Tâm tình của ca viên


Sáng nay Muad gọi điện thoại cho mình hỏi:


- Tối hôm qua cha thấy ca đoàn hát như thế nào?


- Hát tốt lắm. Chác mọi người đã bỏ ra rất nhiều thời giờ để tập dợt. - Mình trả lời.


Mình không khen kiểu khách sáo. Tối hôm qua, lễ thứ Năm Tuần Thánh, ca đoàn hát rất hay. Đây là lần đầu tiên mình nghe ca đoàn hát từ khi đến giáo xứ này. Bình thường trong các lễ chỉ có một người đánh đàn kiêm ca trưởng để cho giáo dân hát theo. Nhưng vì lễ Tam Nhật Thánh đặc biệt nên có ca đoàn để cho không khí trong nhà thờ thêm phần long trọng.


Đối với Muad, đây cũng là lần đầu tiên anh hát trong ca đoàn từ khi anh theo đạo Công giáo. Những tuần qua, mỗi chiều Chúa Nhật anh đi lễ rồi ở lại tập hát. Mặc dầu nhà ở xa, anh phải đi đò, tàu điện ngầm, xe điện, rồi xe ôm mới tới nhà thờ, nhưng anh vẫn đi rất đều đặn và hăng hái.


- Ngày Chúa Nhật là ngày tôi làm việc cho Chúa. - Anh từng nói với mình. Vì thế anh không ngần ngại bỏ ra 3 giờ đồng hồ ngồi trên các phương tiện đi lại công cộng để đến nhà thờ rồi trở về nhà.


Hôm nay ở Thái Lan cũng là ngày lễ quốc gia nên mọi người được nghĩ làm. Mình hỏi Muad:


- Hôm nay nghĩ lễ anh làm gì?


- Tôi ở nhà nghĩ ngơi để tối đến nhà thờ hát.


- Uh vậy thì tốt. Nhớ dưỡng giọng cho tốt.


- Cha biết không? Tối hôm qua lần đầu tiên hát trong ca đoàn, tôi cảm thấy thật hạnh phúc. Khi tôi hát những bài thánh ca tôi thấy tâm hồn có cảm giác vui sướng lạ kỳ.


- Vậy thì hay lắm. - Mình nói: - Trong thánh lễ có rất nhiều điều đặc biệt, nếu mình để ý một chút thì sẽ cảm nhận được những cái đó và tìm được niềm vui ở đó. Rất tiếc là nhiều người đi lễ mang thái độ quá thờ ơ nên họ không nhận được gì nhiều từ thánh lễ.


Qua giọng nói của Muad trên điện thoại, mình cảm nhận được niềm vui mới mà anh có được khi chính mình tham gia tích cực vào thánh lễ, chính mình cất lên những lời ca ngợi tình yêu và lòng thương xót của Chúa. Anh không chỉ là một người đi "xem lễ" mà là một người dự lễ, hành động của anh có tác dụng đến bầu không khí trong nhà thờ và cảm nhận của những người cùng dự lễ. Đi lễ thực sự phải như vậy.


Cũng giống như bất cứ một buổi tiệc nào, nếu mọi người tham dự tiệc đều cùng chia sẻ những món ăn, đều cùng chia sẻ những câu chuyện, tham gia vào những câu nói hài hước, thì buổi tiệc trở nên vui nhộn và thời gian dự tiệc thật có ý nghĩa. Còn nếu mình đi dự tiệc mà chỉ biết ngồi nghe, chỉ biết ăn những gì người ta đưa vào dĩa của mình, mà không chủ động mới người khác cùng ăn, không chủ động tham gia vào sinh hoạt của buổi tiệc, thì có lẽ người ấy sẽ không cảmkhi ra về họ sẽ hối hận đã bỏ ra thời gian để đi dự tiệc trong khi họ có thể làm những việc khác bổ ích hơn.


Tâm tình của Muad cho thấy rằng việc đi lễ có mang lại sự bổ ích cho mình hay không hoàn toàn dựa vào những gì mình sẵn sàng làm khi bước vào buổi tiệc Thánh ấy.


Bangkok, ngày 6.4.2007

Đi xem giải thi đấu quyền anh

Chiều may mình và anh Tr. rủ nhau đi coi giải quyền anh dành cho các vận động viên không chuyên nghiệp do Thái Lan tổ chức. Đi học ra, mình và anh Tr. không về nhà ăn trưa nhưng đi lên xe điện, rồi xe buýt để tới xem thi đấu ở thương xá The Mall, một thương xá lớn ở ngoại ô Bangkok.

