Vạch một lối đi




Hôm nay mình đã về lại Nong Bua Lamphu sau hai ngày họp tại Sampran. Cuộc họp hai ngày đó đã mở ra cho mình thêm một hướng đi trong công việc mục vụ lâu dài, không chỉ ở giáo xứ mà còn có thể sau này nữa. Càng quen biết nhiều người thì lối đi càng mở ra.

Chiều này anh Ê đã gởi thêm cho mình thông tin về điều mà tổ chức Caritas muốn hướng tới trong việc tổ chức "giáo xứ Caritas". Anh Ê là một nhân viên của hội đồng giám mục Thái Lan làm việc trong lĩnh vực phát triển xã hội. Ê cũng là nhân viên của tổ chức Caritas hiện nay.

Trên đường từ TT Người Gieo Giống nơi diễn ra cuộc họp trở lại Bangkok, cả mình lẫn Ê được một giáo dân cho quá giang. Vì thế mình đã có cơ hội trao đổi với Ê về hoàn cảnh của giáo xứ cũng như những hoạt động trong thời gian qua. Ê tỏ ra ấn tượng với tính chất của giáo xứ và nói rằng sẽ sẵn sàng giúp đỡ và góp ý để xây dựng chương trình Caritas tại giáo xứ. Mình cũng chia xẻ rằng mình rất thích làm việc xã hội và chắc chắn đây là một cơ hội mà mình sẽ không bỏ qua.

Vấn đề bây giờ là vạch ra một chương trình cụ thể phù hợp với đường hướng và mục đích của Caritas Thái Lan để nhận được sự hỗ trợ từ tổ chức này. Tuy nhiên cũng có những khó khăn như vấn đề nhân sự ở giáo xứ quá ít. Mình chưa có người giúp đỡ công việc thường xuyên. Hội đồng giáo xứ chỉ làm những việc mang tính chất tức thời chứ không thể điều khiển một chương trình lâu dài. Mọi sự rơi vào tay của cha xứ. Nhưng cha xứ thì không thể đảm nhận hết mọi việc. Còn có nhiều việc cha xứ không thể làm được do hạn chế trong ngôn ngữ và những thứ khác.

Vẫn biết có điều không thuận tiện, nhưng mình sẽ làm vì chắc chắn đây là một cơ hội mà nếu mình không tận dụng thì quả thực đáng tiếc. Vì thế phải làm cho được.

Nong Bua Lamphu, ngày 3.7.2009

Ngày hội thảo

Hôm nay mình tham dự chương trình hội thảo của tổ chức Caritas Thái Lan. Trong giờ hội thảo ban chiều, mình có dịp để chia sẻ với những người trong nhóm về những hoạt động đang diễn ra tại giáo xứ của mình.

Chương trình hội thảo hai ngày khá phong phú. Mình cũng có cơ hội để gặp gỡ với một số nhân vật đang hoạt động trong lĩnh vực công tác xã hội. Hy vọng rằng trong tương lai mình sẽ nhận được sự nâng đỡ và góp ý từ những người này đối với công việc của mình tại NBL.

Nơi tổ chức hội thảo là TT Người Gieo Giống, là trung tâm huấn luyện mục vụ của tổng giáo phận Bangkok. Đây là một nơi rất đẹp và khang trang. Phòng ngủ của mình ở lầu 6 không thua gì một khách sạn sang trọng. Nhìn ra ngoài cửa sổ thấy một hồ nước lớn khá đẹp. TT đầy đủ tiện nghi với hội trường, nhà nguyện, phòng ăn, và nhiều phòng họp.

Sáng nay mình bắt xe đến đây từ Bangkok cũng mất một tiếng rưởi đồng hồ. Đi taxi ra bến xe đò, rồi bắt xe đò đến TT. Rất may là xe đò đưa mình đến tận cổng của TT, là điểm cuối cùng của tuyến đường.

Tối qua mình đi gặp anh T.G. ở chợ đêm Lumpini. Anh T.G. là một nhà báo. Mình ngồi uống bia tươi với anh và trò chuyện về những vấn đề mà cả hai đều quan tâm, vấn đề chính trị văn hóa tại Thái Lan, tại Việt Nam, và cộng động Việt Nam ở hải ngoại. Mình gặp anh T.G. lúc 10h đêm. Khi hai người chia tay thì cũng đã gần đến 12h khuya.

Tối nay mình hứa với bản thân sẽ đi ngủ không quá 10h đêm vì đã hai đêm rồi mình ít ngủ nên cũng phần nào mất sức. Với phòng ngủ đầy đủ tiện nghi của TT thì có lẽ việc ngủ nghĩ sẽ không gặp vấn đề.

Lần họp này thật bổ ích. Mình đã có dịp trao đổi và làm quen với những người làm việc trong lĩnh vực phát triển xã hội. Họ cũng quan tâm đến công việc mình đang làm tại NBL. Nhiều người nhận định rằng giáo xứ của mình quả thật là một giáo xứ “Caritas” vì những công việc đã làm và sẽ làm ở nơi này.

