, về nhận phòng khách sạn ở quận 1. Đi ăn tối và về lại khách sạn lăn ra ngủ. Ngủ được khoảng 5 tiếng đồng hồ. Như vậy coi như là tốt vì trái thời giờ.
Ngày 29 tháng 10
- Thức dậy lúc 4h30 sáng. Đi ăn sáng lúc 6h30 sau khi đi dạo một vòng ngoài đường phố.
- Gọi điện thoại cho Vân, cháu Bố Cát (bố đỡ đầu) để đi thăm gia đình của bố. Mình đi qua nhà Vân ở Phú Nhuận, rồi đi qua nhà dì Huệ (em của Mẹ đỡ đầu), rồi nhà cô Bảy (em của bố đỡ đầu), rồi nhà chú Vượng (em của bố đỡ đầu đã qua đời).
- 11h sáng mình đi qua nhà Dì Diệp và Dượng Lan. Ăn trưa ở đó. Ăn trưa xong đi cắt tóc, rồi về lại KS nghỉ một lúc.
- 3h chiều hẹn Ailien, một người bạn đi uống nước ở Đồng Dao trên đường Pasteur. Ailien gọi thêm hai anh Hoàng Việt và Xuân để ra gặp mình. Mọi người ở đây quen biết nhau do sinh hoạt với nhau trong một số vấn đề học thuật về Biển Đông.
- 7h chiều, hai bạn trẻ Khánh và Quyến đến từ Bình Dương để thăm mình. Mình dẫn hai em đến nhà chị Kim ở Q.3 để ăn tối vì có hẹn với cha Huynh và cha Quang ở đó. Chị Kim mời. Cha Huynh và cha Quang cùng dòng với mình.
- 8h30 tối, mình dẫn Khánh và Quyến ra chợ Bến Thành để chơi.
- 10h tối, hai em về lại Bình Dương. Mình về KS nghỉ đêm.
Ngày 30 tháng 10
- Thức dậy lúc 5h30 sáng, cầu nguyện.
- 6h30 sáng, ra khỏi giường, làm vệ sinh sáng rồi đi ăn sáng.
- Tâm đến thăm mình lúc 7h sáng, đi uống cà phê ở nơi gần KS.
- Mình và Tâm đi lên TT Mục Vụ của GP Sài Gòn để gặp cha Bảo Lộc. Có người nhờ chuyển đồ cho cha. Cha Bảo Lộc dẫn đi xem nhà Truyền Thống và cơ sở ĐCV Thánh Giuse. Ở đây đang có công trình xây dựng khá lớn. Mình vào nhà sách mua một số đồ đem về Thái Lan.
- Trở về lại KS lúc 10, mình đi làm giấy tờ xin miễn thị thực cho người Việt sống ở nước ngoài ở sở di trú trên đường Nguyễn Du, nhưng đến không đúng nơi, làm không được. Họ bảo phải qua 254 Nguyễn Trãi.
- 11h sáng, mình gặp chị Liên ở quán bánh xèo Huy Long trên đường CMT8. Mình đi bộ từ Nguyễn Du tới đây vì không quá xa. Chị Liên là một người chị rất tốt đối với mình. Mình và chị rất thân.
- 1h chiều, mình qua 254 Nguyễn Trãi làm giấy tờ, nhưng không được vì hồ sơ không đầy đủ.
- Mình về nghỉ trưa lúc 2h30 chiều.
- 3h chiều, Duy Anh, một bạn trẻ mình từng giúp cai nghiện ma túy đến thăm. Duy Anh báo tin vui là CD4 của em là 750, một con số rất cao đối với người bị nhiễm HIV. Nhưng phải nghỉ việc cũ vì quá vất vả, sợ ảnh hưởng đến sức khỏe. Duy Anh từng làm việc quản lý bar, cà phê.
- 5h30 chiều, Sinh đến thăm và hai đứa đi ăn bún bò Huế.
- 6h30 tối, mình đi xe taxi ra Bình Thạnh đến nhà anh Hoàng Việt. Ở đây gặp gỡ và trò chuyện với một số nhà trí thức cùng có những mối quan tâm chung về vận mệnh của đất nước.