Mình và anh Tr. vào ghế ngồi dành cho khán giả thì cũng tình cờ gặp các vận động viên và các trưởng đoàn đang ngồi trước mình. Hai anh em nói chuyện với nhau bằng tiếng Việt, chú trưởng đoàn nghe và nhìn mình, nhưng không nói gì. Mình và anh Tr. cũng ra mặt phớt tỉnh Ang-lê. Hai bên không nhìn nhận đồng hương. Nhưng cuối cùng thì hai bên cũng đã chào nhau và bắt đầu nói chuyện. Hóa ra đoàn quyền anh Việt Nam đến thi đấu cũng tìm ra được hai cổ động viên.

Tuy nhiên, đoàn VN không có nhiều người, chỉ 4 võ sĩ. Đến gần 4h chiều thì có cuộc thi đấu của võ sĩ người Việt đầu tiên ở hạng cân 51kg. Đối thủ của VĐV người Việt là người Hàn Quốc. Không may cho VĐV Việt Nam, võ sĩ Hàn Quốc có vóc dáng cao hơn và tay dài hơn nên lợi thế cũng nhiều. Cuộc thi đấu có 4 hiệp, nhưng đến hiệp thứ ba thì đã ngừng lại vì điểm của hai VĐV cách nhau đã tới 20, mà số nhiều là thuộc về phía HQ. Điều này có lẽ cũng không quá bất ngờ. Mình hỏi anh trưởng đoàn ở VN ngân quỷ cho việc huấn luyện võ sĩ hiện nay như thế nào, thì được anh cho biết vẫn rất còn khiêm tốn.

Xem trận đấu giữa hai VĐV VN-HQ xong, mình và anh Tr. cũng đứng lên ra về để kịp giờ giúp lễ tại giáo xứ tối nay. Hai anh em bắt tay những người đồng hương và chúc họ may mắn trong những ngày thi đấu sắp tới. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi và tình cờ với đoàn quyền anh VN là một niềm vui nho nhỏ trong cuộc đi chơi ngẫu nhiên chiều hôm nay. Mỗi ngày mình cứ tìm ra được một niềm vui nho nhỏ như vậy thì cuộc đời cũng hạnh phúc biết bao.

Bangkok, ngày 5.4.2007

Người giúp việc trong giáo xứ

Tối hôm qua ăn cơm xong mình ra nhà thờ buôn dưa lê với các nhân viên làm việc giúp giáo xứ, trong đó có những người làm công tác bảo vệ và giữ trật tự. Nhà thờ tối hôm qua có nhiều sinh hoạt nên người giúp việc đến khá đông. Trong số người giúp việc có mấy chị em người Thái gốc Việt, nhưng dường như câu tiếng Việt duy nhất mà họ nói được là "Ăn cơm chưa?"

Nói chuyện với những người Thái này mình rất vui vì họ tính tình rất cởi mở và dễ thương. Cô làm công tác lau chùi nhà xứ là một người đàn bà tướng tá rất phì nhiêu. Không chồng không con cô dường như rất vô tư và bình dân, ăn to nói lớn. Lúc nào gặp mình cũng có một nụ cười và câu chào rất thân mật.

Nói chuyện một lúc mình và anh V. rủ nhau đến tiệm Subway để mua thức ăn đãi mọi người. Subway là tiệm bán bánh mì sandwhich của Mỹ, giá cả không rẻ tí nào. Nhưng mình quý các nhân viên nhà thờ nên cũng không ngại một lần 'chơi sang'.

Trước khi về nhà mình ngồi nói chuyện với em làm bảo vệ cổng nhà thờ một lúc. Em năm này chỉ mới 18 tuổi, quê ở vùng đông bắc Thái Lan. Tới Bangkok cũng chưa được bao lâu. Bố mẹ ở nhà làm ruộng, còn em gái thì đi học. 18 tuổi nhưng đã phải xa gia đình để mưu sinh. Đến Bangkok tìm được việc làm bảo vệ suy ra cũng tốt. Mình hỏi:

- Làm việc đây có vui không?

- Cũng khỏe lắm - Em trả lời.

- Làm ca đêm tới mấy giờ?

- Em làm tới 6h sáng.

- Làm xong đi đâu?

- Em về nhà. Nhà gần đây.

- Ban ngày có đi chơi đâu không?

- Không. Em về nhà ngủ cho tới chiều. Thức dậy em chuẩn bị đi làm.

- Sao không đi chơi đâu?

- Em không có tiền.

Đời sống của người quê vào thành phố có lẽ cũng chỉ bấy nhiêu thôi, phải bươn chải với cuộc sống để kiếm ra đồng tiền. Vài tuần nữa em sẽ về thăm nhà, em nói sẽ mua tặng em gái một chiếc điện thoại cầm tay. Còn mua gì tặng bố mẹ thì em chưa nghĩ ra.

Bangkok, ngày 5.4.2007