Bangkok ngày 30.6.2009

Đi họp Caritas Thailand

Mình đang ngồi ở sân bay Udon Thani chờ lên máy bay đi Bangkok. Đây là chuyến đi khá bất ngờ vì mình chỉ đặt vé từ ngày thứ năm vừa qua. Trước đó mình nhận được một cuộc điện thoại từ anh Ê tại văn phòng mục vụ xã hội của giáo phận. Anh Ê nói là muốn mời mình đi dự cuộc họp và hội thảo của Caritas Thailand diễn ra hai ngày thứ 3 và thứ 4 tuần này. Cuộc họp được tổ chức tại trung tâm Người gieo giống tại Sampran, cách Bangkok 90 phút lái xe. Sampran là “mini Vatican” của Thái Lan vì ở đây có đại chủng viện, trường thần học, và cơ sở của nhiều nhà dòng cũng như của tổng giáo phận Bangkok.

Lý do mình được mời để tham dự cuộc hội thảo lần này là vì ngày mai có phần liên quan đến mục vụ giáo xứ và phát triển cộng đồng. Anh Ê nói, lý do muốn mời cha là vì ở giáo xứ cha thấy có chương trình mục vụ trong lĩnh vực này khá tốt và rõ rệt. Vì thế cha có thể chia sẻ về lĩnh vực này trong cuộc họp. Thầy Damien, giám dộc TT ĐMHCG cũng được cha Pibun, chủ tịch của Caritas Thailand trực tiếp mời đến để tham dự, nhưng thầy Damien không tiện để đi. Vì thế Damien nhắn rằng, nếu trong cuộc họp có bàn thảo gì về mục vụ HIV/AIDS thì mình có thể đại diện cho TT để chia sẻ.

Mình đã gặp cha Pibun một lần khi ngài đến họp với thầy Damien ở NBL. Lần đó ngài có cầm đọc tờ thông tin liên lạc của giáo xứ, thấy ấn tượng với sinh hoạt của giáo xứ nên ngõ ý muốn chọn giáo xứ làm một trong ba “giáo xứ gương mẩu” của giáo phận Udon trong lĩnh vực phát triển cộng đồng. Tuy nhiên, mình đã nói với ngài là giáo xứ không dám nhận vì giáo xứ còn rất non trẻ, chưa đủ kinh nghiệm và mục vụ để được vinh dự đó. Ngài trấn an là không sao, cứ đặt ra kế hoạch và làm từng bước theo kế hoạch ấy. Ngài còn giới thiệu giáo xứ đến văn phòng mục vụ xã hội của giáo phận. Chính vì thế mà giáo xứ mình được các cha khác trong giáo phận để ý đến nhiều hơn.

Thứ bảy (27.6.2009) vừa qua mình dẫn nhóm giới trẻ đi dự lễ quan thầy ở nhà thờ chính tòa. Hôm đó Dòng Chúa Cứu Thế Thái Lan cũng tổ chức mừng 60 năm lập dòng tại nước Thái. Các ĐGM và các cha đến rất đông. Giáo dân cũng đến đầy nhà thờ. Chiều về lại giáo xứ mình đã tổ chức họp giới trẻ để chính thức “lập nhóm”. Có đoàn trưởng và thư ký. Thành viên cả thảy khoảng 15 người. Ngoài ra mình còn phổ biến mục đích và tâm niệm của nhóm giới trẻ cho mọi người cũng hiểu biết. Họp xong thì đã có một bữa ăn để mừng ngày chính thức lập nhóm.

Mình rất hãnh diện với nhóm giới trẻ nhỏ bé của giáo xứ. Đa số các em rất nhiệt tình và đạo đức. Các em sinh hoạt hòa đồng với nhau. Mặc dầu có sự bất đồng ngôn ngữ, như các em có tinh thần chia sẻ và thông cảm cho nhau.

Dạo này các bạn trẻ đến nhà xứ sinh hoạt ngày càng nhiều. Chình vì thế nên mình buộc phải phổ biến một số quy luật để giữ trật tự trong nhà xứ cũng như giúp cho bạn trẻ sinh hoạt theo quý tặc hơn. Việc áp dụng quy luật là điều không ưa thích nhưng buộc phải làm để tránh những rắc rối có thể xảy ra khi làm việc với giới trẻ.

Mục vụ ngày càng phát triển và cơ hội làm mục vụ cũng không ít. Tuy nhiên cũng không dễ để tạo ra những chương trình mục vụ khi thiếu tài chánh và người cộng tác. Mình vẫn hy vọng rằng Chúa sẽ gởi một người trẻ, một cựu chủng sinh, hay một vị giáo dân người Thái nào đó, đến giáo xứ để cộng tác và làm việc lâu dài. Nếu có cộng sự thì chắc chắn việc làm việc mụ vụ sẽ dễ dàng và phong phú hơn. Mình cũng tin rằng điều đó sẽ xảy ra. Mình chỉ cần thời gian và sự kiên nhẫn.

Nong Bua Lamphu, ngày 29.6.2009