- 10h tối, mình đi taxi về lại KS để nghỉ.
ngày 31 tháng 10
- Tỉnh thức lúc 5h30 sáng.
- 6h30 thì đi ăn sáng.
- 8h sáng, đi qua nhà chị Liên ở quận Tân Bình. Chị Liên dắt qua tu viện Mân Côi để mua áo alba. Chị Liên không cho mình trả tiền. Chị Liên nói là tặng mình. Mình mua hai áo, mổi áo một kiểu.
- 10h sáng, mình gặp Đức, bạn học của mình từ thời tiểu học. Mình là bố đỡ đầu cho con của Đức. Đức làm việc cực nhọc. Có hai con dại nên cũng mệt nhiều.
- 11h sáng, mình qua cộng đoàn Mai Khôi, cộng đoàn của dòng Ngôi Lời để ăn trưa. Ở đây mình quen khoảng 80% các khuôn mặt vì mình đã từng phục vụ tại Việt Nam. Đây là một cuộc tái ngộ rất vui. CĐ Mai Khôi bây giờ có khoảng 60 người bao gồm các cha, thầy trong chương trình triết và thần học.
- Mình về KS nghỉ trưa lúc hơn 1h.
- 4h chiều mình hẹn 3 thầy dòng Carmelian mà mình quen biết tại Thái Lan đi ăn tối. Ngoài ra hẹn thêm một số bạn mình quen biết trước đây. Hưng đề nghị đi Thanh Đa. Ở đây có quan bên bờ sống khá đẹp. Nó là quán 'nhậu'. Họ nhậu đặc sản. Hưng kếu món rắn, lươn, ếch. Họ uống rượu pha máu rắn, mật rắn. Mình chỉ ăn được món ếch. Rượu cũng không dám uống. Mình rất sợ rắn.
- Về đến KS khi đã trể. Mình đi nghỉ.
Ngày 31 tháng 10
- Dậy lúc 4h30 sáng.
- Tâm và Thạch đến sớm để đón đi nhà thờ chánh tòa Bình Dương để sinh hoạt với nhóm sinh viên Công giáo. Nhóm bắt đầu sinh hoạt từ lúc 7h sáng. Mình chia sẻ với nhóm cũng như giao lưu.
- 9h30 sáng, Tâm chở mình về quận Bình Tân để thăm một người bạn tên Sinh. Sinh có nhà ở đó. Mình ăn trưa ở đây, nhờ Lý, cháu của Sinh sửa computer cho mình, sau đó ngồi taxi về lại SG.
- 4h chiều đi lễ ở nhà thờ Tân Định. Sau đó đi xuống quận Gò Vấp để dự tiệc. Người mời là Bảo, là con đỡ đầu của bố đỡ đầu của mình. Mình tưởng Bảo mời mình đến ăn tối trong gia đình. Khi đến nơi mới phát hiện là tiệc thôi nôi, khách khứa rất đông. Mình không quen biết ai ở đây. Bảo mình cũng mới chỉ gặp lần đầu.
- Bảo báo cho mình là hôm nay Đức Cha Nghi sẽ vào TP lúc trưa. Mời mình qua gặp ĐC. Trước đây hai anh em dự định sẽ đi thăm ngài ngày mồng ba tháng 11. Nhưng bây giờ ngài vào TP thì gặp ngài luôn. Bảo là cháu cùa ĐC. ĐC là anh tinh thần của bố đỡ đầu của mình. Mình phải gọi ĐC bằng bác.
- Mình sẽ phải thay đổi chương trình đi lại của mình. Đáng ra hôm nay (ngày 2 tháng 11) đi Bà Rịa thăm cậu Sỹ, ngày mai đi Phan Thiết thăm ĐC. Nhưng ĐC vào TP, mình không đi PT nữa. Ngày mai đi Bà Rịa thăm cậu sỹ, ghé qua Châu Pha thăm nhóm cai nghiện ma túy mà mình giúp trước đây.
- Sáng nay mình không đi đâu, ở nhà nghỉ ngơi trước khi đi thăm ĐC. Chiều nay có giờ mình sẽ đi xem thể thao để thay đổi không khí.
Mình quả thực là "người di động."
Sài Gòn, ngày 2.11.2009
Subscribe to:
Posts (Atom)